Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bẵng đi một thời gian, mẹ Lâm lại chủ động đến tìm tôi .

Tôi liền dặn dò cô thư ký:

"Cứ bảo tôi đang bận họp, mời bà ấy vào phòng khách ngồi đợi."

"Vâng, thưa Đường tổng."

Tôi cũng chẳng có ý xấu gì, chỉ là muốn để bà ấy chờ đợi một chút.

Không muốn bản thân giống như trong nguyên tác, hễ bà ấy gọi một tiếng là lại vội vàng chạy hớt hải đến, dính vào những tình tiết cẩu huyết kia .

Tôi nỗ lực phấn đấu như vậy , chính là hy vọng sau này khi bọn họ muốn tìm tôi để gây hấn hay tranh giành, thì ít nhất cũng phải bước qua được cửa ải của bảo an và thư ký đã .

Chẳng hạn như nếu bà ấy muốn ném một ngàn vạn vào mặt bắt tôi rời xa con trai bà ấy .

Thì bên cạnh tôi cũng phải có đội ngũ pháp lý đứng sẵn, hình ảnh như vậy trông sẽ lịch sự và hợp với gu thẩm mỹ của tôi hơn nhiều.

Tôi thong thả nghịch điện thoại một lúc rồi mới bước ra gặp bà ấy .

"Cháu chào bác ạ, cháu vừa mới tan họp xong."

Mẹ Lâm trên tay đang xách theo một chiếc cặp l.ồ.ng giữ nhiệt, vội vàng đon đả.

"Thật khách sáo quá, có chuyện gì vậy bác?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Nghe nói cháu dạo này cơ thể dễ bị mệt mỏi, nên bác tự tay hầm chút canh yến sào hạt sen để cháu tẩm bổ, dưỡng khí sinh huyết đấy."

"A Việt và con bé Lâm Tĩnh lại vừa cãi nhau một trận lôi đình."

Bà ấy thở dài thườn thượt, nét mặt đầy vẻ lo âu.

"Lâm Tĩnh thì một lòng một dạ muốn vào giới giải trí, còn A Việt thì lại quyết tâm bắt nó phải ra nước ngoài du học."

"Vâng, chuyện này cháu có biết ."

Chẳng những biết , mà ngay từ đầu chính tôi là người đã thổi tai Lâm Việt nên tống Lâm Tĩnh ra nước ngoài, thời gian qua tôi cũng không ít lần thêm dầu vào lửa cho kế hoạch này đâu .

"A Việt cũng thật là, cứ ép con bé làm gì không biết , làm minh tinh thì có gì không tốt đâu ."

"Giới giải trí mối quan hệ nam nữ phức tạp, hỗn loạn lắm bác ạ."

Mẹ Lâm nghe vậy liền vội vàng đổi giọng.

"Lâm Tĩnh đã cãi nhau với anh trai nó không biết bao nhiêu lần , nhưng A Việt tuyệt đối không chịu nhượng bộ."

"Hôm nay đáng lẽ là ngày nó phải bay sang Mỹ, kết quả là nó dám thu dọn hành lý rồi bỏ nhà đi !"

"Đến tận bây giờ cả nhà vẫn không sao liên lạc được với nó, cháu là bạn cùng phòng của nó, cháu có biết con bé có thể chạy đi đằng nào được không ?"

Tôi khẽ xoay xoay cây b.út trong tay, điềm tĩnh trấn an bà ấy .

"Bác đừng quá lo lắng, để cháu thử liên lạc xem sao ."

Quay lưng đi , tôi liền nhắn tin hỏi ngay mấy cô bạn cùng phòng năm xưa xem Lâm Tĩnh hiện đang ở đâu .

Trong nguyên tác, đám bạn này thường xuyên cùng Lâm Tĩnh lập hội cô lập, bắt nạt tôi .

Chửi tôi là đứa trơ trẽn đi quyến rũ anh trai người ta để làm kẻ thay thế hèn kém.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguoc-van-toi-thao-tung-tam-ly-tong-tai-ba-dao/chuong-7.html.

]

Nhưng kể từ khi tôi xuyên đến, cục diện đã hoàn toàn đảo ngược.

Tôi cùng Từ giáo sư chung vốn mở công ty, Từ Biết Thu năm nay quả nhiên đã thuận lợi thăng chức lên giáo sư chính thức.

