XUYÊN KHÔNG VỚI BỘ BÀI TAROT, TA TRỞ THÀNH SỦNG PHI CỦA TÂN ĐẾ/Chương 5: Cung biến lúc nhỏC. 5: Cung biến lúc nhỏ
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Có lẽ vẫn còn để bụng chuyện ta nói dối, Hoắc Kỳ đã nhiều ngày liền không gọi ta đến. Suy đi nghĩ lại , ta hiện tại chưa thể về nhà, nơi bám víu duy nhất cũng chỉ có hắn . Làm sao để làm lành với hắn đây?

Múa, hát, đối thơ…thôi dẹp đi , nàng đều không làm được . Vậy ta có thể làm gì chứ? Pha trà sữa, ta cũng chỉ có chút tài mọn này thôi. Suy nghĩ vừa nảy lên ta đã chạy ngay đến Ngự thiện phòng tìm kiếm nguyên liệu. Trà đã có , đường cũng có , sữa ở đâu ? Ta nài nỉ rất lâu mới xin được một ít sữa dê đông cứng từ Tây Vực tiến cống. Sau nửa ngày trong bếp, ta cuối cùng cũng xong. Mùi thêm không thua kém là mấy khi ta pha ở tiệm.

Ở trong cung một thời gian, ta cũng tiếp thu được không ít mánh khoé, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Thừa lúc vắng người liền dúi vào tay Từ công công một thỏi bạc, để hắn mang trà sữa đến chỗ Hoắc Kỳ.

Có lẽ thấy ta vẫn còn giá trị, hơn một canh giờ sau đã nghe hắn truyền chỉ gọi ta đến.

“Đây là thứ nước gì?”

Ta lén nhìn vào trong ly trà sữa đã cạn gần thấy đáy. Ánh mắt không giấu được nụ cười .

“Là trà sữa thưa bệ hạ.”

“Trà sữa? Cũng không tồi…”

“Nếu người thích, thần thiếp mỗi ngày đều pha cho người .”

Không khí rơi vào khoảng lặng, ta tỏ rõ thành ý như vậy hắn tại sao lại trưng ra một mặt lạnh lẽo đó. Không đúng.

“Bỏ đi , đến đây mài mực cho ta .”

Ta thầm thở dài, lòng dạ đế vương thật khó lường. Mới vừa vui vẻ lại nhanh ch.óng trở mặt thành bộ dáng lạnh lùng. Mặc kệ đi , hắn đã không ghét bỏ ta là được .

Những ngày kế tiếp cũng xem như là bình hòa chỉ là trên triều các đại thần đã bắt dâng tấu mong hắn sớm lập hậu, ổn định hậu cung. Bệ hạ sau kỳ tuyển tú chọn được 10 nữ nhân lại chẳng có bắt kỳ động thái nào, thật khiến các phe phái bắt đầu luống cuống. Lâm Tịch ngồi sau bức bình phong đại ý cũng có thể đoán được thế cục, nàng trước đây đọc qua không ít tiểu thuyết cung đấu, hiển nhiên biết hậu cung tiền triều cơ bản có sự gắn kết c.h.ặ.t chẽ, lựa chọn hoàng hậu cũng cần cân nhắc cục diện triều chính. Nhưng mà nàng có bị kéo vào cục diện này không đây? Nghĩ thôi đã thấy ảo não.

Hoắc Kỳ được tin thái hậu phụng thể bất an liền xa giá đến thỉnh an. Mà khi hắn đến, trong điện còn có Vĩnh An quận chúa, Hoắc Kỳ âm thầm cười nhạt với sắp xếp này . 

“Thần nhi bái kiến thái hậu”

“Thần bái hoàng thượng”

“Miễn lễ”

Buổi gặp mặt diễn ra trong sự lạnh nhạt, dè dặt cuối cùng cũng kết thúc. Chỉ là khi trở về Hoắc Kỳ tâm tình lại cực kỳ khó chịu. Hôm nay, thái hậu đã tỏ rõ thái độ muốn ai ngồi vào phụng vị. Lấy cớ Vĩnh An hiền lương thục đức, thân thế hiển hách, có lợi cho triều cục nhưng hắn làm sao không biết đây chính là quân cờ kìm chân hắn . Nàng ta chính là cháu ruột của Thái hậu. 

