Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hạ Thư Diễn: "..."
Cậu nhân viên nhét vào tay anh , nhiệt tình nói :
"Anh ơi, lần sau lại tới nhé. Bà chủ nói rồi , anh luôn được giảm giá 35% mà. Lần sau nếu bà chủ không có ở đây thì vẫn còn tôi mà, anh cứ yên tâm, kỹ thuật bó hoa của tôi đều là học từ bà chủ cả, không được mười phần thì cũng được tám phần rồi !"
Hạ Thư Diễn muốn nói lại thôi, định nói rồi lại thôi.
Cậu nhân viên dùng ánh mắt khích lệ anh .
Hạ Thư Diễn nhìn qua cửa sổ vào bên trong: "Vậy... ngày mai bà chủ của cậu có ở đây không ?"
"Ờ, thời gian bà chủ đến đây ngẫu nhiên lắm, cũng tại gần đây đơn hàng nhiều nên mới ở đây suốt, tôi cũng không chắc chắn được ."
Hạ Thư Diễn suy nghĩ một chút, rồi hỏi một vấn đề mà anh vẫn luôn để tâm.
" Đúng rồi , cái cậu sinh viên đại học lần trước ấy , dạo này cũng ngày nào cũng đến tiệm à ?"
Cậu nhân viên gãi đầu.
"Anh ơi, anh đang nói đến cậu sinh viên nào cơ?"
Hạ Thư Diễn: "?"
"Bà chủ xinh đẹp thế nào thì ai quanh đây cũng biết cả, cách hai con phố lại là khu đại học, ngày nào chẳng có các cậu sinh viên khác nhau đến ngắm bà chủ."
Hạ Thư Diễn: "???"
Cậu nhân viên bổ sung thêm.
"Còn có cả các nữ sinh nữa."
Vẫn là phòng bao quen thuộc.
Hạ Thư Diễn liên tục hút mấy điếu t.h.u.ố.c.
Hai người anh em bên cạnh không nhìn nổi nữa.
"Thư Diễn, dạo này áp lực lớn lắm à ? Hay là hút ít đi một chút đi ."
"Cũng bình thường."
Hạ Thư Diễn vẫn ít nói như mọi khi.
Anh khựng lại một chút, hiếm khi chủ động khơi mào chủ đề.
"Các cậu thấy tôi thế nào?"
"Cái gì?"
Hạ Thư Diễn lặp lại : "Các cậu thấy tôi là người như thế nào?"
Hai người kia bắt đầu tâng bốc một hồi cực kỳ thành tâm, nào là vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, nào là tuổi trẻ tài cao, nào là đáng tin cậy lại có chí tiến thủ.
Hạ Thư Diễn nhíu mày, anh không thích nghe mấy lời này .
Anh lại châm một điếu t.h.u.ố.c, rũ mắt.
"Trên thế giới này , người đẹp trai đâu chỉ có mình tôi ."
"Người giàu cũng đâu chỉ có mình tôi ."
"Người trẻ tuổi tài cao cũng chẳng thiếu."
"Còn kiểu người đáng tin cậy, có chí tiến thủ thì nhan nhản khắp nơi."
"... Thế nên, người cô ấy thích cũng không nhất thiết phải là tôi ."
Biểu cảm của hai người kia dần trở nên kinh ngạc và phức tạp.
Hạ Thư Diễn giống như bị bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú vậy , anh bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề quan trọng: "Các cậu đều có bạn gái rồi à ?"
Họ nhìn nhau trân trối.
"Chưa có ."
Hạ Thư Diễn xua tay.
"Thế thì các cậu không hiểu được đâu , đi về đi ."
Hội anh em: "?"
Hạ Thư Diễn gọi điện thoại, tìm thêm hai người đã có bạn gái đến.
Lúc Tần Dự đi tới, anh thấy Hạ Thư Diễn đang tựa người vào sô pha, không biết là đang suy nghĩ điều gì.
Mấy người bọn họ vây thành một vòng, dáng vẻ nghiêm trọng như sắp đối mặt với quân thù.
Tần Dự cười trên nỗi đau của người khác: "Cậu thật là, tôi cũng chẳng biết phải nói cậu thế nào cho phải nữa. Đã bảo rồi , lần trước không cho tôi lên xe, xem đi xem đi , quả báo đấy, con nhà người ta không thích cậu đâu ."
Hạ Thư Diễn liếc nhìn anh ta một cái.
Tần Dự im lặng ngậm miệng lại .
Đùa thì đùa vậy thôi nhưng vẫn phải giúp người anh em thoát ra khỏi mớ bòng bong này .
"Như vầy nhé, cậu thử nghĩ lại xem, cô ấy nhìn cậu bằng ánh mắt ghét bỏ đó, kiểu vừa chán ghét vừa tức giận ấy , chẳng lẽ cậu không cảm thấy mình bị từ chối thẳng thừng sao ? Đã bị từ chối thì nên từ bỏ đi thôi."
Hạ Thư Diễn thực sự đã suy nghĩ rất lâu.
Anh nhớ
lại
ngày hôm đó
trên
xe,
sau
khi
tôi
nói
với
anh
"Hạ Thư Diễn,
có
phải
anh
đang âm thầm
đi
theo
tôi
không
?", cả hai
đã
im lặng suốt quãng đường còn
lại
.