Đám bạn học kia sau khi tốt nghiệp lại chật vật không tìm được việc làm .

Tôi liền ra tay tuyển dụng hai đứa có hoàn cảnh gia đình bình thường về làm việc cho mình .

Giờ đây, bọn họ gặp tôi đều phải khúm núm gọi một tiếng Đường tổng.

Tôi vừa nhắn tin hỏi một câu, bọn họ đã lập tức tra ra và gửi ngay định vị chỗ ở của Lâm Tĩnh cho tôi .

Tôi liền tự mình lái xe đến thẳng một khách sạn nhỏ, Lâm Tĩnh lúc này đang ngồi trên giường khóc lóc t.h.ả.m thiết.

"Đừng tưởng tôi không biết , tất cả đều là do đồ tiện nhân cô xúi giục anh trai tôi !"

" Tôi chỉ thuận miệng nói một câu bâng quơ mà thôi, ai ngờ anh ấy lại để tâm đến thế."

Tôi làm ra vẻ mặt vô tội, thanh cao.

"Chỉ vì hai đứa mình từng là bạn cùng phòng, nên bây giờ anh ấy suốt ngày đem tôi ra so sánh với cô!"

Lâm Tĩnh vừa khóc sướt mướt vừa quẹt nước mắt, lớp trang điểm đậm đà trên mặt đã bị nhòe nhoẹt hết cả.

"Có cái gì mà so sánh chứ? Cô ở đẳng cấp nào mà đòi đứng chung mâm với tôi ?"

"Năm đại học thứ tư, trong khi cô còn đang bận rộn tranh giành, cấu xé đầu tóc vì một gã đàn ông, thì tôi đã một mình làm chủ trên thương trường, tự tay gầy dựng cơ đồ rồi , đừng có đùa."

Tôi thong thả tựa lưng vào ghế sofa, vắt chéo chân đầy kiêu kỳ, không tiếc lời thao túng tâm lý cô ta .

"Thế bây giờ cô tính thế nào, vẫn quyết tâm muốn bước chân vào cái giới giải trí đó bằng được sao ?"

" Tôi thà ch·ết cũng không đi du học đâu ! Học hành thì có ích lợi gì chứ? Chính bản thân cô chẳng phải cũng nửa đường thôi học đó sao !"

Tôi tự rót cho mình một ly trà Long Tĩnh, thản nhiên đáp lại .

"Bằng tốt nghiệp của tôi đã cầm chắc trong tay rồi , lại còn đại diện cho sinh viên ưu tú lên phát biểu trong buổi lễ tốt nghiệp nữa kìa."

"Dù sao thì tôi vẫn cứ muốn đi đóng phim!"

Ý chí của Lâm Tĩnh kiên định đến mức khiến tôi cũng phải cạn lời.

Trông bộ dạng này , tôi bắt đầu tin vào hai chữ số mệnh.

Có lẽ cô ta sinh ra đã mang cái mệnh làm ngôi sao điện ảnh thật rồi .

Tôi khẽ đảo mắt, trong đầu nảy ra một kế hoạch mới.

"Vậy cô tính cứ trốn chui trốn lủi ở bên ngoài mãi thế này sao ? Tự mình đơn thương độc mã lăn lộn ngoài kia à ?"

" Tôi sắp sửa được vào đoàn đóng một bộ phim ngắn rồi , phía công ty giải trí Hoa Hối đã chủ động liên hệ với tôi ."

Tôi bật cười khinh bỉ một tiếng.

"Ngôi sao quyền lực nhất ở Hoa Hối chính là nhất tỷ của bọn họ."

"Cô bước chân vào đó không tài nguyên, không có thế lĩnh chống lưng, gương mặt lại thuộc kiểu đại hoa đán trùng lặp phong cách với cô ta , thử hỏi người ta mắc gì phải ra sức nâng đỡ cô?"

"Cả đời này cô cũng chỉ có nước chịu kiếp thấp cổ bé họng, bị người ta đè đầu cưỡi cổ mà thôi."

"Hơn nữa, Hoa Hối nổi tiếng là có rất nhiều buổi tiệc rượu ngầm, cô có chắc là mình đủ tàn nhẫn để chấp nhận lên giường hầu hạ mấy lão đại gia ngành than để đổi lấy vai diễn không ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...