Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tam Hoàng t.ử Tiêu Thụy chịu tang trước linh cữu tiên đế, bỗng nhiên đi theo tiên đế.
Tân đế lên ngôi, kế thừa đại thống.
...
Khi ta tỉnh lại , Lệ Chi đang nấu canh cho ta . Đầu óc váng vất, dường như lại khôi phục về trạng thái tăng ca đến ngơ ngác.
Thấy ta tỉnh lại , Lệ Chi mừng rỡ: "Nương... phu nhân, người tỉnh rồi !"
Nàng ấy vội nhét cho ta một phong thư: "Mau, tranh thủ lúc người chưa ngất đi , xem xong thư thì... hồi âm cho hắn đi , một ngày phái người đến hỏi ba lần , phiền chế-t đi được ."
Ta cười nhạt. Đứa trẻ này không bỏ được tính nóng nảy.
Mở lá thư ra , đập vào mắt là nét chữ quen thuộc, hốc mắt ta hơi chua xót.
"Mẫu thân , thư đến bình an.
"Khi Tam ca thề thốt với con rằng, mẫu thân con không phải là mẫu thân con, con đã cười chế-t huynh ấy trong lòng rồi .”
"Con sớm đã biết rồi .”
"Buổi chiều hôm đó, khoảnh khắc đầu tiên mẫu thân mở mắt nhìn con, con đã biết rồi .
" Nhưng sao con có thể trách người chứ? Nhưng sao con có thể hận người chứ?”
"Người vốn không muốn tranh đấu, vì con mà mưu tính Thục Phi, làm cho Thái hậu ôm bệnh, đá Tam ca ra khỏi cuộc chơi; người vì báo thù cho mẫu phi con mà dám làm chuyện trái đạo trời, hạ độc phụ hoàng, khiến hắn ngoại cường trung can, không thể không sớm để con nhiếp chính.”
"Người chưa bao giờ nói với con, Lệ Chi tỷ tỷ vốn là cao thủ dùng độc.”
" Nhưng từ khi mẫu phi con đi , con đã không còn là đứa trẻ nữa. Mẫu thân , năm đó con năm tuổi, có lẽ người không tưởng tượng nổi, ánh mắt đầu tiên nhìn người , con đã nghĩ trong lòng hàng nghìn cách để giế-t người rồi .”
" Nhưng sau đó, con dần dần cảm thấy sợ hãi, sợ rằng sau khi người nhìn thấu bản tâm con, sẽ cảm thấy con mặt mũi đáng ghét.”
" Nhưng con không sửa được nữa rồi .”
"Khi con biết phụ t.ử Tiêu thị bọn họ phát hiện ra bí mật của người , con liền hạ quyết tâm tương kế tựu kế, đưa người ra khỏi cung. Thay vì để người chán ghét con, chi bằng con chủ động tránh xa người .”
"Nhi thần biết , mỗi ngày trong thâm cung này đều khiến người không được tự do. Tuy không biết người đến từ đâu , nhưng từ nay về sau người có thể đi đến bất cứ đâu . Nhi thần đã chuẩn bị đủ ám vệ cho người , thiên hạ rộng lớn, đâu đâu cũng có thể là nhà.”
"Mẫu thân , lúc nhỏ con từng hỏi người , trời sập xuống thì nên làm thế nào? Người cười nói , trời sập xuống thì coi như cái chăn mà đắp. Tuy hâm mộ sự tự do trong tâm hồn người , nhưng con có thể khẳng định, con làm vua của Đại Khải, trời của Đại Khải sẽ không sập.”
"Tiểu A Bảo lớn rồi , nhi thần có thể bảo vệ mẫu thân .”
"Chỉ là, lúc cuối cùng người không chịu nhìn con thêm một cái, con vẫn rất buồn rất buồn.”
"Mẫu thân , xin lỗi người ."
Đọc xong một bức thư. Ta đã nước mắt giàn giụa.
Tiểu A Bảo của ta , sao mẫu thân có thể chán ghét con chứ?
Khi trái tim khô héo của ta sớm đã không còn đập vì sinh t.ử nữa, mạch đập lại vì một lời một tiếng cười của con mà chậm rãi phập phồng.
Mười mấy năm cứu rỗi con, chẳng phải cũng là tự cứu lấy mình sao ?
Khoảnh khắc cuối cùng ngày hôm đó, đâu phải ta không muốn nhìn con. Ta sớm biết là một màn kịch, chỉ sợ nhìn thẳng vào mắt con, liền không cẩn thận mà bật cười ra tiếng. Nhịn thực sự rất vất vả.
Mẹ
biết
con, con
không
biết
mẹ
. Tiểu A Bảo, đáng đá-nh đòn nha. Đợi
ta
du sơn ngoạn thủy chơi chán
rồi
, sẽ về nhà đá-nh đòn con.
Ngoại truyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trau-ngua-thoi-hien-dai-xuyen-thanh-phi-tan-hau-cung/chuong-9.html.]