Đôi mắt đầy vẻ nguy nghiêm, hung ác phiền muộn nhắm lại rồi chẳng biết vì sao lại nhìn đến gian phòng phía xa của Lâm Tịch. 

Việc nàng được đặc cách ở nội điện của hắn đã khiến Thái hậu không hài lòng. Bà ta sợ rằng sự sủng ái này sẽ che mắt thánh tâm, nói hắn nên cân nhắc. Lời lẽ nhẹ nhàng khuyên nhủ nhưng sự thật là đe dọa. 

Mười ngày sau là sinh thần của Thái hậu. Hoàng cung rực rỡ đèn hoa. Ta không biết phải tặng lễ vật gì liền hỏi ý kiến Hoắc Kỳ. Hắn nói ta đừng quá lo, hắn đã thay ta chuẩn bị lễ vật.

Khôn Ninh hôm ấy tráng lệ khác thường. Thái hậu ngồi trên ghế chủ vị, bên cạnh là Vĩnh An quận chúa. Cả hai đều mặc y phục lộng lẫy, cười nói rạng rỡ.

Suốt buổi yến, ta ngồi ở góc xa nhất, lặng lẽ quan sát. Hoắc Kỳ ngồi cạnh Thái hậu, mặt vẫn lạnh, thỉnh thoảng gật đầu khi bà ta nói . Vĩnh An quận chúa thỉnh thoảng rót rượu mời hắn , nàng cười rất tươi, nhưng mắt lại liếc về phía ta hai ba lần . Ta cảm thấy có gì đó không ổn . Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

Cung cấm xa hoa, hành động cũng khoa trương hơn người thường. Đến cả quà tặng cho thái hậu cũng phải từng người đưa đến, mua môi múa mép dâng lên người . Đến lượt Lâm Tịch, cũng may Hoắc Kỳ đã sớm có sự chuẩn bị cho nàng. Biết được Thái hậu mấy năm gần đây ăn chay niệm phật, lại rất thích sưu tầm tượng Phật. Hắn đã cố tình giúp nàng thỉnh từ Tây Vực về một tượng phật trăm năm tuổi, cầu chúc cho Thái Hậu trường thọ. Quả nhiên món quà rất hợp ý, Thái hậu ý cười đến tận đuôi mắt nhưng Tát Lâm lại thấy có chút sợ hãi. 

“Lâm Tần thật là cô nương hiểu biết sâu rộng lại có lòng. Nếu đã có thành ý như vậy không biết ngươi có ngại mang tượng phật để vào phật đường, thắp một nén hương vì ta , vì Đại Uyên mà cầu phúc không .”

Việc này nghe ra cũng không tính là khó. Lại không muốn làm mất thể diện Hoắc Kỳ, nàng mỉm cười nhận lệnh.

Hoắc Kỳ nhìn theo bóng lưng nàng rời đi , bốn phía đều có hắc y nhân ẩn náu, nàng sẽ không gặp nguy hiểm gì.

Đi đến phật đường, các cung nữ đều ở bên ngoài, một mình Lâm Tịch bước vào . Nàng vậy nhưng cũng không mấy để tâm, chỉ muốn nhanh ch.óng để tượng Phật an vị rồi thắp hương cáo lui. 

Ngay khi nén hương được cắm xuống, các cửa đột nhiên đóng c.h.ặ.t.

“Này”

“Mau mở cửa ra ”

Mùi dầu hỏa lúc này xông lên nồng nặc, pha lẫn mùi khét. Một ngọn lửa bùng lên từ phía sau cánh cửa sổ, lao nhanh như rắn độc. Lửa bén vào rèm cửa, vào t.h.ả.m, vào xà gỗ. Chỉ trong vài giây, cả gian phòng đã chìm trong biển lửa.

