Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngoại truyện: Năm Thứ Bảy Sau Kết Hôn
Buổi sáng mùa đông, thành phố A vừa có trận tuyết đầu mùa.
Tô Thanh Hiểu bị tiếng động rất nhỏ đ.á.n.h thức.
Cô mơ màng mở mắt, theo thói quen sờ sang bên cạnh, nhưng vị trí vốn thuộc về Thẩm An Trình đã lạnh mất rồi .
Bên ngoài rèm cửa vẫn còn tối.
Thanh Hiểu chống người ngồi dậy, mái tóc dài rối tung phủ trên vai. Cô khoác áo ngủ đi ra ngoài, vừa mở cửa phòng ngủ đã nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ ngoài phòng khách.
“Papa… nhẹ thôi…”
“Con im lặng một chút.”
“ Nhưng papa làm đau con.”
“Con trai không được khóc .”
Thanh Hiểu đứng tựa cửa nhìn ra ngoài, sau đó bật cười .
Thẩm An Trình, vị tổng tài khiến cả giới thương trường nghe tên đã biến sắc, giờ phút này đang ngồi xổm giữa phòng khách, cau mày nghiêm túc buộc khăn quàng cổ cho cậu con trai năm tuổi của mình .
Quân Bạch bị quấn thành một cục tròn vo, chỉ lộ ra đôi mắt đen láy giống hệt bố.
“Papa…”
“Ừ.”
“Con khó thở.”
Thẩm An Trình lạnh nhạt kéo khăn xuống một chút.
“Bây giờ thì sao ?”
“Vẫn khó thở.”
Thanh Hiểu không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Hai bố con đồng thời quay đầu lại .
Quân Bạch lập tức chạy tới ôm chân mẹ .
“Mama!”
Thẩm An Trình đứng dậy, ánh mắt dịu xuống rất nhiều.
“Sao em dậy rồi ?”
“Em nghe thấy tiếng hai người .” Cô cúi xuống chỉnh lại khăn quàng cổ cho con trai. “Mới sáng sớm đã chuẩn bị đi đâu ?”
“Hôm nay trường mẫu giáo có hoạt động mùa đông.” Thẩm An Trình cầm áo khoác bước tới choàng lên vai cô. “Ngoài trời lạnh.”
Thanh Hiểu ngẩng đầu nhìn anh .
Người đàn ông trước mắt đã hơn ba mươi tuổi, nhưng dường như năm tháng đặc biệt ưu ái anh . Đường nét gương mặt vẫn lạnh lùng anh tuấn như xưa, chỉ là ánh mắt khi nhìn cô đã mềm mại hơn rất nhiều.
Cô chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp anh ở đại học.
Khi ấy Thẩm An Trình là nhân vật nổi tiếng toàn trường.
Còn cô chỉ là cô sinh viên năm nhất bình thường, vừa thất tình, cả ngày ngơ ngơ ngác ngác đi theo sau bạn cùng phòng.
Ai có thể ngờ người đàn ông lạnh lùng ấy đã âm thầm thích cô suốt bảy năm.
Cũng không ai ngờ cô sẽ trở thành người được anh cưng chiều nhất đời.
“Mama?”
Quân Bạch lay tay cô.
Thanh Hiểu hoàn hồn, cúi đầu xoa tóc con trai.
“Hửm?”
“Papa nói hôm nay mama cũng đi .”
Cô nhìn sang Thẩm An Trình.
Anh bình thản gật đầu.
“Anh đã xin nghỉ cho em.”
“Cái gì?” Thanh Hiểu mở to mắt. “Em còn chưa đồng ý mà.”
“Không quan trọng.”
“…”
“Công việc của em không quan trọng bằng con.”
Thanh Hiểu bất lực.
Sau khi có Quân Bạch, Thẩm đại BOSS càng ngày càng thích dùng quyền lực làm chuyện riêng.
Ví dụ như bắt cô nghỉ phép.
Ví dụ như mỗi ngày đúng giờ đón cô tan làm .
Ví dụ như mỗi lần cô tăng ca, anh sẽ trực tiếp gọi điện cho chủ biên của cô.
Kết quả hiện tại toàn bộ tòa soạn đều biết Thẩm tổng rất thích kiểm tra giờ tan làm của vợ.
Hoạt động mùa đông của trường mẫu giáo vô cùng náo nhiệt.
Quân Bạch mặc áo phao trắng nhỏ đứng giữa đám trẻ con cực kỳ nổi bật. Gương mặt cậu bé giống Thẩm An Trình đến bảy phần, nhưng tính cách lại mềm mại giống Tô Thanh Hiểu.
“Quân Bạch!”
Một bé gái buộc tóc hai bên chạy tới.
“Cậu đến rồi !”
Quân Bạch lập tức nắm tay mẹ .
“Mama… cứu con…”
Thanh Hiểu cố nhịn cười .
Bé gái
kia
lại
rất
nhiệt tình.
