20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tiếp đến là đứa con trai mắc hội chứng siêu nam kia , ngày nào nó cũng đ.á.n.h người , c.ắ.n xé khắp người Viên Hi Hi đầy vết thương tích, thậm chí còn nhẫn tâm dội cả một ca nước sôi khiến mặt mẹ ruột của nó bị hủy hoại hoàn toàn .

Kỳ Nguyên đi đâu cũng than vãn với mọi người rằng, anh ta căn bản không muốn về nhà nhìn thấy khuôn mặt đó của Viên Hi Hi, cứ nhìn thấy là lại buồn nôn.

Chưa hết, anh ta cầm số tiền ít ỏi còn sót lại đi lập nghiệp, do cái tính kiêu ngạo không biết cúi đầu, lại chẳng biết cách ăn nói , đi đến đâu cũng bị người ta chê bai, ruồng rẫy.

Sau cùng, chút tiền mọn cuối cùng cũng bị người ta l.ừ.a đ.ả.o cuỗm sạch bách.

Ngày hôm đó, Viên Hi Hi gọi liên tiếp tám mười cuộc điện thoại cho Kỳ Nguyên, ép anh ta buộc phải quay về nhà.

Vừa mới bước chân vào cửa, Kỳ Nguyên liền bị bùn đất hắt đầy khắp người .

Định thần nhìn lại , hai đứa trẻ trong nhà, mỗi đứa đang bưng một chậu bùn loãng đứng cười toe toét, tiếng cười của chúng khiến người ta phải rợn tóc gáy.

"Đánh ngã Kỳ Nguyên!" Con trai riêng của Viên Hi Hi hét lên một tiếng, đứa con trai siêu nam không học được câu dài, liền bắt chước hắt bùn tiếp tới tấp.

Kỳ Nguyên tức đến mức muốn c.h.ế.t đi sống lại , nhưng cũng chẳng có cách nào.

Đúng lúc này , từ trong phòng truyền ra tiếng khóc lóc nức nở quen thuộc của Viên Hi Hi.

"Kỳ Nguyên, anh có thể đi mượn cho em thêm ít tiền nữa không ? Bố em ông ấy lại nợ một khoản tiền khổng lồ rồi ."

24

Kỳ Nguyên tức tối đến độ mất hết lý trí, gầm lên: "Viên Hi Hi, tôi đào đâu ra lắm tiền như thế hả? Cả nhà chúng ta chỉ trông chờ vào chút tiền cổ tức ít ỏi của công ty để duy trì cuộc sống, tôi đem tiền đưa cho cô rồi , thì chúng ta cạp đất mà ăn à ?"

"Ban đầu trong tay tôi có 10% cổ phần của Kỳ thị, sau khi bị thu hồi mất chín phần thì chỉ còn lại vỏn vẹn 1% thôi, tôi làm gì còn tiền nữa? Viên Hi Hi, chúng ta kết hôn bao nhiêu năm nay, lần nào cô cũng hỏi mượn tiền tôi , nhưng có bao giờ cô trả lại lấy một đồng nào đâu …"

" Tôi còn đang muốn hỏi cô đây Viên Hi Hi, lúc cô về nước chẳng phải đã nói với tôi là nhà cô hiện tại đã đông sơn tái khởi rồi sao ? Tiền đâu ? Sao tôi chưa từng thấy cô mang một đồng tiền nào về nhà vậy ? Có phải ngay từ đầu cô đã lừa gạt tôi , cô muốn tôi ly hôn để dắt cô thoát khỏi vũng bùn bế tắc của nhà cô đúng không ? Có phải không ? Cô nói đi chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-an-cua-su-phan-boi/9.html.]

Kỳ Nguyên gắt gao bóp c.h.ặ.

t lấy cổ Viên Hi Hi: "Cô nói đi , tôi nói có đúng không ! Có phải ngay từ đầu cô đã lừa tôi , cô dắt con về nước nói là vẫn còn yêu tôi , chẳng qua là muốn tôi gánh nợ đổ vỏ, nuôi con giùm cho cô có phải không ?"

