
Giới Thiệu
Ta là hoàng hậu kiêu ngạo bậc nhất Đại Chu.
Thanh mai trúc mã của
là hoàng đế, đêm nào cũng đeo vòng cổ quỳ
chân
, mặc cho
gì thì
.
Thế nhưng về
, vì nhiều năm
con
còn ghen tuông đố kỵ,
quần thần đồng loạt dâng tấu đàn hặc.
Hoàng đế cuối cùng cũng
nhịn nổi nữa, hạ chỉ giam
lãnh cung bắt
tự kiểm điểm bản
.
Lãnh cung thật sự quá lạnh.
Ta chỉ ở một ngày
chịu
nổi,
xin gặp hoàng đế.
Hoàng đế
chịu gặp
.
Lại sai
đưa tới cho
hai ám vệ tuấn mỹ vô song.
Cái đầu thông minh của
nghĩ
hiểu ngay.
Chúng
cãi
vì chuyện
con, lúc
đưa tới hai ám vệ, chẳng
đang ngầm ám chỉ
!
Vì
kéo hai ám vệ tuấn tú
lên giường, ngày đêm triền miên chẳng
trời đất là gì.
Ngày phát hiện bản
mang thai,
đang định báo tin vui
cho hoàng đế.
Trên
trung bỗng hiện
từng hàng chữ.
[Ha ha ha nữ phụ đúng là gan quá
, hoàng đế bắt nàng
kiểm điểm, nàng
đầu đội cho hoàng đế hai cái nón xanh luôn.]
[Cười chết mất, hai ám vệ
là ca ca nữ phụ phái tới bảo vệ nàng
đó, ai ngờ nữ phụ nuốt sạch cả hai còn mang thai luôn
.]
[Hai tiểu ám vệ trẻ tuổi khỏe mạnh như thế, ai mà
ăn sạch mấy lượt chứ?]
[Hoàng đế nào còn tâm trí quản nữ phụ nữa,
gặp nữ chính
ý ngay, đang quấn quýt ngọt ngào lắm! Hắn
sớm chán ghét tính tình kiêu căng của nữ phụ
, nên cố ý cấu kết với Ôn thái y diễn một vở kịch, ép nữ phụ chủ động
gánh tội thôi. Hắn đúng là nắm nữ phụ trong lòng bàn tay mà!]
Ta vuốt bụng, cả
lập tức sững sờ.
Ta sai
đưa thư cho ca ca, bảo
chuẩn
thuốc giả chết, mau chóng sắp xếp cho
rời cung.
Về
, lúc
dùng dải lụa bịt mắt, đang chơi trò bịt mắt bắt dê với hai tiểu ám vệ.
Lại đâm đầu
một lồng ngực quen thuộc.
Giọng
run rẩy.
"Minh Thư, cuối cùng
cũng tìm
nàng
."
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)