Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Quả thật không liên quan tới ta .” Lâm Thiên Dược không nhanh không chậm đáp, “Chỉ là ta tốt xấu gì cũng là người chứng kiến. Sau này nếu có ai tò mò hỏi đến, ta cũng có thể rành mạch mà nói rõ ràng.”
Hồ thị hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng không dây dưa với Lâm Thiên Dược nữa, trực tiếp bước ra khỏi cửa.
Cuộc đấu khẩu nơi cửa, người trong nhà đều nghe rõ.
Thấy bóng dáng mấy người Hồ thị khuất hẳn, Tiền thị nhìn Tiền Tiến, vẻ mặt đầy hối hận lẫn không hiểu, rồi quay sang Liễu thị nói :
“Cô nó à , Á Tiến thật sự là đứa trẻ không tệ, muội cũng thấy rồi đấy, nó rất để tâm đến Đào Nhi. Nếu hôn sự này mà thành, ngày sau Đào Nhi nhất định sẽ dễ chịu hơn nhiều. Hay là… muội suy nghĩ lại một chút? Ta cũng sẽ về khuyên nhủ đại tẩu thêm lần nữa?”
Liễu thị dường như đã thất vọng đến cùng cực, quay mặt đi không nhìn Tiền thị, ý cự tuyệt quá rõ ràng.
“Thẩm à , xin thẩm cho con thêm một cơ hội. Bên nương con, để con đi nói ạ.” Tiền Tiến đột ngột lên tiếng, giọng nghiêm túc.
Liễu thị tựa như không nghe thấy.
“Đại cữu mẫu, không cần đâu .” Kỷ Đào nhàn nhạt nói , “Mấy ngày trước đa tạ người đã nhọc lòng. Sau này người cứ nghỉ ngơi cho tốt . À phải rồi , biểu tỷ Hương Hương sắp xuất giá, người vẫn nên lo chuẩn bị đồ cưới cho tỷ ấy thì hơn ạ.”
Nhắc đến Liễu Hương Hương, Tiền thị vô cùng hài lòng, mày mắt gần như bay lên, ngoài miệng thì vẫn khiêm tốn: “Của hồi môn thôi mà, Hương Hương tự lo được . Con cũng là một trong hai cô nương duy nhất ở đời này của nhà họ Liễu mình , hôn sự của con cũng quan trọng như vậy .”
“Đào Nhi, A Tiến thật sự không tệ.” Tiền thị tận tình khuyên nhủ, “Ta về sẽ khuyên lại thẩm con. Hôn nhân là chuyện kết giao hai họ, là đại sự cả đời, không thể sơ suất. Không thể vì nhất thời tức giận mà bỏ lỡ lương duyên.”
Trong phòng yên lặng như tờ. Chỉ có ánh mắt Tiền Tiến ngày càng sáng lên, bầu không khí dần trở nên ngưng trệ, cùng với giọng khuyên nhủ dồn dập của Tiền thị.
“Những chuyện này đều có thể từ từ bàn bạc mà đúng không ?” Tiền thị liếc Tiền Tiến một cái, lén kéo hắn một cái.
Tiền Tiến vội vàng gật đầu: “ Đúng vậy . Kỷ thúc, nương con nói gì thì đó cũng chỉ là ý của bà. Con nhất định sẽ đối xử tốt với Đào Nhi. Hai người nuôi dưỡng Đào Nhi không dễ dàng, sau này hãy để con thay nàng hiếu kính hai vị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-2/chuong-35.html.]
“Nghe thì hay đấy, vậy vừa rồi sao ngươi không tỏ thái độ?” Lâm Thiên Dược lạnh lùng lên tiếng.
Sắc mặt Tiền Tiến trầm xuống, quay sang nhìn Lâm Thiên Dược đang ung dung đứng xem trò vui ở cửa, nhàn nhạt nói : “Vị công t.ử này , hình như không liên quan đến ngươi?”
“Nếu
ta
không
nhìn
lầm, công t.
ử là
người
đọc
sách?” Sắc mặt Tiền Tiến càng khó coi, “Đây đều là việc riêng của
người
khác, chẳng lẽ ngươi
không
biết
lễ nghĩa ‘phi lễ vật thính’
sao
?”
