Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Năm đó, chàng trai ưu tú từng khiến tôi vừa gặp đã yêu, đã dần phai nhạt trong tâm trí tôi .

Thật tốt quá, trái tim tôi lại tự do rồi .

Tôi quyết định, sau khi về sẽ chia tay anh ta .

Lần này đến thảo nguyên du lịch, tôi bất ngờ gặp một người .

Chính là người năm đó vì Cố Mặc Dã thất hẹn, tôi khóc nức nở giữa đêm ở nhà ga, đã tốt bụng đưa tôi về nhà.

Anh ta vậy mà vẫn còn nhớ tôi , còn trêu tôi năm đó khóc đến mức trôi cả lớp trang điểm.

Buổi tối, họ ở trước lều Mông Cổ, cùng người dân địa phương hát ca nhảy múa.

Mạch Mạch giúp tôi quay video, tôi đăng lên trang cá nhân của mình .

Vừa mới hơn một phút, điện thoại của Cố Mặc Dã gọi đến.

Anh ta hỏi: "Em chơi có vui không ?".

"Ừm, rất vui."

"Kia, người đàn ông đứng cạnh em là ai? Anh thấy hai người đang nói chuyện, là quen nhau sao ? Anh ta đi du lịch cùng hai người à ? Không phải nói chỉ có em và Mạch Mạch thôi sao ?".

Lần đầu tiên, Cố Mặc Dã hỏi tôi nhiều câu hỏi đến vậy .

"À, tình cờ gặp được , cũng coi như là quen biết đi . Tết Đoan Ngọ năm ngoái, anh không phải đã không đến ga tàu cao tốc đón em sao ? Em đợi ở nhà ga đến nửa đêm, là anh ta thấy em khóc , tốt bụng đến hỏi em có cần giúp đỡ không . Sau đó, là anh ta lái xe đưa em về nhà."

Vừa nói vừa nói , giọng tôi phấn khích hẳn lên: "Thật không ngờ, hơn một năm sau , chúng em vậy mà lại gặp nhau ở thảo nguyên, thật sự là có duyên quá đi !".

"Xin lỗi em." Cố Mặc Dã dạo này xin lỗi nhiều hẳn. "Mấy hôm nay, anh cứ nghĩ mãi về những năm qua chúng ta bên nhau , rồi anh mới nhận ra , anh đã làm bao nhiêu chuyện khốn nạn. Không có ranh giới với Triệu Yên Yên, hết lần này đến lần khác thất hẹn với em, khiến em đau lòng, thất vọng...".

 

14

Tôi bình thản nói : "Tất cả qua rồi . Sau khi tôi về, em có chuyện muốn nói với anh ."

"À, anh còn có việc, cúp máy trước đây."

Tôi nghe ra trong giọng anh ta có cả sự hoảng hốt.

Chiều tối hôm sau , Tôi khá bất ngờ khi gặp Cố Mặc Dã.

Anh ta nói , đã lái xe hơn mười mấy tiếng đồng hồ để đến đây.

"Mai là em về rồi , anh không cần đến đâu ."

Giọng anh ta hơi khàn: "Khinh Y, anh nhớ em. Anh chỉ muốn gặp em càng sớm càng tốt ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-toi-tro-nen-lanh-nhat-anh-ta-hoi-han-roi/8.html.]

Nấm Lùn Team

Tôi nhìn ráng chiều cuối chân trời, trầm tư rất lâu rồi mở lời: " Đúng lúc anh đến rồi , chúng ta nói chuyện chút đi , em có điều muốn nói với anh ...".

Cố Mặc Dã nói anh ta đã đến gara rồi , chuẩn bị xuất phát.

Anh ta mở hộp, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

Giọng anh ta tràn đầy mong đợi: "Anh chọn rất lâu rồi , là kiểu em muốn . Em có thích không ?".

Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương, khẽ cười : "Đẹp, là kiểu tôi thích."

