20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đêm ở Anh luôn mang một cảm giác lạnh lẽo khó gọi tên. Không phải cái lạnh của thời tiết, mà là thứ lạnh thấm vào từng khoảng trống trong không gian, khiến con người ta dù đứng giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố vẫn cảm thấy cô độc đến lạ.

Lăng Dương Thần đứng trước cửa sổ sát đất trong căn biệt thự rộng lớn, tay cầm ly rượu nhưng không uống. Ánh sáng từ thành phố hắt vào , phản chiếu trên mặt kính thành những vệt mờ nhạt, còn trong mắt anh lại là một khoảng trống sâu thẳm, không có điểm dừng.

Anh đã trở về nơi này được ba ngày.

Ba ngày không nghe thấy giọng của Diệp Y Y.

Ba ngày không nhìn thấy nụ cười của cô.

Ba ngày đủ để một người luôn kiểm soát mọi thứ như anh nhận ra rằng có những thứ, dù quyền lực hay tiền bạc cũng không thể giữ lại .

Điện thoại trên bàn khẽ rung lên rồi lại im lặng. Không phải tin nhắn từ cô.

Anh khẽ nhắm mắt lại .

Trong đầu anh hiện lên hình ảnh ngày tiễn cô ở sân bay. Khi đó cô ôm cuốn sổ tay trong lòng, cố tỏ ra bình thản nhưng ánh mắt lại không giấu được sự lưu luyến. Cô nói với anh rằng khi nhớ cô thì hãy mở ra xem.

Anh đã cười , đã xoa đầu cô, cũng đã hứa sẽ quay về sớm.

Thế nhưng khi máy bay cất cánh, anh mới nhận ra điều anh mang theo không phải hành lý, mà là cảm giác như bị tách khỏi một phần quan trọng nhất trong cuộc đời mình .

Cùng lúc ấy , ở Hoa quốc, Diệp Y Y đang ngồi trên bậc thềm trước nhà, ôm gối vào lòng. Gió đầu thu lướt qua, mang theo mùi lá khô nhè nhẹ. Cô cúi đầu nhìn cuốn sổ tay đặt bên cạnh, những trang giấy khẽ lay động theo gió.

Cô đã viết rất nhiều, nhưng vẫn luôn cảm thấy chưa đủ.

Ngày đầu tiên anh rời đi , cô ăn cơm một mình .

Ngày thứ hai, cô trở về nhà sớm hơn thường lệ.

Ngày thứ ba, cô ít nói hơn.

Ngày thứ tư, cô bắt đầu quen với việc không có anh ở bên.

Câu cuối cùng bị cô gạch bỏ. Bởi vì cô không thể quen được .

Diệp Y Y khẽ cười , nhưng nụ cười ấy mỏng manh đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tan. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, nơi ánh trăng nhạt nhòa trải xuống mái nhà, khiến mọi thứ đều phủ một lớp buồn man mác.

Cô nhớ anh .

Không phải kiểu nhớ thoáng qua, mà là nỗi nhớ khiến n.g.ự.c cô âm ỉ đau, như có ai đó lặng lẽ bóp c.h.ặ.t trái tim từng chút một.

Cô khẽ gọi tên anh .

Nhưng không có ai trả lời.

Ngày thứ năm, Lăng Dương Thần làm việc liên tục từ sáng đến khuya. Những bản hợp đồng, những cuộc họp, những kế hoạch dài dằng dặc trải trước mắt anh , nhưng anh không thể tập trung dù chỉ một giây.

Thư ký đứng bên cạnh báo cáo, anh nghe nhưng không vào đầu. Trong tâm trí anh chỉ còn lại một hình bóng duy nhất, là Diệp Y Y.

Anh đặt b.út xuống, giọng nói trầm thấp vang lên, dứt khoát đến mức khiến cả phòng im lặng.

Tất cả dừng lại .

Không ai dám nói thêm.

Chỉ có anh biết , trong lòng mình đã bắt đầu hình thành một quyết định không thể thay đổi.

Ngày thứ sáu, Lăng phu nhân gọi anh về dùng bữa. Bữa ăn vốn dĩ yên tĩnh lại nhanh ch.óng trở thành một cuộc đối thoại căng thẳng. Những lời ép buộc về hôn ước, về gia tộc, về trách nhiệm liên tục được nhắc đến.

Lăng Dương Thần đặt đũa xuống, ánh mắt lạnh đi .

Anh hỏi bà có phải chỉ muốn anh kết hôn với An gia hay không .