Sau khi xuống xe, tôi đứng yên tại chỗ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh bằng vẻ mặt thuần khiết, không hề pha lẫn chút cảm xúc nào khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/canh-buom-dung-chan/chuong-5.html.]
"Hạ Thư Diễn, anh là kẻ biến thái à ?"
Giọng nói cũng thế, trong trẻo và chẳng có chút gợn sóng nào.
Đúng , chính là như thế.
Cứ như thể cô ấy hoàn toàn chẳng bận tâm việc anh có thực sự đang theo dõi mình hay không , đó chỉ là một câu hỏi đầy chân thành và tò mò phát ra từ tận đáy lòng.
Hỏi anh có phải là kẻ biến thái hay không .
Hạ Thư Diễn bỗng cảm thấy hơi rạo rực trong người .
Anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, uống ngụm nước.
Tần Dự kinh hãi: "... Cậu đỏ mặt cái gì đấy?"
Hạ Thư Diễn lật điện thoại, xem lại đoạn tin nhắn cuối cùng của chúng tôi .
Đó là câu hỏi của tôi sau khi anh rời đi lần trước .
[Anh về đến nơi an toàn chưa ?]
Anh trả lời: [Đã về.]
Chỉ dừng lại ở đó thôi nhưng dường như anh có thể xuyên qua từng con chữ để nhìn thấy gương mặt trắng ngần mềm mại kia .
Đôi môi đỏ mọng khép mở nhịp nhàng.
Trong đôi mắt xinh đẹp ấy chứa đựng sự dịu dàng mà anh không thể chạm tới.
Rốt cuộc thì sự dịu dàng ấy còn ai có thể nhìn thấy nữa?
Nam sinh đại học? Hay là nữ sinh?
Cô ấy cứ thế vô tình để lộ phần gáy mềm mại trước mắt anh , rồi lại phũ phàng che đi .
Cuối cùng lại hỏi anh , có phải anh là kẻ biến thái hay không .
Hạ Thư Diễn đã thực sự biến thái trong sự ghen tuông rồi .
Hạ Thư Diễn vẫn mặc bộ đồ giản dị như lúc nãy.
Đến mức đi gặp bạn bè lần này anh cũng chẳng buồn thay ra .
Anan
"Không nói cái khác." Tần Dự khen một câu khô khốc: "Thư Diễn mặc bộ này trông trẻ ra mấy tuổi đấy."
Anh ta đúng là rất biết cách chọc đúng chỗ ngứa.
Hạ Thư Diễn im lặng không nói gì, một lúc sau mới cười lạnh một tiếng.
"Bọn chúng có biết kiếm tiền bằng tôi không ?
"Có thể gọi là có mặt ngay lập tức như tôi không ?
"Có biết chăm sóc người khác bằng tôi không ?
"Có...?"
Nếu không phải Tần Dự bịt miệng kịp thời, chắc anh còn liệt kê thêm cái điều kiện "quyến rũ" đến cực điểm là: " Tôi lớn tuổi hơn bọn nó nên sẽ c.h.ế.t sớm hơn, cô ấy có thể nhận được tài sản sớm hơn" vào mất.
Tần Dự: "Mẹ kiếp, cậu đúng là đồ biến thái thật rồi ."
Tôi đang tận hưởng những giây phút yên bình bên chú mèo nhỏ.
Sợi dây chuyền trên cổ tỏa ra những tia sáng lấp lánh.
Sợi dây chuyền này trị giá hai triệu tệ.
Hạ Thư Diễn đã phải chạy qua mấy buổi đấu giá mới mua được nó.
Có điều, tôi không hề biết chuyện đó.
Lâm Mạt thở dài trong điện thoại.
"Tần Dự cứ suốt ngày hỏi tớ xem cậu có suy nghĩ gì về Hạ Thư Diễn không , khiến tớ muốn không biết chuyện Hạ Thư Diễn thích cậu cũng khó."
"Diểu Diểu, cậu nghĩ thế nào? Nếu không thích thì để tớ bảo Tần Dự nói lại một tiếng, chắc chắn Hạ Thư Diễn sẽ không xuất hiện lù lù trước mặt cậu nữa đâu ."
"Tớ cũng nghe nói rồi , ngày nào anh ta cũng bám theo như hình với bóng, cậu cũng thật là vô tư quá đi ."
Nếu thực sự ghét Hạ Thư Diễn, tôi đã chẳng cho anh cơ hội gặp mặt mình .
Tôi nghĩ mình cũng khá có thiện cảm với Hạ Thư Diễn, nên hơi ngượng ngùng đáp: "Không cần đâu mà."
Lâm Mạt im lặng vài giây, bỗng nhiên hiểu ra vấn đề.
"Hì hì."
Ở một phía khác, trong phòng bao.
Hạ Thư Diễn ngửa mặt lên, anh bỗng nhiên rất muốn gặp Vân Diểu.
Muốn nhìn vào đôi mắt cô ấy .
Muốn nghe cô ấy nói với mình một câu nữa.
"Hạ Thư Diễn, anh là kẻ biến thái à ?"
Anh điên thật rồi .
Hạ Thư Diễn nhắm mắt lại , trong đầu hiện lên bóng hình ấy với mái tóc dài mượt mà được tết gọn gàng.
Nghĩ mãi, dường như anh đã bình tĩnh lại .
Hạ Thư Diễn bắt đầu phân tích một cách tỉnh táo.
Chaporia
Bình Luận (0)