MAI CHU KÝ/Chương 13: - HếtC. 13: - Hết
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhìn thấy dấu vết  trên người  của Lý Tuân, ông ta sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u,

Nhưng sau khi định thần lại , ông ta âm thầm che giấu chân tướng.

Tuyên bố với thiên hạ rằng Hoàng thượng băng hà là do vết thương quá nặng, tà độc xâm nhập vào xương tủy.

Trong lúc thu dọn di vật sót lại của Lý Tuân.

Ta vô tình thấy cây trâm ngọc tụ lúc trước hắn từng ban tặng cho Khương tần.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nó đã bị bẻ gãy làm đôi, ngay chỗ khúc gãy được hàn lại bằng một lớp vàng mỏng.

Đến nước này thì ta đã có thể nghĩ  ra  sự tình năm ấy .

Khương tần chắc hẳn đã khóc lóc t.h.ả.m thiết mà giật cây trâm xuống đất, uất hận quát:

"Thứ rách nát thế này , ta không thèm mang!"

Và Lý Tuân đã thẳng tay giáng một cái tát lên gương mặt nàng ta .

Đó chính là lí do tại sao   có dấu bàn tay hằn rõ trên mặt Khương tần vào cái đêm Lâm Vãn Nghi tự vẫn.

Ta nhìn cây trâm, lòng không chút gợn sóng.

Bọn họ giờ đây đều đã thành cát bụi, vĩnh viễn nằm xuống, ta cũng chẳng còn tâm trí đâu để mà buông lời phán xét.

Ta tiện tay ném xuống hồ sâu, ân oán tình thù của kiếp này , đến đây coi như đoạn tuyệt.

Vài ngày sau , ta hộ tống linh cữu của Lý Tuân hồi kinh.

Triều đình và thiên hạ không một ai hoài nghi ta .

Việc hắn ngã ngựa trọng thương là sự thật, ai nấy đều chứng kiến, hơn nữa lúc xảy ra t.a.i n.ạ.n ta lại không có mặt ở đó.

Huống hồ, ta hiện tại đã là Hoàng hậu chính cung.

Việc mưu hại Hoàng đế đối với ta chẳng mang lại chút lợi lộc nào.

Cái c.h.ế.t của Lý Tuân cứ như thế mà thuận lợi chôn vùi vào dĩ vãng.

Sau khi hắn băng hà, Nhị hoàng t.ử danh chính ngôn thuận kế vị.

Mẫu thân của đứa trẻ đó, chính là vị phi tần tội nghiệp năm xưa bị đày vào lãnh cung.

Đứa trẻ này có dung mạo và khí chất giống Lý Tuân như đúc, thông minh, điềm tĩnh, đặc biệt là một kẻ cực kỳ ghi hận trong lòng.

Tuy rằng thời điểm đăng cơ hắn mới tròn mười lăm tuổi.

Nhưng văn võ bá quan trong triều không một ai dám có  lòng  không phục.

Hắn đối với ta ngoài mặt luôn cung kính, vâng dạ một điều thái hậu hai điều thái hậu.

Nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt ấy , ta liền biết ngay đây là một con sói con hiểm độc.

Chỉ là, hiện tại hắn mới đăng cơ, căn cơ còn non trẻ.

Còn ta lại đang chễm chệ ở ngôi vị Thái hậu buông rèm nhiếp chính.\

Hắn tạm thời chỉ có thể mọi chuyện đều phải thuận theo ý  ta .

Mãi cho đến hai năm sau , khi thế lực của hắn đã hoàn toàn vững vàng, hắn mới đột ngột lật lại vụ án năm xưa của Lý Tuân.

Nói rằng luôn cảm thấy cái c.h.ế.t của tiên hoàng có điều khuất tất, muốn hạ chỉ điều tra tận gốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mai-chu-ky-xfci/chuong-13-het.html.]

Nhưng ta làm sao có thể kiên nhẫn chờ đợi đến ngày hắn tra ra đầu đuôi ngọn ngành cơ chứ.