Lăng phu nhân đáp rằng đó là trách nhiệm.

Anh khẽ cười , nụ cười mang theo sự kiên quyết chưa từng có .

Anh nói mình không đồng ý.

Cuộc tranh cãi dần leo thang, cho đến khi cái tên Diệp Y Y bị nhắc đến.

Khoảnh khắc ấy , ánh mắt Lăng Dương Thần thay đổi.

Giọng anh trầm xuống, nhưng lại sắc bén đến mức không ai có thể chen vào .

Đừng động vào cô ấy .

Chỉ một câu nói , nhưng lại đủ để tạo ra khoảng cách không thể vượt qua giữa anh và gia đình.

Cuối cùng, anh đứng dậy rời đi , không ngoảnh lại .

Phía sau là những lời gọi lại , những tiếng trách móc, nhưng tất cả đều bị anh bỏ lại .

Cánh cửa đóng lại , ngăn cách hoàn toàn thế giới ồn ào phía sau .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/em-la-ngoai-le-cua-giao-su/chuong-22.html.]

Ngoài hành lang, một cô gái đứng đó. Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt thanh tú của An Giai Nhiên, khiến cô trở nên nổi bật giữa không gian tĩnh lặng.

Cô nhìn anh , ánh mắt thoáng bối rối rồi nhanh ch.óng chuyển thành sự chú ý không thể che giấu.

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, cô đã bị thu hút bởi người đàn ông này .

Nhưng Lăng Dương Thần chỉ lướt qua cô, không dừng lại dù chỉ một giây.

Không một lời chào.

Không một cái nhìn thêm.

Chỉ có sự lạnh lùng tuyệt đối.

Với anh , cô không tồn tại.

Anh bước đi , bóng lưng cao lớn dần khuất sau hành lang dài.

Còn An Giai Nhiên đứng lại rất lâu, bàn tay khẽ siết c.h.ặ.t, ánh mắt vẫn dõi theo hướng anh rời đi .

Cùng lúc ấy , trong lòng cô hình thành một cảm giác rất rõ ràng.

Đây là người đàn ông đầu tiên khiến cô muốn chạm tới, dù chỉ là một lần .

Nhưng cũng là người đàn ông đầu tiên khiến cô hiểu rằng khoảng cách giữa họ có thể xa đến mức không bao giờ vượt qua được .

Đêm đó, Lăng Dương Thần đặt vé máy bay về nước.

Không báo trước .

Không do dự.

Chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu anh , là trở về gặp cô.

Máy bay hạ cánh khi trời còn chưa sáng hẳn. Thành phố chìm trong lớp sương mỏng, ánh đèn đường vàng nhạt trải dài như những vệt ký ức dẫn lối.

Anh không về nhà trước .

Anh đi thẳng đến nơi duy nhất khiến anh cảm thấy bình yên.

Căn nhà của Diệp Y Y.

Cánh cửa không khóa.

Ánh đèn trong phòng khách vẫn sáng.

Và cô đang ở đó.

Diệp Y Y nằm trên sofa, ôm c.h.ặ.t cuốn sổ tay trong lòng. Gương mặt cô trong giấc ngủ yên tĩnh đến mức khiến người ta không nỡ đ.á.n.h thức.

Lăng Dương Thần đứng rất lâu.

Anh nhìn cô như thể đang nhìn điều quý giá nhất đời mình .

Rồi anh bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.

Anh đưa tay chạm vào cuốn sổ tay.

Khoảnh khắc ấy , cô mở mắt.

Ánh nhìn của hai người chạm nhau trong im lặng.

Không có lời nào được nói ra ngay lập tức.

Chỉ có sự lặng yên kéo dài, như thể cả thế giới đều đang nín thở.

Rồi Diệp Y Y bật khóc .

Không phải khóc ồn ào, mà là những giọt nước mắt nghẹn lại , rơi xuống trong im lặng, chất chứa tất cả những ngày chờ đợi.

Cô gọi anh .

Anh khẽ kéo cô vào lòng.

Giọng anh trầm thấp vang lên bên tai cô, chậm rãi nhưng rõ ràng.

Anh đã về rồi .

Chỉ một câu nói .

Nhưng đủ để xóa đi tất cả khoảng cách của những ngày xa nhau .

Đêm ấy , ngoài kia gió vẫn thổi, nhưng trong căn phòng nhỏ, mọi thứ lại trở nên ấm áp đến lạ thường.

hằng nguyễn

Như thể chỉ cần anh ở đây, cả thế giới này đều có thể yên bình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...