Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Buổi sáng cuối thu, ánh nắng dịu dàng len qua khe rèm, rơi xuống chiếc giường lớn trong căn phòng yên tĩnh.
Bạch Mộ Hiên theo thói quen đưa tay ôm lấy người bên cạnh vào lòng. Hơi ấm quen thuộc khiến hàng lông mày vốn lạnh lùng của anh bất giác giãn ra vài phần.
“T.ử Du…”
Giọng anh còn khàn khàn vì mới tỉnh ngủ. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô, mang theo vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Người trong n.g.ự.c khẽ động đậy, nhưng không giống mọi ngày sẽ thuận thế tựa vào anh , ngược lại hơi nhíu mày, khó chịu đẩy anh ra .
“Đừng làm phiền em…”
Bạch Mộ Hiên bật cười , vòng tay siết c.h.ặ.t hơn:
“Hôm nay lão bà đại nhân có tính khí lớn như vậy sao ?”
Đồng T.ử Du không đáp. Cô chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên khó chịu, đầu óc cũng choáng váng mơ hồ. Vừa chống tay ngồi dậy, cảm giác buồn nôn đã ập tới.
Cô lập tức vén chăn, chạy thẳng vào phòng tắm.
“Ọe…”
Tiếng nôn khan vang lên giữa không gian yên tĩnh.
Nụ cười trên mặt Bạch Mộ Hiên lập tức biến mất.
Anh gần như bật dậy khỏi giường, bước nhanh theo vào :
“T.ử Du!”
Đồng T.ử Du vịn bồn rửa mặt, sắc mặt tái nhợt. Mái tóc dài rũ xuống bên vai, cả người trông mềm yếu hơn thường ngày rất nhiều.
Bạch Mộ Hiên cau c.h.ặ.t mày:
“Khó chịu ở đâu ? Đêm qua cảm lạnh?”
Cô lắc đầu:
“Em không biết …”
Anh đưa tay áp lên trán cô, trong mắt hiện rõ vẻ căng thẳng:
“Đi bệnh viện.”
“Không cần đâu …” Đồng T.ử Du bất đắc dĩ nhìn anh , “Chỉ nôn một chút thôi.”
“Chỉ một chút?”
Giọng anh lập tức cao lên:
“Em nôn thành như vậy còn nói là không sao ?”
Nói xong, anh trực tiếp bế cô lên.
“Bạch Mộ Hiên!”
“Không được phản đối.”
Mười phút sau .
Trong bệnh viện tư nhân của tập đoàn Hắc Thạch, viện trưởng đích thân xuống tiếp đón.
Không còn cách nào khác, bởi vì sắc mặt tổng giám đốc Bạch lúc này thật sự quá đáng sợ.
Giống như người sắp xảy ra chuyện không phải vợ anh , mà là cả bệnh viện này .
Sau một loạt kiểm tra, bác sĩ già đẩy gọng kính, mỉm cười nhìn hai người :
“Bạch tiên sinh , chúc mừng.”
Bạch Mộ Hiên nhíu mày:
“Chúc mừng cái gì?”
“Bạch phu nhân m.a.n.g t.h.a.i rồi .”
Không khí đột nhiên yên lặng.
Đồng T.ử Du sửng sốt.
Bạch Mộ Hiên cũng sững người .
Bác sĩ còn tưởng hai người vui mừng đến ngây ngốc, tiếp tục cười nói :
“Đã hơn sáu tuần.”
Đồng T.ử Du vô thức đặt tay lên bụng mình .
Có em bé rồi …
Cảm giác ấy quá mức kỳ diệu, đến mức cô nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Ngay lúc ấy , bên cạnh truyền tới tiếng động nhỏ.
Bạch Mộ Hiên đột ngột đứng bật dậy:
“Ông nói thật?”
Bác sĩ bị anh làm giật mình :
“Đương… đương nhiên…”
“ Tôi sắp làm cha?”
“… Đúng vậy .”
Giây tiếp theo, người đàn ông luôn kiêu ngạo lạnh lùng kia thế nhưng lại chậm rãi ngồi xuống ghế.
Không phải bình tĩnh ngồi xuống.
Mà là chân mềm nhũn.
Đồng T.