Lâm Tịch ho sặc sụa, mắt cay xè. Khói đen cuồn cuộn, bốc lên mù mịt. Cửa không mở được . Cửa sổ cũng đã bị khóa. Nàng cố gắng trấn tĩnh, giặt phăng miếng vải trên tượng phật to gần đó, lại nhanh ch.

óng nhúng vào thao nước trong góc rồi trùm lên người , che kín mũi để tránh ngạt khí. 

Nàng nhìn quanh, cố tìm lối thoát, nhưng xung quanh chỉ còn lửa và khói. Đúng lúc tưởng chừng không thể thoát, ta nghe thấy tiếng đạp cửa.

Rầm!

Cánh cửa bật tung. Một bóng người lao vào trong biển lửa, xông thẳng về phía nàng. Lửa bén vào tay áo hắn , bén vào gấu áo hắn , nhưng hắn không quan tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuyen-khong-voi-bo-bai-tarot-ta-tro-thanh-sung-phi-cua-tan-de/chuong-5-cung-bien-luc-nho.html.]

An

Hoắc Kỳ.

Hắn ôm ta , kéo ta ra khỏi đám lửa. Ta thấy mặt hắn tái nhợt. Không phải vì khói, không phải vì lửa. Có thể là do đầu óc Lâm Tịch lúc này đã mụ mị, liền nhìn ra gương mặt Hoắc Kỳ vừa là sợ hãi, vừa là giận dữ. Tên mặt lạnh này cũng có cảm xúc rồi . Mà nàng thân thể cũng quá sức mệt mỏi, tầm mắt không nhìn thấy rõ mọi thứ nữa, nhanh ch.óng rơi vào hôn mê.

Lâm Tịch tỉnh lại đã là 1 ngày sau đó. Cung nhân túc trực không ngừng bên giường. Mà tuyệt nhiên nàng lại không nhìn thấy hắn . Khi khỏe lại , nàng dò hỏi sự tình hôm ấy , chỉ thấy cung nhân xanh mặt lắc đầu. Nài nỉ rất lâu họ cuối cùng cũng chịu nói ra .

Hoắc Kỳ sau trận lửa, liền hạ lệnh xử trảm tất cả cung nhân túc trực ở Phật đường của Khôn Ninh cung tối đó. Mười ba người . Không điều tra. Không xét hỏi. Trảm ngay lập tức. 

Đêm ngày thứ 3 sau khi nàng tỉnh lại , cuối cùng hắn cũng đến. 

“Thần thiếp bái kiến…”

“Không cần hành lễ.”

Ta nhìn đến bàn tay cũng đang băng bó của hắn mới biết rằng hắn cũng bị thương. 

“Vết thương của người không sao chứ?”

“Chỉ ngoài da, không đáng lo.”

Hai người rơi vào trầm mặc, Lâm Tịch nhẹ nhàng thở ra rồi nói .

“Có phải thần thiếp đã chọc giận ai đó rồi không ?” Nàng đâu có ngốc có thể hiểu được chuyện này là người bên thái hậu cố tình. Sẽ không g.i.ế.c nàng chỉ là để ra uy với Hoắc Kỳ. Mà hắn lần này thẳng tay xử trảm hạ nhân dưới trướng thái hậu thật giống như bà cháu tương tàn.

Hoắc Kỳ vẫn trầm mặc, sau đó đi đến cửa sổ, giống như đang nhớ lại một chuyện rất xưa.

“Năm đó mẫu phi cũng như vậy , bị ngọn lửa nuốt chửng.”

Lâm Tịch thoáng giật mình nhưng cũng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, tình tiết này hình như tiểu thuyết cung đấu nào cũng có .

“Cũng là người ấy gây ra sao ?”

“Không biết . Chỉ là mẫu phi trước khi nhảy vào biển lửa đã nói ta từ nay nghe lời thái hậu.”

