20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Ta nhìn hắn .

 

Ánh mắt dịu dàng như nước.

 

Đôi mắt ngọc vốn tĩnh lặng như vực sâu.

 

Cuối cùng cũng xuất hiện từng vết nứt nhỏ.

 

Nhưng hắn không biết .

 

Chút dịu dàng này .

 

Chỉ để đổi lấy khoảnh khắc quan trọng nhất.

 

Ta lấy từ trong n.g.ự.c ra viên Đoạt Mệnh Hoàn mà Lý Trắc Phi vừa chế thành công.

 

Ta c.ắ.n một nửa cho mình rồi dùng môi đưa t.h.u.ố.c cho hắn .

 

Nhưng ngay khoảnh khắc cuối cùng.

 

Ta lại nhìn thấy ánh mắt sáng trong của Lục hoàng t.ử.

 

"Vân Âm."

 

"Được c.h.ế.t trong tay nàng."

 

"Ta cũng không còn gì hối tiếc."

 

Nói xong.

 

Trên môi chỉ còn lại chút lạnh lẽo nhàn nhạt.

 

Ân oán yêu hận dây dưa cả đời.

 

Đến đây.

 

Đều đã hóa thành gió.

 

 

"Vân Âm, Vân Âm..."

 

Tiếng gọi đầy sốt ruột vang lên bên tai.

 

Như một tia sáng màu vàng x.é to.ạc màn sương đen đặc.

 

Ta rõ ràng cũng uống Đoạt Mệnh Hoàn rồi .

 

Lẽ ra phải c.h.ế.t mới đúng.

 

Sao vẫn còn nghe thấy có người gọi mình ?

 

Mang theo nghi hoặc.

 

Ta mở mắt lần nữa.

 

Đập vào mắt là đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ m.á.u của Thái t.ử.

 

Vị Thái t.ử luôn phong độ như ngọc thụ lan chi.

 

Lúc này chiến giáp vẫn còn dính đầy m.á.u.

 

Rõ ràng còn chưa kịp thay .

 

Trong đôi mắt đen ấy .

 

Chỉ còn lại vẻ tiều tụy.

 

"Sao chàng lại về rồi ?"

 

Ta vừa mở miệng.

 

Giọng khàn đặc như đã nửa năm không uống nước.

 

"Đừng nói ."

 

"Khó khăn lắm nàng mới từ Quỷ Môn Quan trở về."

 

"Nghỉ thêm chút nữa đi ."

 

Thái t.ử cuống cuồng rót một chén nước ấm.

 

Sau khi uống xong.

 

Ta mới cảm thấy mình thật sự kéo được nửa cái mạng về dương gian.

 

"Nghe nói nàng nguy kịch."

 

"Ta chẳng còn tâm trí nghĩ gì khác."

 

"Liền ngày đêm không nghỉ chạy về."

 

Từ Tây Bắc trở về kinh.

 

Dù có đi suốt ngày đêm.

 

Ít nhất cũng mất ba ngày.

 

Ta lắc lắc đầu vẫn còn choáng váng.

 

"Ta ngủ bao lâu rồi ?"

 

"Bảy ngày."

 

Ta nhìn tiểu Thái t.ử vẫn còn nguyên bộ giáp trên người .

 

Gương mặt trắng trẻo ngày nào.

 

Giờ đen đi không ít.

 

Gầy hơn.

 

Cũng lún phún râu ria.

 

"Chàng canh ta suốt bảy ngày?"

 

Thái t.ử không trả lời.

 

Chỉ nhìn ta không chớp mắt.

 

Như sợ rằng vừa chớp mắt một cái.

 

Ta sẽ biến mất lần nữa.

 

"Vân Âm."

 

"Đừng nói bảy ngày."

 

"Dù là bảy năm."

 

"Ta cũng chờ."

 

Nghe câu ấy .

 

Tim ta khẽ giật thót.

 

Nói vậy ...

 

Nếu hôm đó ta thật sự c.h.ế.t.

 

Thì hôm nay chẳng phải vừa đúng...

 

Ngày đầu thất sao ?

 

Chẳng lẽ ta không thực sự sống lại .

 

Mà là...

 

Đêm hồi hồn?

 

Ta lập tức véo mạnh vào mặt Thái t.ử.

 

"Aaa!"

 

"Đau đau đau!"

 

Nghe hắn kêu đau.

 

Ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Biết đau là được .

 

Xem ra đúng là còn sống thật.

 

Ta yên tâm buông tay.

 

Rồi chợt nhớ ra chuyện quan trọng.

 

"Chàng trở về rồi ."

 

"Vậy tiền tuyến thì sao ?"

 

"Tin Lục hoàng t.ử c.h.ế.t."

 

"Được đưa tới cùng lúc."

 

"Phía Bắc vừa nghe tin."

 

"Lập tức đầu hàng."

 

"Cái gì?!"

 

Xem ra .

 

Lục hoàng t.ử quả nhiên đã cấu kết với Khương tộc.

 

Bảo sao năm nay hạn hán.

 

Quân Khương liên tiếp bại trận mà vẫn cố cầm cự suốt nhiều tháng.

 

Hóa ra .

 

Bạc cứu tế và lương thảo.

 

Đi một vòng.

