Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cái gì? Ta là trâu ngựa con cũng yêu ta ? Cảm ơn, con bị sứt răng ta cũng yêu con…

Đừng khóc , thật sự có thể mọc lại mà.

2

Sau bữa tối ta luyện yoga một lát.

Nhớ đến kiếp trước , ta nạp thẻ ở phòng tập gần nhà, nhưng chỉ đi được một hai lần . Huấn luyện viên yoga là một tiểu tỷ tỷ, sau đó nàng ấy thường nhắn cho ta : “Hôm nay có tới không ?”

Ta luôn nói : “Thôi, tăng ca, không có thời gian đâu .”

Bây giờ cuối cùng cũng có thời gian.

Tiêu Kỳ ngồi ngay ngắn bên cạnh, tay chống cằm suy nghĩ.

Sau khi kết thúc, thằng bé nói : “Mẫu phi, người nhảy điệu múa này đẹp quá, cứ từ từ, không ch.óng mặt.”

Ta nựng mặt nó: “Có muốn dạy con không .”

Thằng bé hơi đỏ mặt: “Con nhảy cho phụ hoàng xem ạ?”

Ta khựng lại , cười : “Đương nhiên là không . Điệu múa này chỉ để nhảy cho bản thân xem thôi, rèn luyện thể chất.”

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Nó nhảy cẫng lên: “Oa! Con muốn học!”

Bọn ta vừa dạy vừa chơi, Tiểu A Bảo cứ cười khúc khích không ngừng.

Đêm trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến lúc nghỉ ngơi.

Thằng bé kéo tay áo ta nũng nịu: “Mẫu phi, con không dám về thiên điện, con sợ bóng tối.”

Ta đo đạc khoảng cách một chút, bất lực ngồi xổm xuống: “Có mấy bước chân thôi mà.”

Nó ôm lấy cổ ta : “Mẫu phi bế con có được không . Lâu lắm rồi mẫu phi không bế con.”

Ta hít sâu một hơi , bế bổng nó lên.

Đừng nhìn thằng bé người nhỏ, thật sự nặng đấy, đi mấy bước chân thế này , cái miệng cũng không rảnh.

“Ưm! Mẫu phi, con quên làm bài tập rồi .”

“Lo lắng cái gì, mai làm cũng được mà.”

“ Nhưng Thái phó nói , ngày mai lại ngày mai, ngày mai nhiều biết bao nhiêu.”

“Câu này có ý là ngày mai còn rất nhiều đấy, con vội cái gì hôm nay cơ chứ?”

“A... là vậy sao ?”

“Đương nhiên rồi , yên tâm đi , trời không sập xuống được đâu .”

“Nếu trời thật sự sập xuống thì sao ?”

“Vậy thì coi như chăn đắp.”

Cuối cùng cũng bế được nó lên giường, đôi mắt như quả nho đen của Tiểu A Bảo tham luyến nhìn chằm chằm vào ta , cuối cùng thở dài như một ông cụ non: “Mẫu phi, hôm nay con vui quá. Triêu văn đạo, tịch t.ử khả hĩ (sáng được nghe đạo, tối chế-t cũng không tiếc). Mẫu phi chính là đạo của con.”

Tay đang chải tóc cho nó của ta khựng lại , quẹt nhẹ lên mũi nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trau-ngua-thoi-hien-dai-xuyen-thanh-phi-tan-hau-cung/chuong-2.html.]

“Không học vấn không nghề nghiệp. Con có biết câu này nghĩa là gì không ? Câu này nghĩa là: Sáng biết được đường đến nhà con, tối là con chế-t chắc rồi .”

Nó đờ đẫn tại chỗ, bị kiến thức va đập, đầy vẻ m.ô.n.g lung: “Là...

vậy sao ?”

Ta quả quyết nói : “Đương nhiên. Nghe lời mẫu phi, đừng đem sinh t.ử treo ở bên miệng, con người nên có sự kính sợ.”

Nó mơ mơ hồ hồ, nhưng lại ngoan ngoãn đáp: “Vâng. Con đã hiểu rồi ạ.”