ử Du
nhìn
anh
như
vậy
,
không
nhịn
được
bật
cười
.
Bạch Mộ Hiên quay đầu nhìn cô, ánh mắt phức tạp đến khó diễn tả thành lời.
Kinh ngạc.
Mừng rỡ.
Không dám tin.
Còn có cả… lo lắng.
“Anh sao vậy ?” Đồng T.ử Du nhẹ giọng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kho-do-danh-yeu-em-ngoai-y-muon/chuong-11.html.]
Anh im lặng rất lâu mới chậm rãi mở miệng:
“Anh… thật sự gieo trúng?”
“….”
Bác sĩ suýt chút nữa bị sặc.
Đồng T.ử Du đỏ bừng mặt:
“Bạch Mộ Hiên!”
Anh lúc này mới hoàn hồn, nhưng trong mắt vẫn là vẻ ngây ngốc hiếm thấy:
“Không phải … ý anh là… chúng ta có con rồi ?”
Lần này giọng anh rất nhẹ.
Nhẹ đến mức hoàn toàn không giống anh ngày thường.
Đồng T.ử Du nhìn anh hồi lâu, cuối cùng cong môi cười :
“Ừ.”
hằng nguyễn
Khoảnh khắc ấy , ánh mắt Bạch Mộ Hiên chậm rãi dịu xuống.
Anh cúi đầu nhìn bụng cô.
Nơi đó vẫn rất bằng phẳng.
Nhưng bên trong đã có một sinh mệnh nhỏ thuộc về cả hai người .
Một sinh mệnh mang dòng m.á.u của anh và cô.
Người đàn ông từ nhỏ đã quen tranh đoạt, quen mạnh mẽ, quen nắm mọi thứ trong tay… lần đầu tiên trong đời lại cảm thấy luống cuống như vậy .
Trên đường về nhà, xe chạy chậm đến mức Đồng T.ử Du bắt đầu nghi ngờ.
Cô quay đầu nhìn anh :
“Anh định lái xe với tốc độ này đến tối sao ?”
“Chậm một chút an toàn .”
“…Hiện tại em chỉ mới mang thai.”
“Vậy cũng không được xóc.”
Đồng T.ử Du bất lực bật cười .
Buổi tối.
Bạch Mộ Hiên gần như biến thành cái đuôi nhỏ phía sau cô.
Cô uống nước, anh đưa tận tay.
Cô đứng dậy, anh lập tức đỡ người .
Ngay cả lúc cô bước xuống cầu thang, anh cũng nhìn chằm chằm như sợ cô biến mất.
Cuối cùng Đồng T.ử Du thật sự chịu không nổi:
“Anh có thể bình thường một chút không ?”
“Không thể.”
“….”
Anh ôm cô vào lòng, cúi đầu áp lên bụng cô thật nhẹ.
“T.ử Du.”
“Hả?”
“Anh có chút sợ.”
Đồng T.ử Du ngẩn người .
Bạch Mộ Hiên rất ít khi nói mình sợ điều gì.
Anh luôn là dáng vẻ kiêu ngạo, bá đạo, giống như không có chuyện gì khiến anh nao núng.
Nhưng giờ phút này , giọng anh lại rất thấp.
“Sợ cái gì?”
“Sợ mình làm không tốt .”
Anh khẽ siết lấy tay cô:
“Anh không có kinh nghiệm.”
Đồng T.ử Du bật cười :
“Anh có chuyện gì là có kinh nghiệm đâu .”
“….”
“Yêu đương cũng là vừa học vừa làm .”
“….”
“Làm chồng cũng vậy .”
“….”
“Cho nên làm cha thì cùng nhau học là được .”
Bạch Mộ Hiên cúi đầu nhìn cô.
Ánh mắt chậm rãi mềm xuống.
Một lúc lâu sau , anh cúi đầu hôn lên môi cô.
“Lão bà.”
“Hả?”
“Anh càng ngày càng yêu em.”
Đồng T.ử Du mỉm cười , nhẹ nhàng tựa vào n.g.ự.c anh .
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh giữa màn đêm dịu dàng.
Mà trong căn phòng ấm áp ấy , người đàn ông cô yêu đang ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.
Lần này …
Gia đình của họ thật sự trọn vẹn rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)