Ta là tế phẩm dâng lên Thần Minh.

Người trong làng bảo ngày ta sinh ra có mây tím kéo từ phương đông, ấy là thần tích. Họ chẳng biết , đó chỉ là một lần nhật thực. Cái làng nghèo rớt mồng tơi, chẳng đủ tiền mua nổi cuốn lịch, nên coi ta như canh bạc cuối cùng.

16 năm sau , ta đi chân trần, tà áo tế bào trắng tinh khẽ lướt qua bậc thang trắng ngọc, hướng về Thần Điện chênh vênh trên vách núi.

Cả làng rạp xuống, cất những bài ca cổ xưa, tưởng rằng ta sẽ thành kính thờ hắn – Thần Minh, để đổi lại cho họ đời đời bình an.

Chỉ có ta tự biết …

Ta đã để ý đến hắn rồi .

Gã đàn ông đứng giữa tế đàn hắc diệu thạch, người trắng tinh như lưỡi kiếm vừa tra vào vỏ. Tộc nhân gọi hắn là Thánh Tài Quan, bảo rằng hắn là ý chí của Thần Minh bước đi giữa thế gian.

Ngay trước mặt hắn , ta tự sướng xong rồi đưa ngón tay ươn ướt lên trước mắt hắn , cười hỏi hắn có muốn ngửi không .

Hắn tát ta một cái, lôi ta ra đại điện bắt quỳ, bảo ta sám hối trước tượng Thần Minh cho tới khi đầu gối bầm tím.

Nhưng đến đêm, hắn lén xoa đầu gối cho ta , ngón tay luồn vào dưới váy ta .

“Đây là cái giá ngươi phải trả vì đã x.úc p.hạ.m ta .”

Hắn không biết rằng…

Tất cả những chuyện này , đều nằm trong tính toán của ta cả.

Còn điều ta biết là…

Hắn đã nhìn thấu hết từ lâu rồi .

Ta sinh ra kèm theo "thần tích".

Tộc nhân cứ nói vậy suốt mấy năm rồi . Mây tím kéo từ phương đông, hào quang tỏa muôn dặm, cửa trời mở toang – họ biến lần nhật thực chẳng có gì đặc biệt kia thành điềm báo đấng cứu thế giáng trần.

Người nghèo mà điên thì lúc nào chẳng cần chút dối trá để gượng sống tiếp.

Ta bị nhốt trong phòng thanh tịnh từ bé, học lễ nghĩa, ọc thuộc kinh văn, đếm từng mảng rêu trong kẽ gạch cho qua ngày. Mười sáu năm, đủ để mài một con người sống thành b.úp bê sứ xinh xắn.

Búp bê sứ không biết đói, không biết sợ, không biết rằng khi bị dâng lên tế đàn, lúc nhìn chằm chằm vào gã đàn ông mặc áo trắng kia , nó nghĩ…

Đẹp thật đấy.

Bậc thang trắng như ngọc trải dài từ chân núi lên tận trong mây, những hàng trăm bậc. Tộc nhân đen đặc quỳ rạp hai bên, miệng hát những bài ca cổ xưa, sốt sắng như đàn kiến sắp c.h.ế.t, coi ta là con thuyền duy nhất có thể đưa họ qua biển khổ.

Ta đi chân trần, tà áo tế lễ trắng tinh khẽ lướt qua những bậc thang ngọc lạnh buốt.

Ta cụp mắt, bề ngoài ngoan ngoãn như một con b.úp bê sứ đã bị rút hồn.

Mãi đến khi bước lên bậc cuối cùng, ta mới thực sự ngước mắt lên.

Chính giữa tế đàn bằng đá hắc diệu thạch đứng một người đàn ông.

Hắn cũng mặc đồ trắng. Không phải thứ vải mềm mại như của ta , mà là loại vải cứng và lạnh lẽo, cổ áo may thẳng đến tận cằm, khiến cả người hắn như lưỡi kiếm vừa tra vào vỏ.

Hắn không có tên, tộc nhân chỉ gọi hắn là Thánh Tài Quan, ý chí của Thần Minh bước đi giữa thế gian.

Hắn đang nhìn ta .

Ánh mắt đó không giống như đang xem xét – mà như đang m.ổ x.ẻ. Chậm rãi, từng chút một, từ gáy ta liếc xuống sống lưng, rồi dừng ở mắt cá chân trần của ta .