 

Rồi trở thành quân lương của địch.

 

Lục hoàng t.ử vì tham vọng cá nhân.

 

Không tiếc lấy giang sơn và mạng người ra đ.á.n.h đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-tuong-thai-tu-phi/chuong-11.html.]

 

Đúng là một nhân vật đáng sợ.

 

Nếu sinh trong một gia đình tướng quân bình thường.

 

Ắt sẽ khiến quân địch nghe tên đã khiếp vía.

 

Đáng tiếc.

 

Hắn sinh ra trong hoàng tộc.

 

Đang suy nghĩ.

 

Bỗng vòng eo bị siết c.h.ặ.t.

 

Ta đã bị kéo vào một cái ôm nóng bỏng.

 

Thái t.ử đầy vẻ ghen tuông:

 

"Không được nghĩ tới nam nhân khác!"

 

Ta nhìn đường nét cằm rõ ràng của hắn .

 

"Ta đâu có nghĩ tới nam nhân khác."

 

"Chỉ cảm thấy chuyện này cũng xem như trong họa có phúc."

 

"Nếu không uống viên t.h.u.ố.c đó."

 

"Có lẽ ta thật sự c.h.ế.t rồi ."

 

Thì ra .

 

Thứ Lý Trắc Phi chế tạo được .

 

Là loại t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t hiếm thấy ngàn năm có một.

 

Trong vòng bảy ngày.

 

Chỉ cần uống t.h.u.ố.c giải là tỉnh lại .

 

Không uống.

 

Thì c.h.ế.t thật.

 

Lúc ấy băng huyết đã không thể cầm được nữa.

 

Nhưng t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t khiến mạch tượng hoàn toàn biến mất.

 

Nhờ đó mới giữ được mạng.

 

Mấy ngày sau .

 

Lý Trắc Phi lại liên tục đút đủ loại t.h.u.ố.c cầm m.á.u, bổ khí.

 

Ta mới thoát được một kiếp.

 

Vừa nghe thấy chữ "c.h.ế.t".

 

Vành mắt Thái t.ử lập tức đỏ lên.

 

"Vân Âm."

 

"Đừng nói nữa."

 

"Ta nghe không nổi."

 

Ôi trời.

 

Ra chiến trường một chuyến rồi .

 

Sao vẫn còn bộ dạng đáng thương thế này .

 

Ta nhất thời nổi lòng háo sắc.

 

Nhân lúc đang ôm nhau .

 

Lén bóp eo hắn một cái.

 

Ôi chao.

 

Toàn cơ bắp.

 

Ít nhất tám múi.

 

"Được đấy."

 

"Ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác rồi ."

 

Nghe vậy .

 

Mặt Thái t.ử đỏ bừng.

 

Chỉ là vì đen đi nhiều.

 

Nên không rõ như trước .

 

"Na... nàng..."

 

"Nàng lại giở trò lưu manh."

 

Ta ghé sát thêm.

 

"Không thích à ?"

 

Mặt hắn càng đỏ hơn.

 

Nhắm mắt lại .

 

Như tráng sĩ chuẩn bị hy sinh.

 

"Thích."

 

"Vân Âm làm gì..."

 

"Ta cũng thích."

 

"Phụt."

 

Ta không nhịn được bật cười .

 

Đang định nhào tới.

 

Thì một mùi hương kỳ lạ xộc thẳng vào mặt.

 

"Đại ca."

 

"Mau đi thay quần áo đi ."

 

"Ta nghi ngờ mình bị mùi trên người chàng hun tỉnh."

 

"Hu hu hu."

 

"Vân Âm vô tình vô nghĩa vô lý quá."

 

"Người ta vì nàng ngày đêm phi ngựa về đây."

 

"Không thay quần áo."

 

"Vừa tỉnh lại đã chê người ta không thơm."

 

Ta rùng mình .

 

Đứa nhỏ này .

 

Ra chiến trường một chuyến.

 

Học hư ở đâu vậy ?

 

Nhưng hắn không đi tắm.

 

Ta thật sự không hạ miệng được .

 

Đành cố ý lạnh mặt.

 

"Mau đi ."

 

"Không muốn có thêm tiểu thế t.ử nữa à ?"

 

Sắc mặt Thái t.ử lập tức trắng bệch.

 

Nắm c.h.ặ.t t.a.y ta .

 

"Không sinh nữa."

 

"Có mỗi một thằng nhóc đó."

 

"Suýt nữa lấy mạng nàng."

 

"Chúng ta không sinh nữa."

 

"Một đứa là đủ rồi ."

 

Ta lập tức cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Đánh giá hắn từ trên xuống dưới .

 

Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở vị trí bên dưới chiến giáp.

 

Ta nghi ngờ hỏi:

 

"Chàng..."

 

"Không phải bị thương ở đâu đó chứ?"

 

Thái t.ử lập tức bật dậy.

 

Chạy thẳng về phía phòng tắm.

 

Vừa chạy vừa hô:

 

"Bản cung sẽ trở lại !!!"

 

Ta chống cằm.

 

Nhìn theo bóng lưng hắn .

 

Đột nhiên cảm thấy.

 

Nếu cứ sống như vậy cả đời.

 

Hình như cũng rất tốt .

 

Toàn văn hoàn .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...