Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong cơn nửa tỉnh nửa mơ, tôi lại mơ thấy khoảng thời gian theo đuổi Thẩm Hứa Đình hồi cấp ba.
Khi đó tôi đang học tại ngôi trường quý tộc bên cạnh trường chuyên, danh tiếng của Thẩm Hứa Đình lớn đến mức truyền sang tận bên chỗ chúng tôi .
Tôi vốn học múa, bố mẹ định hướng cho tôi đi theo con đường nghệ thuật để vào trường chuyên hoặc trường trọng điểm. Vạn lần không ngờ tới, thành tích học tập của tôi lại là kiểu bùn nhão không trát nổi tường.
Tống Quản có một buổi tổng duyệt văn nghệ nhưng có người đột xuất không đến được . Cậu ấy liền kéo tôi vào thế chỗ, không phải múa mà là đ.á.n.h đàn piano.
"Đàn piano của tớ chỉ là dạng nửa mùa thôi, cậu dám để tớ lên á? Tớ không chịu đâu , sợ xấu hổ c.h.ế.t đi được ."
Cậu ấy thực sự không tìm được ai khác nên cứ thế đẩy tôi ngồi trước cây đàn: "Còn nước còn tát thôi, ít nhất cậu còn biết đọc nhạc phổ, luyện tập một chút là được mà."
Tôi thở dài một tiếng.
Ngày hôm đó, các bạn học tham gia buổi tập đều ước gì có nút bịt tai để chặn đứng âm thanh lại . Trong số những người ở đó có cả Tô Quốc Lam – thanh mai trúc mã của Thẩm Hứa Đình.
Ngày hôm sau , Thẩm Hứa Đình liền ngồi ngay vào vị trí của tôi . Vốn dĩ tôi đã mua sẵn nút bịt tai cho mọi người vì tôi cần phải luyện tập để tìm lại cảm giác tay, kết quả là Tô Quốc Lam lại dẫn theo Thẩm Hứa Đình xuất hiện.
Cậu thiếu niên ấy có hàng lông mày thanh tú, ánh mắt lạnh lùng và làn da rất trắng.
Tôi ngồi ở phía dưới , Tống Quản sợ tôi tức giận nên vội giải thích: "Tớ không biết cậu ấy lại dẫn người đến..."
"Không sao ." Nói xong, tôi lắc lắc bả vai Tống Quản: "Cái con Tống Quản này , trường cậu có nam sinh đẹp trai thế này sao không bảo tớ hả?"
Tống Quản mở to mắt đầy oan ức: "Tớ oan quá mà! Tớ nói với cậu rồi , tớ bảo trường tớ có một nam sinh quanh năm đứng nhất khối, ngoại hình cũng rất bảnh. Tại lúc đó cậu đang bận tranh vé đu thần tượng nên có thèm nghe đâu ."
Tôi nhíu mày: "Cậu cứ canh đúng lúc tớ đang tranh vé mà nói chuyện quan trọng thế này thì làm sao tớ nghe kỹ được ."
"Sao nào? Nhìn trúng người ta rồi à ?" Tống Quản tinh nghịch hích vai tôi .
Tôi cười đến mức lộ rõ vẻ mê trai mà gật đầu: "Cậu ấy đẹp trai quá, tớ thích cậu ấy mất rồi bạn thân ơi."
Thời điểm đó Tống Quản
đã
hẹn hò với Trình Dã, mà Trình Dã
lại
chơi
thân
với Thẩm Hứa Đình nên
cậu
ấy
lập tức đẩy danh
thiếp
WeChat qua cho
tôi
.
Ngay sau đó, tôi liền mè nheo bắt bố dùng "sức mạnh đồng tiền" để chuyển tôi sang học dự thính tại trường chuyên kia .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-nhiet-huyet-da-can-kiet/2.html.]
Thẩm Hứa Đình rất bận rộn. Sau giờ học ở trường, khi về nhà anh ta còn có các khóa học gia sư với những giáo viên nổi tiếng, rồi học đủ loại nhạc cụ với các giáo sư hàng đầu. Tôi đã dùng hết mọi chiêu trò để tiếp cận, vậy mà anh ta chỉ thản nhiên nhìn tôi rồi buông một câu: "Em nên dành tâm trí cho con điểm 28 môn Toán của mình thì hơn."
……
Khi tỉnh dậy, tôi đi xuống lầu uống nước. Trong bóng tối nhập nhoạng, tôi lờ mờ thấy có người đang nằm trên sofa. Tôi giật mình thót tim, rồi bất chợt ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong không khí.
Bật đèn lên, Thẩm Hứa Đình đã say khướt, nằm bất tỉnh nhân sự trên ghế sofa. Cổ áo sơ mi trắng mở phanh ra .
Tôi cạn lời đảo mắt một cái. Uống nước xong, tôi liền đi thẳng lên lầu.
…
Trình Dã đã sa thải cô trợ lý kia , nhưng Tống Quản lại bắt đầu trở nên lo sợ vu vơ, nhìn đâu cũng thấy nghi ngờ.
Cậu ấy hẹn tôi cùng đi ra ngoại ô phác họa phong cảnh. Tống Quản rạng rỡ của ngày xưa giờ đây ánh mắt đượm buồn, đôi môi trắng bệch khẽ nở một nụ cười cay đắng: "Cậu có thấy tớ lụy tình quá không ? Có phải cậu thấy tớ đang tự lừa dối chính mình không ?"
Cậu ấy tự sờ lên mặt mình : "Tớ cảm thấy bản thân chẳng còn giống chính mình nữa rồi ."
Dứt lời, tôi mỉm cười bảo: "Độ lụy tình của cậu làm sao sâu sắc bằng tớ ngày trước được , chẳng qua là vì anh ta đã làm quá tuyệt tình, c.h.ặ.t đứt chút hy vọng cuối cùng của tớ mà thôi. Thế nhưng, Tống Quản này , hiện tại cậu có hạnh phúc không ?"
Tống Quản cụp mắt xuống, xung quanh chỉ còn tiếng gió thổi hun hút không hồi kết.
Từ lúc chạng vạng cho đến khi màn đêm buông xuống, Tống Quản lấy chiếc chăn từ trong xe ra đắp cho cả hai chúng tôi . Cậu ấy cũng tạm gác lại nỗi đau buồn của mình mà giục tôi : "Này, trời tối om thế này cậu còn vẽ cái gì thế? Tớ thấy ở đây rợn rợn tóc gáy rồi đấy, chúng ta mau đi thôi."
"Đợi chút nữa đi , tớ đang vẽ lại cái bầu không khí này ."
Tống Quản: "..."
Tôi sụt sịt mũi. Chỉ một lát sau , phía bờ sông trước mặt bỗng nhiên có vô số đom đóm bay lên. Những đốm sáng li ti của đàn đom đóm đã thắp sáng cả đêm đen.
Nhật Nguyệt
"Oa!" Tống Quản chớp chớp mắt, vội vàng rút điện thoại ra chụp lại : "Hóa ra ở đây có đom đóm này , đẹp quá đi mất!"
Tôi liếc nhìn Tống Quản.
Bài toán tình yêu này , đề bài mà mỗi người nhận được đều không giống nhau , và lựa chọn của mỗi người cũng chẳng hề tương đồng.
Chaporia
Bình Luận (0)