Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Từ San San không ở lại thành phố Kinh Hải lâu, cô ấy nhanh ch.óng chuyển đến một thành phố rất xa để tiếp quản khách sạn của nhà Tống Minh.
Chẳng ai ngờ được , chưa đầy nửa năm sau , hai người bọn họ vậy mà lại kết hôn!
Khi nhận được thiệp mời, tôi thực sự không tài nào tin nổi.
Nhưng ngẫm lại thì Từ San San đang trong tình cảnh túng quẫn, vô cùng khao khát đổi đời bằng tiền bạc, còn Tống Minh lại vốn là kẻ hám sắc.
Trong cuốn nguyên tác, hắn suốt ngày đứng ra bênh vực, nói đỡ cho Từ San San.
Bản chất cũng là một kẻ lụy tình, thế nên cái kết cục này suy cho cùng cũng không có gì quá bất ngờ.
Ngày cưới, Lâm Việt đến làm phù rể, còn Từ San San cũng ngỏ lời mời tôi làm phù dâu cho cô ấy .
Suốt nửa năm qua, cô ấy tâm sự với tôi khá nhiều.
Cô ấy bảo bản thân chẳng có lấy một người bạn thực sự.
Đám người Lâm Tĩnh vốn là những kẻ hám lợi, thấy gia cảnh nhà cô ấy sa sút liền lập tức tỏ thái độ coi thường, cô lập cô ấy .
Có lẽ trong số những người bạn cùng giới năm xưa, tôi là người duy nhất còn đối xử t.ử tế và tôn trọng cô ấy .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đám cưới được tổ chức vô cùng linh đình, hoành tráng.
Sau khi kết hôn không lâu, Từ San San hạ sinh một cô con gái.
Một ngày nọ, cô ấy đột ngột gọi điện thoại cho tôi , vừa khóc vừa nức nở bảo rằng mình không thể chịu đựng nổi nữa, cô ấy muốn ly hôn.
Hóa ra vì gia cảnh nhà cô ấy đã sa sút, nên khi gả vào Tống gia, cô ấy hoàn toàn không có chút địa vị nào.
Dù có tận tụy, khép nép hầu hạ bố mẹ chồng đến đâu , cô ấy cũng chưa từng nhận được một sắc mặt tốt .
Khốn nạn hơn là Tống Minh còn nhẫn tâm ngoại tình ngay trong lúc cô ấy đang mang thai.
Ban đầu cô ấy còn ghen tuông, làm ầm ĩ lên, nhưng cứ hễ mở miệng trách móc là lại bị hắn thượng cẳng chân, hạ cẳng tay.
Cô ấy từng ôm hy vọng sinh cho Tống gia một đứa con trai để nối dõi tông đường thì cuộc sống sẽ dễ thở hơn, nào ngờ kết quả lại sinh con gái.
Tống Minh lấy cớ đó để dây dưa, thậm chí còn chưa từng cùng cô ấy đi đăng ký kết hôn chính thức.
Hằng ngày hắn bỏ mặc vợ con ở nhà để ra ngoài ăn chơi đàng điếm, đến mức cô ấy ở cữ cũng chẳng có một ai đoái hoài, chăm sóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguoc-van-toi-thao-tung-tam-ly-tong-tai-ba-dao/chuong-14.html.]
Hơn nữa, Tống gia hoàn toàn không có ý định giúp nhà ngoại trả nợ, bọn họ siết c.h.ặ.t mọi nguồn tiền mặt vì sợ cô ấy lén lút đem tiền về trợ cấp cho bố mẹ đẻ.
Tôi vốn đã sớm đoán trước được cái kết cục t.h.ả.m hại này , liền dứt khoát bảo.
"Vậy thì chị mau dọn đồ, dẫn theo con gái đến chỗ tôi đi , tôi có rất nhiều căn hộ bỏ trống, chị thích căn nào cứ việc chọn."
Từ San San ở đầu dây bên
kia
thẫn thờ hồi lâu mới nghẹn ngào lên tiếng.