Ta hài lòng cười cười , nói : “Ngủ đi .”

Nó nhắm mắt lại , đã có chút buồn ngủ: “Mẫu phi cũng về nghỉ ngơi đi .”

Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ nó, nói được , khẽ hát bài đồng d.a.o cho nó nghe .

Một đám mây nhỏ bé nha, chầm chậm bước tới đây. Xin các ngươi nghỉ chân, tạm thời dừng lại ...

Đợi nó ngủ say, ta mới ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi thiên điện, ngẩng đầu lên, trong sân đột ngột đứng một hàng người . Người dẫn đầu mặc hắc bào thêu rồng, gương mặt thanh tú, chạm mắt với ta .

Sau khi ngẩn người , ta vội vã bước tới, cúi người hành lễ: “Bái kiến bệ hạ.”

Hắn nhẹ nhàng đỡ ta dậy, mày mắt hơi có chút trách móc: “Bình thường nàng vẫn dạy dỗ nhi t.ử của trẫm như thế này sao ?”

3

Ta cúi người bái: “Thần thiếp ngu muội .”

Thật lâu sau , hắn thở dài: “Thôi vậy . Nàng vốn dĩ không đặt tâm tư vào sách vở, cũng là khó cho nàng rồi .”

Sau khi ta tạ ơn, nghi ngờ nói : “Muộn thế này rồi , sao bệ hạ lại qua đây?”

Nghe vậy , tùy tùng phía sau đều cúi đầu xuống.

Hoàng đế sắc mặt phức tạp: “Nhờ phúc của nàng, trẫm ngay cả bữa tối cũng không được ăn. Gọi người đi kiểm tra mới phát hiện cả hậu cung đều đem cơm tối trẫm thích ăn tới cung của nàng hết cả rồi .”

À thì ra là vậy . Ta biết ngay mà, đám nữ nhân đó không có lòng tốt đến thế.

Đang định xin tội, lại nghe thấy Tiêu Dục cười khẽ một tiếng.

“Đã lâu không gặp, ái phi của trẫm vẫn cứ bá đạo như vậy , chỉ ra tay một chút đã khiến trẫm không thể không tới gặp nàng.”

Người ta cứng đờ, sau đó mỉm cười : “Bệ hạ tới đúng lúc lắm, thần thiếp vừa hay muốn ăn chút bữa đêm.”

Nồi thịt cừu om vẫn chưa dọn đi , ta thêm bánh nướng và rau củ vào trong, đơn giản gọi người nấu một bát canh mướp.

Tiêu Dục vẫn chê chưa đủ, lại ném vào trong nồi mấy c.o.n c.ua, to mà béo.

Hắn nói chắc nịch: “Thịt cừu vị ngọt nhiệt, cua tính hàn, vừa hay bù trừ cho nhau , nàng ăn nhiều một chút.”

Nàng ăn nhiều một chút. Mặt kia của bù trừ chính là xung khắc đấy.

Ta nhạt nhẽo mỉm cười không nói , chỉ chuyên tâm gắp thêm thức ăn cho hắn . Giống như nhân viên không cần phải nói nhiều với ông chủ ngu ngốc, phi thiếp cũng không cần phải tranh cãi với Hoàng đế. Ta cũng giả vờ ăn mấy miếng.

Tiêu Dục rất vui: “Minh Ý, đã lâu rồi bọn ta không được thoải mái, tùy ý như thế này .”

Ta im lặng một chút. Ký ức của nguyên chủ bị lời này khơi dậy, trong đầu hiện lên cảnh tượng hai người bọn họ mấy năm trước khi tình cảm còn sâu đậm, Tiêu Dục đưa Tiết Minh Ý vi hành xuất cung, dạo chợ đêm mua đèn hoa đăng, ăn đủ loại món ăn dân gian.

Tuy đẹp đẽ, nhưng sau khi về cung, Tiêu Dục nhất định sẽ không thoải mái thân thể, Thái hậu sẽ vì vậy mà trừng phạt Tiết Minh Ý thậm tệ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...