20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Triều Tịch, mẹ là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, không thích những thứ có tì vết. Còn về phần Trần Tri Chu, mẹ và bố nó đều không có ý định nhận đứa con này nữa, nó thậm chí còn không xứng bằng một ngón tay của cháu gái mẹ ."

"Bố mẹ sẽ đứng ra làm chủ, đem tất cả tài sản trong tay bố mẹ , đồ đạc tổ tiên để lại , bao gồm cả những thứ còn sót lại trong tay Trần Tri Chu đều chuyển sang tên của Chính Ninh. Nhưng bố mẹ xin con, sau này hãy cho phép bố mẹ được gặp cháu gái, có được không con…"

……

Tiệc đầy tháng ngày hôm sau vẫn được diễn ra theo đúng kế hoạch.

Khi bữa tiệc sắp bắt đầu, dì giúp việc trong nhà đột nhiên đi lên báo rằng Viên Hi Hi cũng mang theo quà mừng đến.

Mẹ của Trần Tri Chu đang ở trong phòng tôi trông em bé, nghe thấy cái tên này liền sững sờ ngay tại chỗ, bản thân tôi cũng có chút ngơ ngác.

Đến tận ngày hôm qua tôi mới biết được , hóa ra Viên Hi Hi từng là mối tình đầu của Trần Tri Chu.

Tôi có biết cô ta , nhà hai bên cách nhau không tính là xa, lúc nhỏ cũng từng gặp mặt, nhưng tôi không ngờ cô ta lại có vị trí quan trọng đến thế trong lòng Trần Tri Chu.

Mọi chuyện thực sự là tồi tệ đến cực điểm.

Viên Hi Hi từng có một đoạn tình cảm với Trần Tri Chu, và cũng từng có một đoạn với Kỳ Nguyên, chồng của Ôn Tư Gia.

Đây là chuyện của sáu bảy năm về trước . Vào thời điểm đó, Viên Hi Hi vốn đang hẹn hò với Trần Tri Chu, nhưng Kỳ Nguyên nửa đường chen ngang.

Cuối cùng, Viên Hi Hi chia tay Trần Tri Chu để ở bên cạnh Kỳ Nguyên.

Trần Tri Chu và Kỳ Nguyên cũng vì chuyện này mà từng lao vào đ.á.n.h nhau một trận ra trò, hai người bọn họ mỗi lần gặp mặt đều nhìn nhau với vẻ thù hằn, đỏ gay cả mắt.

12

Những chi tiết này ban đầu tôi đều không biết , cũng là nhờ ngày hôm qua đi hỏi thăm những người trong cùng một vòng tròn giới thượng lưu thì mới vỡ lẽ.

Nếu không phải ngày hôm qua tôi sai người đi điều tra tình sử của Trần Tri Chu, rồi vô tình nhìn thấy hồ sơ của Viên Hi Hi trong đống tài liệu mà thám t.ử tư gửi tới, có lẽ tôi đã sớm quên mất người phụ nữ này từ lâu rồi .

Và ngày hôm qua tôi cũng đã nhận được tài liệu cùng hình ảnh của Vân Chỉ.

Tôi kinh ngạc phát hiện ra , Vân Chỉ và Viên Hi Hi thực chất trông khá giống nhau .

Không biết Ôn Tư Gia có biết chuyện này hay không , tôi vừa định gửi tin nhắn hỏi cô ấy thì Trần Tri Chu đã bước vào : "Triều Tịch, đến giờ rồi , chúng ta nên bế con xuống dưới thôi."

Vừa nhìn thấy anh ta là tôi đã cảm thấy ghê tởm, nhưng tôi vẫn cùng anh ta đi xuống lầu.

Đến đại sảnh, tôi còn chưa kịp đi tìm Ôn Tư Gia thì đã bị một bàn các vị trưởng bối gọi lại , họ nói muốn xem đứa bé để lấy chút vía may mắn.

Tôi đành phải gác lại chuyện kia , chào hỏi các bậc tiền bối và bế con cho mọi người cùng ngắm.

Trong khi đó, Trần Tri Chu lại có vẻ lơ đãng, ánh mắt tùy tiện đảo quanh một vòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-an-cua-su-phan-boi/5.html.]

Khoảnh khắc nhìn thấy Viên Hi Hi, anh ta rõ ràng đã khựng lại sững sờ.

Rất nhanh sau đó, Trần Tri Chu sải bước đi về phía Viên Hi Hi.

13

Viên Hi Hi đứng dậy, nở một nụ cười : "Tri Chu, đã lâu không gặp, chúc mừng anh đã có cô công chúa nhỏ."

Trần Tri Chu lạnh lùng chế giễu: "Chúc mừng tôi sao , cô còn không xứng."

Giọng anh ta khá lớn, tôi đứng ở bên này cũng nghe thấy rõ mồn một.

Những lời nói tiếp theo sau đó thì tôi không nghe rõ nữa, chỉ cảm thấy vô cùng nực cười .

Nực cười đến cực điểm.

Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi mà anh ta vẫn không quên được , thậm chí còn phải đặc biệt bước qua đó để buông lời mỉa mai, hạ bệ người ta một trận.

Tâm lý này của anh ta là gì, ai mà không đoán ra được cơ chứ?

Nếu trong lòng anh ta đã sớm coi Viên Hi Hi là chuyện của quá khứ, thì hà tất phải tự mình bước tới để buông lời châm chọc?

Khi mọi chuyện sắp sửa kết thúc, tôi bế con lên lầu, Trần Tri Chu cũng lầm lũi đi theo phía sau .

Trần Tri Chu vừa định tiếp tục quỳ xuống, tôi đã lên tiếng hỏi trước : "Anh đã từng rung động trước Vân Chỉ chưa ?"

Trần Tri Chu ngẩng đầu lên, nhìn tôi chằm chằm trong sự thẫn thờ.

"Cho nên…" Tôi nhìn thẳng vào anh ta : "Cho nên, anh thừa nhận rồi đúng không ?"

"Anh từng rung động, là vì Vân Chỉ trông rất giống Viên Hi Hi có phải không ?" Tôi lại mở lời hỏi tiếp.

Thấy anh ta im lặng không nói , tôi bật cười mỉa mai: "Đau lòng lắm đúng không ? Cho nên, đến tận bây giờ anh vẫn không thể quên được Viên Hi Hi, có đúng không ?"

Khi nói ra câu này , tôi như thể đã dùng hết sạch chút sức lực cuối cùng của bản thân .

14

Trần Tri Chu biến sắc: "Triều Tịch, anh đã sớm không còn thích Viên Hi Hi nữa rồi , anh ghét cô ta còn không kịp, sao em lại hỏi như vậy ?"

Tôi gần như sắp bật cười thành tiếng: "Trần Tri Chu, anh nói anh quên rồi , lời này chính anh có tự tin để tin nổi không ?"

Tôi cao giọng hơn: "Nếu anh thực sự quên rồi , anh sẽ coi Viên Hi Hi như một người xa lạ, chứ không phải như ngày hôm nay, chỉ vừa liếc nhìn cô ta một cái là tâm hồn đã treo ngược cành cây, thậm chí còn bước đến bên cạnh cô ta để nói một câu cô không xứng…"

"Trần Tri Chu, nếu anh đã sớm buông bỏ, vậy tại sao anh còn canh cánh trong lòng? Tại sao còn phải chạy tới nói câu đó, làm cho tất cả mọi người đều không vui vẻ gì?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...