"Tâm Nhu... tôi cũng chỉ là muốn gọi điện để trút bớt gánh nặng trong lòng với cô thôi, chứ tôi bây giờ còn biết làm sao được nữa đây? Ôi, cái thân phận này của tôi , nếu ly hôn với anh ta thì biết đi đâu về đâu ? Tôi lấy gì để nuôi nổi con gái bây giờ?"
"Chị không biết tự mình bước ra ngoài xã hội để kiếm tiền hay sao ? Tôi sẽ thuê bảo mẫu chăm sóc đứa bé cho chị, sau này chị kiếm được tiền thì trả lại tiền thuê nhà và tiền bảo mẫu cho tôi là được ."
" Nhưng tôi thực sự không tự tin, có khi cả đời này tôi cũng chẳng trả hết nợ cho cô được , tôi cũng không biết tìm việc gì, thị trường bên ngoài bây giờ kiếm việc khó khăn lắm..."
"Người quản lý của Lâm Tĩnh mấy ngày nay đang nộp đơn xin nghỉ việc, chị mau đến đây tiếp quản vị trí đó đi ."
Cô ấy vẫn tìm đủ mọi lý do để thoái thác, cứ khóc lóc lặp đi lặp lại mấy câu quen thuộc rằng ly hôn là điều không tốt , cô ấy không biết làm việc, cô ấy không nuôi nổi con.
Tôi lập tức đặt ngay một chiếc vé máy bay rồi bay thẳng đến chỗ cô ấy , ngồi đối diện trò chuyện suốt cả một buổi chiều.
"Chị có biết vì sao bản thân lại rơi vào cái vũng bùn tăm tối này không ? Đó là bởi vì chị luôn đặt hết hy vọng cuộc đời mình vào đàn ông, đinh ninh rằng chỉ cần tìm được một tấm chồng là mọi thứ sẽ tự khắc tốt đẹp lên."
" Nhưng trên đời này làm gì có chuyện ngồi mát ăn bát vàng như thế!"
"Chị nhìn lại mình xem, mang tiếng là gả vào hào môn làm phu nhân đài các, nhưng hằng ngày phải sinh con, làm việc nhà, lo liệu việc gia đình mà không có nổi một đồng tiền lương lận lưng."
"Dì giúp việc ở nhà tôi một năm nhận lương và tiền thưởng lên đến hai mươi vạn tệ đấy, tôi có bao giờ dám nặng lời hay đ.á.n.h c.h.ử.i dì ấy một câu nào đâu ? Chỉ có dì ấy cằn nhằn, giáo huấn tôi thì có !"
" Nhưng tôi thực sự không dám chắc mình có thể làm tốt ... Tôi chưa từng có kinh nghiệm bôn ba, va vấp ngoài xã hội."
"Thế giới bên ngoài tuy là một khu rừng rậm đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cái gia đình này của chị chính là tầng địa ngục, mà đã ở trong địa ngục thì chị vĩnh viễn không bao giờ có được giá trị và tôn nghiêm của một con người ."
Trong khoảnh khắc ấy , ánh mắt của Từ San San rõ ràng đã d.a.o động mạnh mẽ.
Tôi không thèm nói nhảm thêm lời nào nữa, vừa bước vào nhà liền tuyên bố muốn đưa hai mẹ con cô ấy đi du lịch đến chỗ của tôi một chuyến.
Bố mẹ Tống Minh vốn đã quen biết tôi từ trước , bọn họ đối xử với tôi vô cùng khách khí, lịch sự, lại thêm việc vốn chẳng mặn mà gì với đứa con dâu này nên liền vui vẻ gật đầu đồng ý ngay.
Từ San San dọn dẹp đồ đạc, gia tài vỏn vẹn chỉ có đúng một chiếc vali hành lý.
Ngay trong ngày hôm đó, cô ấy ôm con gái cùng tôi đáp chuyến bay trở về.
Tôi sắp xếp cho hai mẹ con cô ấy ở trong một căn hộ tiện nghi, thuê sẵn một bảo mẫu chuyên nghiệp đến chăm sóc em bé, rồi gọi cô bạn thân làm quản lý đến để gặp mặt, trao đổi và hướng dẫn công việc cho cô ấy .
Chaporia
Bình Luận (0)