“Hôm nay cậu vẫn đẹp trai quá.”
Thẩm An Trình đứng phía sau nghe xong, sắc mặt lập tức lạnh đi .
Thanh Hiểu huých nhẹ vào tay anh .
“Anh đừng nói với em là anh đang ghen với trẻ con nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dai-boss-hay-ghen/chuong-7.html.]
Anh cúi đầu nhìn cô.
“Con trai anh còn nhỏ.”
“…”
“Không được yêu sớm.”
Thanh Hiểu bật cười .
Năm đó lúc Quân Bạch mới ba tuổi, trong nhà trẻ có bé gái hôn lên mặt cậu một cái. Kết quả tối hôm ấy Thẩm An Trình mặt lạnh suốt cả đêm, còn nghiêm túc dạy con trai:
“Không được để con gái tùy tiện hôn.”
Quân Bạch ngây thơ hỏi lại :
“Vậy mama thì sao ?”
Thẩm An Trình trầm mặc vài giây rồi đáp:
“Mama là ngoại lệ.”
Hoạt động kết thúc đã gần trưa.
Tuyết ngoài trời càng rơi lớn hơn.
Quân Bạch chơi mệt nên ngủ luôn trên xe.
Thanh Hiểu ôm con trai ngồi phía sau , nhẹ nhàng vuốt tóc cậu bé.
“Quân Bạch càng lớn càng giống anh .”
Thẩm An Trình lái xe, nghe vậy khẽ cười .
“Không tốt sao ?”
“Rất tốt .” Cô nghiêng đầu nhìn anh . “Sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều cô gái thích.”
Bàn tay anh đặt trên vô lăng hơi dừng lại .
“Không cần.”
“Anh thật bá đạo.”
“Con trai anh chỉ cần bảo vệ em là đủ.”
Thanh Hiểu nhìn nghiêng gương mặt anh rồi lặng lẽ cười .
Nhiều năm như vậy , người đàn ông này dường như chưa từng thay đổi.
Anh vẫn hay ghen.
Vẫn thích ôm cô ngủ.
Vẫn luôn coi cô là ưu tiên hàng đầu.
Cho dù hiện tại họ đã có con trai, trong mắt Thẩm An Trình, Tô Thanh Hiểu vẫn luôn là người quan trọng nhất.
Buổi tối về nhà.
Quân Bạch được ông nội gọi video nên vui vẻ chạy đi khoe thành tích ở trường.
Thanh Hiểu vừa tắm xong bước ra đã bị ai đó kéo vào lòng.
“A…”
Thẩm An Trình ôm eo cô, cúi đầu vùi vào cổ cô.
“Mệt không ?”
“Còn hỏi?” Cô đỏ mặt đẩy anh . “Hôm nay anh bế em suốt quãng đường về.”
hằng nguyễn
“Em nhẹ.”
“Dẻo miệng.”
Anh bật cười khe khẽ.
Tiếng cười rất thấp, mang theo hơi thở ấm áp phả lên vành tai cô.
Thanh Hiểu bị anh ôm đến mềm nhũn người .
Nhiều năm như vậy , cô vẫn không chống đỡ nổi mỗi lần anh cố ý trêu chọc mình .
“Hiểu Hiểu.”
“Hửm?”
“Anh rất may mắn.”
Cô ngẩn người nhìn anh .
Thẩm An Trình rất hiếm khi nói mấy lời kiểu này .
Anh luôn dùng hành động nhiều hơn lời nói .
Ví dụ như năm đó vì cô muốn tiếp tục đi làm , anh âm thầm mua luôn tòa soạn nhưng chưa từng để cô biết .
Ví dụ như mỗi lần cô đi công tác, anh đều bí mật sắp xếp người bảo vệ.
Ví dụ như sau khi công khai quan hệ, cả thành phố A không còn ai dám bắt nạt cô nữa.
Người đàn ông này từ đầu đến cuối đều dùng cách của mình để yêu cô.
“May mắn cái gì?”
“May mắn em yêu anh .”
Thanh Hiểu bỗng thấy ch.óp mũi hơi cay.
Cô vòng tay ôm cổ anh , nhỏ giọng:
“Ngốc quá.”
Anh cúi đầu hôn cô.
Nụ hôn rất nhẹ, khác hẳn những lần mạnh mẽ ngày thường.
Ngoài cửa sổ, tuyết trắng phủ kín thành phố.
Trong căn nhà sáng đèn ấy , Quân Bạch vẫn đang bi bô nói chuyện với ông bà nội qua video call.
Còn trong phòng ngủ, Thẩm An Trình ôm người con gái anh yêu nhất vào lòng.
Từ thời niên thiếu đến hiện tại.
Từ thầm yêu đến kết hôn.
Từ hai người đến một gia đình ba người .
May mắn nhất đời anh , chính là năm đó không buông tay cô gái tên Tô Thanh Hiểu ấy .
Chaporia
Bình Luận (0)