20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Đào đau đến nhíu mày, nghe vậy liền thuận miệng đáp: “Chỉ là chuyện tiện tay thôi.”

Lâm Thiên Dược đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài.

“Đợi chút.”

Kỷ Đào dựa vào thân cây, nhất thời xung quanh chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng không rõ tên, nhưng nàng lại cảm thấy rất yên tĩnh, như thể giữa đất trời này chỉ còn lại một mình nàng.

Vai vẫn âm ỉ đau. Đột nhiên trước cửa hốc cây xuất hiện một mảng bóng tối, Kỷ Đào ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Lâm Thiên Dược đã quay lại , trong tay cầm một nắm lá xanh hình răng cưa. Thấy vậy , nàng thầm thở phào, nhận lấy nhai thử một chút rồi nhìn sang hắn , chỉ thấy hắn đã quay lưng đi từ lúc nào.

Kỷ Đào đắp t.h.u.ố.c lên vai, che đi vùng sưng đỏ. Một lúc sau , cảm giác mát lạnh lan ra , nàng mới thấy dễ thở hơn nhiều.

“Cảm ơn huynh .” Kỷ Đào nói bằng giọng chân thành.

Lâm Thiên Dược cầm bọc đồ, đứng dậy nói : “Đi thôi. Qua từng này thời gian rồi , giờ hẳn là không sao nữa đâu .”

Nói xong, không để nàng từ chối, hắn đỡ Kỷ Đào dậy. Hai người chậm rãi đi vào rừng.

Kỷ Đào được hắn dìu đi . Lâm Thiên Dược cao hơn nàng hẳn một cái đầu, tuy vai gầy, nhưng lại vững vàng khác thường, khiến người ta cảm thấy an tâm.

Nhìn thấy bọc đồ hắn đeo sau lưng, lại nhớ tới số d.ư.ợ.c liệu hắn vừa ra ngoài hái, nàng hỏi: “Huynh cũng biết d.ư.ợ.c liệu à ?”

“Biết chút ít. Ta ốm yếu quanh năm, lại không mua nổi t.h.u.ố.c, Phó đại phu bảo ta đi hái t.h.u.ố.c bán cho ông ấy để trừ tiền t.h.u.ố.c. Lâu dần thì cũng nhận ra được .”

Giọng Lâm Thiên Dược trong trẻo mà trầm thấp, vang nhẹ giữa rừng cây.

“Nhà ta nghèo, chuyện này muội cũng biết rồi đấy.” Hắn dường như khẽ cười một cái.

“Cha mất sớm, ta lại bệnh tật triền miên, trong nhà có bao nhiêu bạc cũng không đủ tiêu. Năm đó cha ta bệnh rất lâu mới qua đời, đã vét sạch gia sản rồi … mà thật ra cũng chẳng có gia sản gì.”

Kỷ Đào lặng lẽ nghe . Đầu nàng hơi choáng, đã không nhìn rõ con đường dưới chân, chỉ có thể bước cao bước thấp đi theo Lâm Thiên Dược. Một lúc lâu sau nàng mới nói : “Rồi cuộc sống sẽ khá hơn thôi.”

“Ta vẫn muốn đi học.” Lâm Thiên Dược lại nói . Tay hắn khẽ siết c.h.ặ.t hơn, ngẩng lên nhìn sắc trời, hơi nhíu mày.

“Có phải rất buồn cười không ? Nghèo đến nỗi cơm còn chẳng đủ ăn, còn đọc sách làm gì nữa chứ? Bút mực giấy nghiên cũng không mua nổi.” Giọng hắn dần trầm xuống.

Kỷ Đào hơi hoảng hốt. Bên tai ngoài giọng nói trong trẻo pha khàn nhẹ của Lâm Thiên Dược, nàng chỉ còn cảm thấy cơn đau nhói nơi bả vai, đầu óc dần mơ hồ.

“Không đâu . Chỉ cần có quyết tâm, việc gì rồi cũng làm được .” Kỷ Đào đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-1/chuong-15.html.]

“Thật sao ?”

“Thật.

Có quyết tâm đã là điều tốt rồi , còn hơn cứ sống mơ hồ cả đời.” Nàng nghe chính mình nói như vậy , cũng không rõ là nói với Lâm Thiên Dược, hay là nói với bản thân nàng.