“Đó là con đường sống nhưng cũng là thứ giam cầm ta …”

Nhìn bóng lưng cô độc của hắn , lòng nàng chợt dâng lên chút thương xót. Đế vương mấy ai được sống như ý mình , hắn cũng quá đáng thương, từ nhỏ đã mất mẹ , còn phải tận hiếu với kẻ thù.

“Ta có thể làm gì để giúp ngài không ?” Xem xem tấm lòng trượng nghĩa y như mấy nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình rồi . Nàng không biết sao gan thỏ đế hôm nay lại đột nhiên lớn giọng như vậy . Nghĩ đi nghĩ lại , dù sao nàng cũng chỉ là linh hồn ẩn trong cái xác này , cũng không có gì quá sợ hãi. Đánh cược một lần cùng hắn xoay chuyển vận mệnh xem sao ?

Hắn xoay người lại , nhìn nàng khẽ cười . Mà nụ cười ấy dưới ánh trăng đặc biệt dịu dàng. Tính ra dù là hai mươi tám năm ở hiện đại hay xuyên về cổ đại mấy tháng nay hắn đều là người đẹp trai nhất mà nàng từng gặp. 

Vì chuyện hắn mặc kệ thể diện của thái hậu mà xử trảm cung nhân đã làm bà ta dâng lên lửa giận ngút trời. Nhưng hắn bề ngoài nói rằng xử t.ử hạ nhân để đảm bảo không gây ra bất trắc gì cho an nguy của thái hậu về sau thì ai có thể làm gì được chứ. Bà ta đành nhẫn nhịn, sợ rằng sẽ khiến tên nghịch t.ử này điên lên, khó lòng kiểm soát. Chỉ là chuyện lập hậu thì không thể nhân nhượng, bà ta đã tối hậu thư cho hắn nội trung 20 ngày tới phải ra chiếu chỉ ấn định người ngồi vào phụng vị. Hoắc Kỳ đối với việc này càng không lo lắng, thật ra ngôi vị hoàng hậu với hắn cũng chẳng quan trọng gì, quan trọng là việc tiêu diệt các thế lực phía sau .

Mà Lâm Tịch sau trận hỏa hoạn đã chuyển đến An Hạ Cung, thái hậu đã tỏ vẻ không hài lòng với chuyện nàng ở cùng Hoắc một cung với Hoắc Kỳ, mọi thứ lúc này nên tỏ ra theo ý bà ta là tốt nhất. Hôm đó, khi nàng đang nghiên cứu văn tự, tìm cách trở về hiện đại thì cung nữ đến nào tin, phụ thân nàng Trấn Bắc Đại Tướng Quân đã hồi kinh, đang chờ cầu kiến nàng.

Mấy tháng này cuộc sống quanh quẩn trong cung, nàng suýt quên mất thân phận của cơ thể này càng không nghĩ đến gia quyến của nàng ta .

Phụ thân của cơ thể này , Lâm Hạo đại tướng quân thân hình cao to, thô kệch nhưng mặt mày rõ ràng rất đáng tin.

“Tịch nhi…” Mắt ông ta đỏ lên. Phải biết rằng khi nghe tin nữ nhi ngốc nhà mình trúng kỳ tuyển tú ông ta đã suy sụp bao nhiêu nhưng chiến sự cam go, ông ta đành xong trận chiến mới lập tức xin lệnh hồi kinh. 

“Phụ thân … người ” Cõ lẽ ký ức trong cơ thể này vẫn còn nên nàng với người đàn ông trung niên trước mặt cũng không có cảm giác xa cách.

“Là phụ thân không tốt . Rõ ràng đã lo nhiều bạc như vậy vẫn để con bị tuyển vào cung.” 

“Cha đây là lời phạm thượng…”

Nàng nhẹ giọng nhắc nhở, chuyện cũng đã rồi với lại nàng cũng không phải Lâm Tịch. 

“Nữ nhi ngốc à , con sống có lẽ không tốt , có cần ta tìm cách không ?”

“Trấn bắc đại tướng quân quả là thương con.”

Cả Lâm Tịch và phụ thân đều không khỏi hốt hoảng khi nghe thấy giọng nói âm trầm đó. 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...