Nhị Công chúa biết tin Tiết Quý phi mất, điên cuồng chạy về cung, lao vào điện của Tiêu Kỳ mà đ.ấ.m đá nó.
"Tại sao ngươi nghe lời gièm pha của gian nhân mà ra tay độc ác với mẫu phi ngươi! Nàng ấy là mẫu phi ngươi! Tiết mẫu phi tốt như vậy , nàng ấy đối xử với ngươi tốt như vậy !
"Dù, dù có thật như lời phụ hoàng nói , nhưng nàng ấy chưa bao giờ hại ngươi!”
"Ba năm trước phụ hoàng lệnh ta hòa thân , là Tiết mẫu phi đã khổ sở cầu xin cho ta mới tránh được một kiếp, nàng ấy là người tốt như vậy như vậy , ngươi, bọn cầm thú các ngươi sao dám hại nàng ấy như thế! Đồ ch.ó má! Tiêu gia các ngươi không có ai tốt cả! Các ngươi sớm muộn gì cũng bị báo ứng!"
Nhị Công chúa khóc đến gần như ngất đi .
Những năm sau đó, nàng ấy đón Trần Quý phi đến Công chúa phủ, không bao giờ vào cung nữa. Cho đến khi Trần Quý phi khuyên nàng ấy vào cung thắp một nén hương cho Tiết mẫu phi, nàng ấy mới bước chân vào hoàng cung lần nữa.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Nhưng trong điện cũ của Tiết mẫu phi, lại kinh ngạc thấy một nữ nhân giống hệt Tiết Minh Ý đang nằm nhàn nhã trên ghế xích đu.
Người đó đang ăn một cái xúc xích, nhìn thấy Nhị Công chúa, cười hì hì nói : "Muốn ăn cũng không cho con. Về nhà mà tìm mẫu phi con ấy ."
Nhị Công chúa bịt miệng, lùi lại mấy bước.
Ngày đó, Nhị Công chúa hiếm thấy xuất hiện ở ngự thư phòng. Nàng ấy cầm rất nhiều quà tặng trân quý, đổ hết vào ngự thư phòng.
Tiêu Kỳ rất câm nín: "Nhị tỷ, tỷ muốn ngày mai các đại thần tham tấu tỷ hối lộ quân vương sao ?"
Quân sự hùng mạnh, hào kiệt bốn biển đều là rào chắn cho xã tắc.
Tiêu Kỳ nội tâm cười trộm, trên mặt không lộ ra : "Ồ. Cũng chỉ như vậy thôi."
Nhị Công chúa nghiến răng: "Đệ đợi đấy, ta mang những thứ dưới đáy hòm của hắn tới cho đệ ."
Tiêu Kỳ cuối cùng cũng cười , gật gật đầu: "Coi như làm một việc."
Nhị Công chúa thấy vậy thở phào nhẹ nhõm, tiến lên phía trước : "Tiết... mẫu phi khi nào thì đi vậy ?"
Tiêu Kỳ mặt mũi dịu dàng: "Nàng ấy muốn đi thì đi ."
...
Ở cổ đại ta cuối cùng cũng coi như chế-t già, sống đến 98 tuổi, làm Tiểu A Bảo cũng chịu thua.
An tường nhắm mắt lại , khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về hiện đại. Chỗ làm việc như kiếp trước gọi về tâm trí của ta . Người sếp vốn còn cao cao tại thượng hơn cả Tiêu Vũ ném xấp văn kiện "bộp" một cái lên bàn của ta .
"Công ty là chỗ ngủ của cô đấy à ? Cô còn muốn làm nữa hay không ?"
Sau khi ngơ ngác một chút, ta cười , ném phăng thẻ công nhân đi : "Ném cái cha nhà ông đấy. Tôi không làm nữa."
Đội lên trên đầu mấy ánh mắt kinh ngạc, ta sải bước đi ra ngoài.
Bên ngoài ánh mặt trời rực rỡ, phong cảnh rất đẹp . Cảm giác sống thật tốt . Nhưng sảng khoái không quá ba giây, ta lại chán nản. Không có việc làm thì sống thế nào đây a a a a a a a!
Thế nhưng còn chưa kịp phát điên, một tờ giới thiệu công ty đã được đưa tới từ bên cạnh.
Ta kinh ngạc quay đầu. Lại thấy Tiểu A Bảo.
Nó đúng là dáng vẻ hai mươi mấy tuổi, ngượng ngùng cười cười : "Xin lỗi mẫu thân , con không nghe lời người , kiếp trước làm việc quá sức nên xuyên qua đây sớm. Nhưng may mà, con bây giờ đã có sự nghiệp của riêng mình , người muốn làm việc thì con có thể cung cấp vị trí công việc cho người ."
Ta chặn tờ giới thiệu lại .
"Không, không cần. Ta chỉ cần gặm con là được ."
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)