Dưới ánh mắt của mọi người , ta ngoan ngoãn quỳ xuống, trán áp xuống bề mặt lạnh buốt và thô ráp của tế đàn hắc diệu thạch.

"Tiểu nữ nguyện lấy thân mình làm lễ vật, thờ Thần Minh suốt đời, xin Người ban ơn lành, phù hộ cho tộc nhân mãi thịnh vượng an khang, mưa thuận gió hòa."

Giọng trong trẻo, vang vọng trên tế đàn trống trải.

Tiếng ca dưới núi im bặt, thay vào đó là tiếng reo hò vỡ lên như sóng.

Hắn không đáp lại ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tinh-yeu-nho-cua-than-minh-benh-kieu/chuong-1.html.]

Hắn chỉ nhìn ta .

Rất lâu sau , hắn mới cất tiếng, giọng đều đều như đang đọc bản giao kèo:

"Thần chấp nhận lễ vật của các ngươi."

Tiếng reo hò lại vọt lên.

Ta giữ nguyên tư thế quỳ, cảm thấy hắn bước đến trước mặt ta , dừng lại . Một đôi tay lạnh buốt nắm lấy cằm ta , bắt ta ngửa mặt lên.

"Đứng dậy."

Ta dựa vào lực của hắn mà đứng lên.

Trong khoảnh khắc không ai thấy, ta nhanh chớp mắt phải với hắn một cái.

Như hòn đá thả xuống vực sâu.

Mắt hắn chẳng hề lay động, chỉ buông tay ra , quay người đi sâu vào trong Thần Điện.

"Theo ta ."

Cánh cửa đá khép lại sau lưng, phát ra một tiếng ì nặng nề.

Phòng thanh tịnh chẳng có gì. Một cái đệm ngồi , một ngọn đèn dầu sắp tắt, và bốn phía tối thẫm hơi ẩm.

Ta ôm đầu gối ngồi trên đệm, chân trần đạp lên gạch lạnh buốt.

Thời gian trong căn phòng này là thứ đã c.h.ế.t.

Chẳng biết đã qua bao lâu, cửa đá lại mở ra . Thánh Tài Quan bưng một cái khay bước vào , trên khay chỉ có một cốc nước trong và một lát bánh mì đen. Hắn đặt khay trước mặt ta , không nói gì, cũng không ngồi xổm, chỉ đứng , như đang xem một con chim bị nhốt trong l.ồ.ng ăn thế nào.

Ta nâng cốc nước lên, từng ngụm nhỏ nhấm.

"Đại nhân." Ta ngước nhìn hắn , mắt sáng rực trong bóng tối: "Ngài dùng chưa ạ?"

"Thánh Tài Quan trong Thần Điện không cần ăn uống." Hắn lạnh lùng nói : "Sức mạnh của ta đến từ chính tín ngưỡng."

" Nhưng sinh lý cơ thể thì duy trì bằng gì ạ?"

Hắn cúi xuống. Cái cúi này bỗng kéo ngắn khoảng cách giữa hai người , ta có thể ngửi thấy trên người hắn mùi gì đó lạnh lẽo, giống mùi rừng thông sau tuyết.

"Cái đó đáng hỏi không ?" Giọng hắn ép rất thấp: "Hay là ngươi – hứng thú với ta hơn là với Thần Minh?"

Ta không né tránh ánh mắt của hắn .

"Ta chưa từng thấy Thần Minh." Ta nói , giọng gần như trẻ thơ: "Ta chỉ thấy ngài. Với ta , ngài chính là Thần Minh của ta ."

Không khí ngưng đọng một khoảnh khắc.

Thánh Tài Quan đứng thẳng người dậy, tách xa ta ra , hơi hướng tinh tế vừa nãy biến sạch.

"Vậy à ."

Đây không phải câu hỏi.

Hắn quay người đi về phía cửa, bóng lưng cắt vào khung cửa sáng, như một hình cắt dán sắc lẹm.

"Vậy Thần Minh của ngươi, bây giờ bảo ngươi: ăn hết, rồi ngẫm lại lời vừa nãy của ngươi."

Cánh cửa đá lại đóng lại . Bóng tối nuốt chửng tất cả.

Ta bẻ bánh mì thành từng miếng nhỏ, bỏ vào miệng một cách máy móc.

Ta nghĩ, cái đôi tay đã bóp cằm ta lúc nãy, trên đốt ngón tay có vết chai mỏng.

 

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...