Đắc Tội Idol Rồi!/Chương 1: Phần 1C. 1: Phần 1
20px

Cuối tuần, khi tôi đang phụ việc ở tiệm đông y của gia đình, lại vô tình đụng phải một buổi ghi hình show giải trí.

Lúc bắt mạch cho ảnh đế đình đám Hạ Dịch… Tôi lại bắt ra … dấu hiệu mang thai.

Cư dân mạng và toàn bộ nhân viên tại hiện trường: ???

Ánh mắt tôi lỡ chạm vào yết hầu gợi cảm của anh , liền cuống quýt giải thích: “Không phải , nhầm rồi nhầm rồi … là thận hư, thận hư…”

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Tôi … cũng chỉ biết hai kiểu miêu tả triệu chứng này mà thôi.

Hạ Dịch chậm rãi ngẩng mặt lên, gương mặt bị che khuất dưới vành mũ dần lộ ra .

Anh khẽ cười một tiếng, từ từ nâng mí mắt, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Thận hư?”

Trời ơi… tôi vậy mà dám mắng chính thần tượng của mình … thận hư.

1.

Mấy năm gần đây trúng thời kỳ quảng bá đông y, tiệm t.h.u.ố.c của gia đình tôi đột nhiên nổi như cồn. Ông nội cũng không còn than thở việc đông y suy tàn, không người kế thừa nữa. Ngược lại , ông bắt đầu có chút hối hận vì trước đây không để tôi tiếp xúc với nghề này .

Giờ muốn đào tạo lại thì đã quá muộn. Chỉ có thể mỗi khi bận rộn, gọi tôi đến tiệm phụ giúp.

Gần đây, lại trùng hợp có chương trình giải trí đến ghi hình. Trước khi quay , tôi nhìn đám máy quay phía xa mà không dám lại gần.

Cũng chẳng dám ngẩng đầu.

Nghe nói thần tượng của tôi cũng ở gần đây, biết đâu đang ở trong đám người kia .

Nhưng mà… Tôi lại sợ đám fan khác hiểu lầm tôi là fan cuồng bám đuôi.

Cúi đầu làm việc.

Giữ khoảng cách.

Âm thầm dõi theo.

Đó… mới là cách yêu thương thần tượng đúng mực nhất của tôi .

2.

Chương trình vừa bắt đầu ghi hình. Tôi ngồi ở góc khuất nhất trong tiệm, cố tìm camera giám sát để lén xem thử xem thần tượng của mình ở đâu .

Vừa ngồi xuống, đối diện tôi đã có người ngồi xuống. Anh kéo thấp vành mũ, cúi đầu, mặc đồ rất giản dị. Rồi đưa tay đặt trước mặt tôi .

Cánh tay thon dài trắng trẻo.

Bàn tay ấy đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt… cổ tay hơi nhô xương, khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay ửng hồng, đầu ngón mang theo chút ấm áp nhè nhẹ, móng tay sạch sẽ tròn trịa. Chỉ một động tác giơ tay thôi, cũng toát lên vẻ dịu dàng, tinh khôi đến mê người .

Tôi sững lại , còn chưa kịp mở miệng thì đạo diễn Tiền bên cạnh đã lên tiếng thúc giục: “Xem mạch cho thầy của chúng tôi đi .”

Tôi nhíu mày, lời từ chối vì vừa rồi thất thần mà lỡ mất thời cơ nói ra .

Tôi chỉ là người phụ việc bưng trà rót nước trong tiệm, nào hiểu gì về mạch tượng. Thứ tôi nghe nhiều nhất… cũng chỉ là “thận hư” với “mang thai”.

Đạo diễn Tiền lại giục thêm: “Cô sao thế? Bảo các cô tìm chỗ yên tĩnh mà cũng không có , ở đây…”

Tôi cắt ngang: “ Tôi không biết xem.”

Giọng ông ta bắt đầu khó chịu: “Cô mặc đồng phục của tiệm mà? Dù là học việc thì ít nhiều cũng phải biết chứ? Hơn nữa, lần này chúng tôi chủ yếu muốn so sánh giữa thực tập sinh và lão y xem chênh lệch đến đâu .”

Tôi khẽ cau mày.

Đây chẳng phải là đem thực tập sinh ra làm bia đỡ đạn sao ?

Dù là thực tập sinh, họ cũng đã học hành bao năm.

