Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Đến tận ngày hôm nay tớ mới biết , anh ta chưa từng yêu tớ." Ôn Tư Gia cúi gằm mặt xuống: "Làm sao có thể cam tâm được đây…"
18
Sau khi ly hôn với Trần Tri Chu, tôi dắt con rời khỏi nhà họ Trần hoàn toàn .
Một ngày nọ, khi tôi đang đi trên một con đường nhỏ không có đèn đường, bỗng nhiên có một bóng người lao ra chặn trước mặt.
"Có bao nhiêu tiền giao hết ra đây!"
Dưới ánh trăng mờ ảo, tôi nhìn thấy trên tay gã đang lăm lăm một cây gậy bóng chày.
Tôi còn chưa kịp đưa ra phản ứng gì thì đã có một người khác lao v.út tới chắn trước mặt tôi , lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi với tên cướp kia .
Tôi định thần nhìn kỹ lại , người nọ vậy mà lại là Trần Tri Chu.
Tôi và anh ta kết hôn năm năm, để nhận ra anh ta chẳng có gì khó khăn cả.
Cuối cùng, Trần Tri Chu không chống đỡ nổi nữa, ngã vật xuống đất, mặc cho gã kia trút cơn giận lên người mình .
"Triều Tịch, em mau chạy đi ! Đừng lo cho anh !" Trần Tri Chu khàn giọng hét lớn.
Tôi đứng trơ ra đó, chỉ cảm thấy mọi chuyện trước mắt vô cùng hoang đường và nực cười .
"Trần Tri Chu, chơi có vui không ?" Tôi lạnh nhạt lên tiếng hỏi.
Hai kẻ đang giằng co cấu xé nhau dưới đất bỗng chốc khựng lại , đờ người ra tại chỗ.
Trần Tri Chu lồm cồm bò dậy, đứng cứng đờ tại đó, gương mặt lộ rõ vẻ ngượng ngùng xen lẫn quẫn bách: "Sao em… sao em lại nhìn ra được …"
19
Tôi không nhịn được mà cười lạnh một tiếng: "Bây giờ thời buổi nào rồi mà kẻ cướp còn dùng gậy bóng chày chứ không phải là d.a.o găm?"
"Hơn nữa sao lại khéo thế hả Trần Tri Chu, anh coi tôi là kẻ ngốc chắc? Tôi sống trên đời bao nhiêu năm nay chưa từng bị cướp ngày nào, sao vừa mới ly hôn với anh xong là lại trải qua một màn kịch tính thế này ?"
Kỹ năng diễn xuất của Trần Tri Chu quá sức cường điệu và giả trân, toàn bộ chuyện này căn bản chẳng có gì khó đoán.
Anh ta thực sự trông giống hệt như một gã hề.
Tên cướp giả danh kia ôm gậy bóng chày lủi mất, còn Trần Tri Chu thì cứ bám theo sau tôi không rời nửa bước.
Đến đoạn đường có ánh đèn neon sáng sủa, anh ta đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-an-cua-su-phan-boi/7.html.]
"Triều Tịch, anh thực sự không thể theo đuổi để cưới em lại một lần nữa sao ?"
Trần Tri Chu cố chấp
muốn
chụp lấy tay
tôi
: "Khoảng thời gian qua
sau
khi em
đi
rồi
,
anh
thực sự
rất
hối hận.
Anh lớn ngần
này
tuổi đầu
chưa
từng bao giờ
phải
mở miệng van xin ai cái gì, bây giờ
anh
quỳ ở đây cầu xin em, Triều Tịch, em tha thứ cho
anh
một
lần
này
thôi
có
được
không
?"
"Triều Tịch, chỉ một lần này thôi, em cho anh một cơ hội sửa sai duy nhất này thôi có được không ? Sau này anh xin thề sẽ không bao giờ làm bất kỳ điều gì có lỗi với em nữa…"
Tôi lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách với anh ta xa hơn một chút: "Cái gì mà một lần với hai lần ? Trần Tri Chu, anh ở chỗ tôi không có cơ hội thứ hai đâu . Chỉ cần phạm sai lầm một lần , đã đủ để tôi từ bỏ anh rồi ."
"Anh thậm chí còn chẳng nỡ để tên kia cầm một con d.a.o thật, sao thế? Sợ bản thân bị đ.â.m trúng à ? Đã muốn diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân thì sao không giả vờ cho giống một chút?" Tôi châm biếm đầy mỉa mai.
"Nếu… nếu như, tự anh đ.â.m chính mình một d.a.o, thì em mới chịu tha thứ cho anh có phải không ?" Trần Tri Chu kích động gầm lên như một kẻ tâm thần.
"Triều Tịch, nếu em chưa hả giận, em cứ đ.â.m anh vài d.a.o đi có được không ? Chỉ cần em chịu tha thứ cho anh , em bắt anh làm cái gì cũng được , anh thực sự rất đau khổ, anh đau khổ đến mức sắp c.h.ế.t đi được rồi …"
20
"Anh căn bản không thể nào chấp nhận nổi việc mất đi em, cho dù là Viên Hi Hi hay là Vân Chỉ, anh đều…"
Trần Tri Chu khóc lóc t.h.ả.m thiết, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng: "Triều Tịch, có phải chỉ khi anh c.h.ế.t đi rồi , em mới chịu tha thứ cho anh không ?"
"Nếu lúc đó tôi và Chính Ninh vì những tin nhắn khiêu khích kia mà xảy ra chuyện bất trắc, anh có c.h.ế.t một vạn lần cũng không đền hết tội." Tôi dứt khoát quay lưng bước đi , không còn chút kiên nhẫn nào để dây dưa thêm với anh ta nữa.
"Triều Tịch!" Trần Tri Chu hét lớn lên sau lưng tôi : "Đừng đối xử với anh như vậy ! Hồi nhỏ mỗi lần anh phạm lỗi , mẹ anh đều dùng bạo lực lạnh với anh , em bây giờ cũng muốn làm thế với anh sao ?"
"Chúng ta đứng lại nói chuyện t.ử tế với nhau có được không Triều Tịch?"
Tôi tăng nhanh tốc độ sải bước, tuyệt đối không hề ngoảnh đầu lại lấy một lần .
……
Vào ngày tiệc thôi nôi của Chính Ninh, tôi chính thức tiếp quản Tập đoàn Hạ thị.
Tôi mua một căn căn hộ chung cư cao cấp ở gần công ty, đôi khi công việc quá bận rộn, buổi tối tôi sẽ trực tiếp ở lại căn hộ đó nghỉ ngơi.
Trần Tri Chu không đứng canh được tôi ở cửa nhà cũ nhà họ Hạ, liền chuyển sang ngày nào cũng đến túc trực ở cổng công ty để chặn đường tôi .
Tình trạng này diễn ra liên tục vài ngày, tôi thầm nghĩ nếu có lần sau nữa thì bản thân nhất định sẽ báo cảnh sát để giải quyết triệt để.
Thế nhưng, vào một buổi chiều tà khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, tôi đột nhiên nhận được điện thoại từ mẹ của Trần Tri Chu.
Trần Tri Chu gặp t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng, đã trở thành người sống thực vật.
Trong lòng tôi lặng ngắt như tờ, không một chút gợn sóng.
Chaporia
Bình Luận (0)