Chưa đợi anh ta thở phào nhẹ nhõm, Khinh Y lại tiếp lời: " Nhưng tôi sẽ không nhận."

Anh ta cầu xin: "Đừng nói mà, Khinh Y, xin em đừng nói ...". 

Cuối cùng tôi cũng nói ra : "Cố Mặc Dã, chúng ta chia tay đi !".

Gió thảo nguyên khá mạnh, thổi đến mức mắt anh ta đỏ hoe.

Hai người chúng tôi cứ thế lặng lẽ đứng rất lâu.

Anh ta đột nhiên cất lời: "Là vì chuyện ở sân bay hôm đó sao ?" 

Tôi vẫn chưa hiểu: "Hả? Chuyện gì?".

Giọng anh ta khô khốc: "Tối hôm đó, anh đến bệnh viện chăm sóc Triệu Yên Yên truyền nước biển, không ra sân bay đón em. Em một mình bắt taxi về nhà, sau đó, em thay đổi rồi . Buổi sáng, em không còn làm bữa sáng cho anh nữa, không còn đau lòng vì anh bị đau dạ dày, bình thường cũng không gửi tin nhắn Wechat chia sẻ cuộc sống với anh , cũng chẳng còn bận tâm đến mối quan hệ giữa anh và Triệu Yên Yên, không còn vui vẻ giúp anh chọn quần áo, không muốn hẹn hò với anh nữa...".

"Tất cả những thay đổi đó, đều là từ sau tối hôm đó."

Tôi thở dài: "Chuyện tối hôm đó, chỉ là giọt nước tràn ly thôi."

Khi tôi quay người rời đi , Cố Mặc Dã kéo tay tôi lại , giọng nói nghẹn ngào: "Khinh Y, anh yêu em, xin em đừng rời bỏ anh , cho anh thêm một cơ hội nữa được không ?".

Tôi nhìn thẳng vào anh ta : "Trừ khoảng thời gian vừa mới yêu nhau hồi đại học, sau này , tôi chưa từng cảm nhận được tình yêu của anh nữa. Theo tôi thấy, người anh yêu là Triệu Yên Yên, có lẽ chính anh cũng chưa nhận ra đâu ."

 Cố Mặc Dã cố gắng phủ nhận: "Không phải ! Anh thừa nhận, hồi đại học anh từng yêu thầm cô ấy . Anh cũng từng nghĩ, sự thiên vị anh dành cho cô ấy là do tình cảm còn vương vấn. Mãi đến gần đây anh mới nhận ra , đối với cô ấy chỉ là một chút không cam lòng thôi. Kể cả cô ấy có tìm được bạn trai, anh cũng chỉ chúc phúc. Nhưng mà, khi cảm nhận được em muốn rời đi , anh mới hoảng sợ, người anh yêu là em, anh không muốn em rời bỏ anh . Khinh Y, năm đó là anh theo đuổi em mà, nếu không yêu, làm sao anh có thể chủ động theo đuổi em?".

Giữa ánh mắt tuyệt vọng của Cố Mặc Dã, tôi từng chút một gỡ những ngón tay anh ta đang níu c.h.ặ.t tôi .

" Tôi chỉ biết , bây giờ tôi không còn yêu anh nữa rồi ." Tôi kiên định nói . "Người mà mình không yêu, tôi sẽ không ép buộc bản thân ở bên cạnh họ. Cố Mặc Dã, chúng ta chia tay đi , đây không phải là lời đề nghị, mà là thông báo."

Nói xong, Tôi sải bước rời đi .

Mặt trời lặn cuối chân trời dần biến mất, màn đêm sắp sửa buông xuống.

Nhưng không sao cả, một giấc ngủ qua đi , lại có thể chào đón bình minh.

Quan trọng nhất là, trái tim tôi lúc này , tựa như làn gió trên thảo nguyên.

Tự do tự tại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...