Thân thể ta thực chất đã suy kiệt tận xương tủy từ trước khi Lý Tuân c.h.ế.t.

Gắng gượng chống đỡ hơi tàn cho đến ngày hôm nay, đã là giới hạn cuối cùng của sinh mệnh rồi .

Vào cái ngày ta trút hơi thở cuối cùng rời bỏ nhân thế, kinh thành vừa vặn đón trận mưa thu đầu tiên của mùa.

Ta thong thả ngồi tựa cửa điện, nhìn Ngọc Dung ở  dưới  mưa để dọn dẹp gốc hải đường đã héo úa, c.h.ế.t rũ ở góc sân.

Trong cơn mơ màng, thần trí ta hốt hoảng như được quay trở về những ngày tháng tươi đẹp năm xưa, lúc Thừa An và Thừa Trạch vẫn còn bằng xương bằng thịt ở bên cạnh ta .

Thừa An mím c.h.ặ.t đôi môi nhỏ nhắn, nghiêm túc bảo:

"Nhi thần nhất định phải trở thành một công thân , công chính liêm minh, vì phụ hoàng phân ưu, vì ca ca mà trấn giữ giang sơn này ."

Còn Thừa Trạch thì không ngừng múa may quay cuồng cây hồng anh thương nhỏ của nó.

Bày ra bộ dạng oai phong của tướng quân, chất giọng non nớt chưa vỡ tiếng hét lớn:

"Ta muốn làm đại tướng quân! Long Thành nếu hãy còn phi tướng, không giáo hồ mã độ Âm Sơn!"

Gió thu phơ phất thổi qua, chiếc tua đỏ gắn trên đầu ngọn thương của thằng bé cứ nương theo làn gió mà đung đưa, nhảy múa.

Khung cảnh đó thật là tươi đẹp biết bao.

Ta mãn nguyện nhìn hai đứa con hé môi mỉm cười .

Trước mắt ta bỗng chốc lóe lên một vầng hào quang màu bạch kim rực rỡ.

Từ trong luồng sáng trắng lóa, có hai bóng dáng một cao một thấp đang hớn hở chạy ùa về phía ta , hai đứa trẻ đồng thanh cất tiếng gọi lớn đầy mừng rỡ:

"Mẫu phi!"

"Từ nương nương!"

Ta nheo mắt nhìn cho thật kỹ, hóa ra chính là Thừa An và Thừa Trạch của ta .

Thừa Trạch vòng tay ôm lấy bờ vai Thừa An, kiêu hãnh ngước đầu nhìn ta khoe:

"Từ nương nương, người nhìn xem này , ta đã bảo vệ Thừa An vô cùng chu toàn rồi nhé!"

Ta gật đầu lia lịa, nước mắt bấy lâu nay bỗng chốc rơi:

"Ngoan lắm, ngoan lắm, Từ nương nương thay mẫu thân nó cảm ơn con nhiều lắm."

Thừa Trạch nhếch miệng cười toe toét, vội vã thúc giục:

"Từ nương nương, người đừng khóc nữa, người mau lại đây, mau đi theo tụi con đi , mọi người đều đang chờ người ở phía trước kia kìa."

"Mọi người sao ?"

Thằng bé nhanh nhảu đáp:

"Vâng ạ, có mẫu hậu này , có cả Khương nương nương nữa, còn có rất nhiều rất nhiều người quen nữa, tất cả chúng con đều đang đứng đây chờ người đến đó, người mau nhanh chân lên nào, chúng ta cùng nhau đi tìm những ngày tháng tốt đẹp thôi!"

Được, được lắm.

Ta lóng ngóng nhỏm dậy, bước chân thoăn thoắt chạy thật nhanh về phía hai đứa trẻ.

Chúng ta , cuối cùng cũng có thể cùng nhau đi sống những ngày tháng tốt đẹp rồi .

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...