Hơn nữa, những lão y kia chẳng phải cũng đi lên từ thực tập sinh sao ?

Sau này khi thực tập sinh trưởng thành, đoạn video này vẫn sẽ bị đào lại , bị soi mói không ngừng.

Thôi vậy …

Để tôi ra tay cứu vớt đám thực tập sinh “xui xẻo” này đi !

3.

Tôi hít sâu một hơi , hạ mắt nhìn xuống bàn tay đang đưa ra trước mặt.

Thon dài, hơi gầy nhưng có lực, các ngón tay tròn trịa, phớt hồng.

Đây chắc chắn không phải tay của thần tượng tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dac-toi-idol-roi/phan-1.html.]

Thần tượng của tôi … nhất định phải là kiểu gầy rắn chắc, mang theo vẻ lạnh lùng cao quý.

Dáng người này có phần mảnh mai… chắc là nữ minh tinh rồi .

Tôi do dự một chút, đặt tay mình lên cổ tay của người đối diện. Đầu ngón tay hơi lạnh chạm lên cổ tay ấm nóng. Sự chênh lệch nhiệt độ va chạm, làn da mềm ấm dưới đầu ngón tay dường như có chút bỏng rát.

Tôi hít sâu một hơi , hơi chần chừ.

“Nhịp mạch lưu loát, tròn trịa đầy đặn, như hạt châu lăn trên đĩa… là…”

Mang t.h.a.i rồi .

Còn chưa kịp nói hết, ai từng xem phim cũng biết câu tiếp theo là gì.

Không khí tại hiện trường chợt đông cứng lại một nhịp.

Ngay sau đó… Bùng nổ tiếng cười .

Tiếng cười ầm ầm như sấm, trực tiếp nuốt trọn câu nói phía sau của tôi .

Bình luận vốn đã kín màn hình, giờ lại càng nổ tung dữ dội.

[???]

[Nam sinh con? Bà ơi, truyện bà đọc thành hiện thực rồi !]

[Tai tôi chắc… mù luôn rồi .]

[Ơ? Hạ Dịch nhà chúng tôi biến thành nữ từ khi nào vậy ?]

[Né gấp cái tiệm đông y này , thấy vô lý rồi mà chưa thấy cái nào vô lý thế này .]

[Cười rớt đầu mất, nhưng hiệu ứng chương trình thì đúng là đỉnh.]

Người đối diện vẫn cúi đầu khẽ cười , dường như vừa bất lực vừa buồn cười đến bật cười . Lúc này , yết hầu ẩn dưới vành mũ lại càng rõ ràng.

Tôi lập tức hoảng loạn.

Trời ơi.

Người này … là nam?!

Nhân loại phát triển đến bây giờ rồi … Sao vẫn chưa nghiên cứu ra chuyện đàn ông cũng có thể m.a.n.g t.h.a.i chứ??

Trước mặt livestream toàn mạng, bắt sai mạch rồi phải làm sao đây?

Online chờ, gấp lắm rồi !

Tôi cười gượng hai tiếng, vội vàng chữa cháy.

“Thận hư… nhầm rồi nhầm rồi , là thận hư.”

Đây là một trong hai loại mạch tượng hiếm hoi mà tôi biết . Chủ yếu là ở tiệm đông y, tiếp xúc nhiều nhất cũng chỉ hai dạng này .

Người m.a.n.g t.h.a.i thì tin rằng đông y có thể xem ra trai hay gái. Dù có xem ra … cũng không thể nói .

Còn thận hư… Đó chính là “chiêu bài” của ông nội tôi .

Bình luận trực tiếp cười đến phát đi /ên.

[Thận hư? Hahahaha!]

[Theo trình độ lang băm này , anh Dịch nhà tôi chắc thể lực còn tốt lắm.]

[Tư bản mà thận hư á? Ảnh sân khấu của Hạ Dịch.JPG]

[Không phải chứ, đổi từ khác được không ?]

Cùng lúc đó…

#HạDịchMangThai#

#HạDịchThậnHư#

Hai từ khóa nhanh ch.óng leo thẳng lên hot search, độ hot tăng vùn vụt. Ngay cả tiệm đông y của nhà tôi cũng bị đào ra .

Ông nội à … may mà ông không cho con học đông y.

Không thì nhà mình thật sự tuyệt hậu truyền thừa mất.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...