Lâm Thiên Dược lộ vẻ kinh ngạc, liếc nhìn sắc mặt khó coi của Kỷ Duy, rồi cười nói : “Vị tiểu huynh đệ này , vừa rồi ngươi cũng nghe rồi đấy. Kỷ cô nương thường xuyên giúp mẫu thân ta xem bệnh, thương nhà ta nghèo, vẫn luôn không lấy bạc.”
“Các người ở đây ức h.i.ế.p nhà Kỷ thúc. Không nói đến ân tình Kỷ cô nương đối với nhà ta , chỉ riêng việc Kỷ thúc là trưởng thôn, cũng không thể để người ta bắt nạt như vậy . Ta đương nhiên biết ‘phi lễ vật thị, phi lễ vật thính’, nhưng nếu ta không nhìn , làm sao biết các người lại ức h.i.ế.p người ta đến mức này ?”
Tiền Tiến không phục, cao giọng: “Chúng ta chỉ là…”
Lâm Thiên Dược khoát tay, cắt ngang lời hắn : “Bất luận vì nguyên do gì, vừa rồi Kỷ cô nương đã nói rõ là mời khách về rồi . Các người vẫn còn dây dưa không dứt, chẳng phải là ỷ vào Kỷ gia không có người , không tiện đuổi khách hay sao ? Ngươi có tin không , chỉ cần ta bước ra ngoài đứng trước cửa hô lớn một tiếng, cả thôn Đào Nguyên sẽ lập tức kéo đến đông đủ…”
Sắc mặt Tiền Tiến càng thêm bất mãn.
Tiền thị vội kéo hắn một cái, rõ ràng cũng không muốn dây dưa với Lâm Thiên Dược. Bà quay sang Kỷ Duy, nở nụ cười lấy lòng: “Tiểu thúc à , đều là chuyện trong nhà chúng ta cả đừng nên làm phiền đến người trong thôn, đúng không ? Dù ngươi có thật sự không thích đại ca đại tẩu ta , nhưng sau này cũng chỉ có A Tiến và Đào Nhi ở lại thôn Đào Nguyên, một năm cùng lắm cũng chỉ gặp có một hai lần . Nếu Đào Nhi không thích thì cũng có thể không qua bên ấy , giống như ngươi bây giờ ấy …”
Kỷ Duy quay đầu đi , căn bản không nhìn bà ta . Liễu thị dường như quá đỗi đau lòng, nghe những lời này xong lại bắt đầu rơi lệ.
Kỷ Đào thấy vậy , nghiêm giọng nói : “Không cần nói thêm nữa. Mời các vị về cho.”
Tiền thị thở dài, nhìn Kỷ Đào như nhìn một đứa trẻ không hiểu chuyện, nói rất nhanh: “Đào Nhi, con phải hiểu, điều kiện của con tốt , dung mạo cũng tốt , nếu là gả đi thì quả thật hiếm ai xứng với con. Nhưng tình cảnh của con hiện giờ lại khác, con là chiêu tế. Chuyện như này … một nam t.ử đàng hoàng, ai lại chịu đi ở rể? Người như A Tiến, có đốt đèn l.ồ.ng cũng khó tìm. Con đã mười lăm tuổi rồi , cha nương con cả đời chỉ có mình con, con phải nghĩ cho họ, đừng để họ vì con mà lo lắng.”
Tiền thị tận tình khuyên nhủ, lời nói dồn dập không ngừng: “Đại tẩu ta nhiều năm quán xuyến gia sự, nên tính tình đúng là có chút cứng rắn. Bà ấy muốn sau này để một đứa con của A Tiến làm con thừa tự cho đại ca hắn , nói cho cùng cũng không phải là sai mà. Sau này hai nhà sẽ phân gia, như vậy thì chi thứ nhà họ Tiền của A Tiến cũng sẽ không bị thay đổi…”
Mắt Kỷ Đào hơi mở lớn. Thảo nào Kỷ Duy và Liễu thị lại cãi nhau với nhà họ Tiền, thì ra là vì họ muốn mang một đứa con của nàng làm con thừa tự cho đại ca của Tiền Tiến. Sao mà có thể chứ?
Chaporia
Bình Luận (0)