"Cái thứ nghiệt chủng kia , chưa từng gọi tôi một tiếng bố, ngày nào cũng trưng ra bộ mặt sưng sỉa với tôi , nói tôi không xứng làm bố nó, lại còn gây ra một đống rắc rối cho tôi gánh vác, tôi hận không thể bóp c.h.ế.t nó ngay lập tức!"

"Còn cả cô nữa, cô cứ nhất định phải sinh ra cái thằng con siêu nam dị dạng kia bằng được , cô có biết tất cả những ai biết tôi có đứa con trai này đều đang cười thối mũi vào mặt tôi không , họ nói gen của tôi có vấn đề! Năm đó tại sao cô cứ phải cố sống cố c.h.ế.t sinh nó ra làm gì hả?!"

Viên Hi Hi bị bóp cổ đến mức không thở nổi, cô ta không ngừng giãy giụa kịch liệt, cuối cùng cũng dùng hết sức bình sinh đẩy ngã được Kỳ Nguyên ra .

"Phải! Tôi chính là nghĩ như vậy đấy thì đã sao nào! Nhưng chuyện cấp bách trước mắt không phải là nói những lời này , anh phải đi mượn tiền giúp tôi trước đã ! Kỳ Nguyên, bố tôi nói rồi , nếu tôi không mượn được tiền, ông ấy sẽ đến thẳng công ty của bố mẹ anh để đại náo một trận, anh muốn bản thân biến thành trò cười cho thiên hạ lắm có phải không ?"

Kỳ Nguyên mặt mày xám xịt đầy tuyệt vọng: " Tôi biết đi đâu để đòi ra tiền bây giờ? Đi bán thân chắc?"

Khóe miệng Viên Hi Hi giật giật, khinh bỉ nói : "Mười năm qua anh vừa phát tướng lại vừa hói đầu, trông chẳng khác nào lão già sáu mươi tuổi, anh có đi bán thân thì cũng phải có người thèm mua chứ."

Viên Hi Hi liếc nhìn anh ta bằng ánh mắt rẻ rúng: " Tôi thấy thế này đi , anh đến cầu xin bố mẹ anh , bảo bọn họ nhận lại anh đi . Anh là con trai ruột của bọn họ, bọn họ tuyệt đối không thể bỏ mặc anh được đâu !"

Cuối cùng, trong một phút đầu óc nóng nảy lên cơn, Kỳ Nguyên thực sự đã dắt theo đứa con trai siêu nam đến trước cổng nhà cũ của nhà họ Kỳ.

Anh ta quỳ rạp dưới đất, gào khóc t.h.ả.m thiết: "Bố! Mẹ! Hai người nhìn con một cái đi , con dắt cháu trai đến thăm hai người đây! Mẹ ơi, mẹ nói đỡ với bố một câu cho con được vào nhà đi mẹ !"

25

Kỳ Nguyên quỳ gối trước cổng suốt một buổi sáng, mới có người từ bên trong đi ra .

Kỳ Nguyên định thần nhìn kỹ, người nọ chính là mẹ ruột của mình , thế nhưng… mẹ anh ta trông còn trẻ trung hơn anh ta đến mười mấy hai mươi tuổi là ít!

"Mẹ! Mẹ nhìn con đi , con thực sự biết sai rồi , mẹ đừng bỏ mặc con mà!" Kỳ Nguyên gào khóc .

Người phụ nữ quý phái kia bịt mũi liên tục lùi về sau : "Sao trên người anh lại thối hoắc thế này , còn đứa trẻ này nữa, mùi vị trên người nó sao mà khó ngửi dữ vậy … Anh đừng có tiến lại gần tôi , đã bao nhiêu năm trôi qua rồi , anh không cần phải quay về đây nữa đâu ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...