Lúc này trời đã nhá nhem tối, nhưng trong sân nhà họ Kỷ lại vô cùng hỗn loạn. Phó đại phu đã báo rằng Kỷ Đào bị lạc trong núi, Kỷ Duy đang gom người trong thôn, chuẩn bị lên núi tìm.

Khi vào tới thôn, Lâm Thiên Dược đã buông tay nàng. Lúc này Kỷ Đào cũng đã tỉnh táo hơn. Hai người vừa kịp vào làng khi sắc trời sắp tối hẳn. Nàng đã có thể miễn cưỡng tự đi , cơn đau nơi vai cũng dịu bớt, hẳn là t.h.u.ố.c đã phát huy tác dụng.

Đi ngang qua nhà Phó đại phu, thấy bên trong tối om, Kỷ Đào hơi lo lắng, chẳng lẽ người vẫn chưa về sao ?

Sắp tới nhà, từ xa nàng thấy Triệu Ngô thị đang đi về phía nhà họ Kỷ. “Triệu thẩm…”

Triệu Ngô thị nghe tiếng gọi liền quay đầu lại , thấy Kỷ Đào thì lập tức nở nụ cười , lớn tiếng nói : “Ôi chao, cuối cùng Đào Nhi cũng về rồi ! Cha con còn định huy động cả thôn lên núi tìm trong đêm đó.”

Trong lòng Kỷ Đào ấm lên: “Đã làm phiền mọi người rồi , con về rồi ạ.”

Ánh mắt Triệu Ngô thị lướt qua người Lâm Thiên Dược, cười nói : “Đây là tiểu t.ử nhà họ Lâm phải không ? Lâu không gặp, sức khỏe khá hơn chưa ?”

“Triệu thẩm.” Lâm Thiên Dược đáp một tiếng, rồi nhìn Kỷ Đào nói tiếp: “Lúc nãy ở đầu làng gặp Kỷ cô nương, thấy nàng hình như bị thương, nên hộ tống nàng về.”

“Ôi chao, bị thương à ? Mau về nhà đi , để Phó đại phu xem cho.” Vừa nói , Triệu Ngô thị vừa đỡ lấy Kỷ Đào, đưa nàng về nhà họ Kỷ.

Tiện thể còn không quên dặn Lâm Thiên Dược: “Tiểu t.ử Lâm gia, thân thể con yếu, cũng mau về nghỉ ngơi đi .”

Lâm Thiên Dược đứng yên tại chỗ, nhìn Kỷ Đào được người khác dìu đi ngày một xa. Bên tai hắn vẫn vang lên giọng nói mơ hồ của nàng: “Chỉ cần có quyết tâm, rồi sẽ thành công.”

Kỷ Đào vừa vào sân, Triệu Ngô thị đã lớn tiếng gọi: “Về rồi , về rồi ! Trưởng thôn, Đào Nhi về rồi !”

Mọi người trong sân đồng loạt quay đầu lại . Phó đại phu bước nhanh tới, đưa tay bắt mạch cho Kỷ Đào. Một lúc sau ông nói : “Không sao , đã dùng t.h.u.ố.c rồi , độc đã giải, nghỉ ngơi hai ngày là khỏi.”

Nếp nhăn giữa mày Kỷ Duy giãn ra đôi chút, chắp tay với mọi người : “Đa tạ bà con, ngày khác ta sẽ tới từng nhà để cảm tạ.”

Kỷ Đào nghĩ một chút, nhỏ giọng hỏi Kỷ Duy bên cạnh: “Phùng cô nương và Đại Thành ca đã về chưa ạ?”

“Họ không sao đâu .” Người trả lời là Dương Đại Viễn, em trai thứ hai nhà họ Dương. “Đại ca ta thường xuyên ngủ lại trên núi, nếu không kịp về cũng chẳng gặp nguy hiểm gì.”

Đợi mọi người tản đi , Kỷ Đào mới biết , Phó đại phu đã thuận lợi ra khỏi rừng, đàn ong phía sau chẳng hiểu sao lại không đuổi theo. Ông quay lại tìm Kỷ Đào nhưng lại không thấy, cũng không thấy Dương Đại Thành và Phùng Uyển Phù, đành quay về thôn, nhờ Kỷ Duy gọi người lên núi tìm.

“May mà Đào Nhi không sao .” Phó đại phu thở dài, nhìn Kỷ Duy nói , “Nếu con bé thật sự gặp chuyện, ta đúng là có lỗi với lão ca đây rồi .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...