Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Hứa Đình nhìn tôi , muốn tìm kiếm điều gì đó trong ánh mắt tôi , nhưng cuối cùng chẳng tìm thấy gì cả.
Một lúc sau , ngay khi tôi đang mất kiên nhẫn định đóng cửa lại , anh ta mới khàn giọng lên tiếng: "Hôm nay... là sinh nhật anh , em quên rồi sao ?"
Dứt lời, bầu không khí rơi vào khoảng lặng im phăng phắc.
Thẩm Hứa Đình của những năm cấp ba rất bận rộn, bận đến mức chẳng có thời gian để đón sinh nhật. Có một năm vào đúng ngày sinh nhật anh ta , tôi đứng canh ở bên ngoài nhà anh ta , lúc đó mới biết hóa ra anh ta đến cả sinh nhật cũng không thèm đón.
Mùa hè ở Bắc Thành oi bức vô cùng, tôi dán c.h.ặ.t mắt vào chiếc bánh kem trên tay, thầm cầu nguyện trong lòng: Mày đừng có mà bị chảy ra đấy nhé.
Ngay giây tiếp theo, cửa biệt thự được mở ra . Thẩm Hứa Đình đứng ở đó với gương mặt không chút cảm xúc, tôi lập tức ngẩng đầu lên. Tôi đứng bật dậy, chạy thoăn thoắt đến trước mặt anh ta rồi chìa chiếc bánh kem ra . Tôi cười híp mắt nói với anh ta : "Sinh nhật vui vẻ nhé, Thẩm Hứa Đình!"
Nhìn thấy chiếc bánh kem, biểu cảm của anh ta khựng lại một chút, một lát sau mới dời tầm mắt sang nhìn khuôn mặt tôi .
Tôi chớp chớp mắt, chỉ tay vào bên trong: "Bố mẹ cậu có nhà không ? Nếu không có ai thì tớ thắp nến cho cậu ước ở ngoài này nhé."
Anh ta cụp mắt, quay người đi vào trong nhà mà không đóng cửa lại . Tôi ngơ ngác mất một giây rồi lập tức bước nhanh đuổi theo, bước chân vô cùng hoạt bát, vui sướng.
Thẩm Hứa Đình dẫn tôi lên lầu, tôi lạch bạch đi phía sau . Ngay giây tiếp theo, anh ta kéo tôi vào một căn phòng, trầm giọng dặn dò: "Cậu cứ ở đây trước đi , đừng có chạy lung tung."
"Vâng vâng ." Trong bóng tối, tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Sau đó, anh ta quay người bước ra ngoài. Tôi tự áp tay lên đôi gò má đang hơi nóng bừng của mình . Lúc nãy đứng ở cự ly gần như thế, mùi hương thanh khiết thoang thoảng trên người cậu thiếu niên ấy dường như vẫn còn vương vấn nơi đầu mũi, mãi không chịu tan đi .
Nhật Nguyệt
Chẳng bao lâu sau , bên cạnh truyền đến tiếng đóng cửa. Tôi ghé sát tai vào cửa định nghe cho rõ ràng, thì cánh cửa đột ngột bị đẩy ra từ bên ngoài.
Tôi loạng choạng một cái, theo quán tính ngã nhào về phía trước . Đầu mũi đập trúng vào vòm n.g.ự.c vững chãi của cậu thiếu niên, Thẩm Hứa Đình vội đưa tay ra đỡ lấy tôi : "Đứng cho vững vào ."
Chờ đến khi đứng thẳng lại được , tôi ôm lấy mũi mình , chỉ tay vào anh ta ăn vạ: "Đau c.h.ế.t đi được ."
Anh ta liếc nhìn tôi một cái, cầm lấy chiếc bánh kem đặt trên bàn rồi đi ra ngoài: "Đáng đời."
"Hừ." Tôi ấm ức ôm mũi, lầm lũi đi theo sau anh ta .
Anh
ta
dẫn
tôi
vào
phòng ngủ của
mình
.
Căn phòng của con trai
được
bài trí theo tông màu trầm, với ga giường và rèm cửa đều là màu xanh lam đậm.
Tôi
tò mò
nhìn
ngó xung quanh phòng
anh
ta
thì
nghe
thấy tiếng
anh
ta
gọi: "Lại đây."
Nghe tiếng gọi, tôi nhìn qua thì thấy trên tay Thẩm Hứa Đình đang cầm một tuýp t.h.u.ố.c mỡ. Tôi theo phản ứng tự nhiên sờ lên chiếc mũi đã không còn đau lắm của mình , có chút ngượng ngùng bước tới. Tôi ngồi xuống, chủ động rướn khuôn mặt về phía trước mặt anh ta .
Thẩm Hứa Đình liếc nhìn tôi một cái, dùng ngón tay đẩy đầu tôi ra xa, sau đó bóp một chút t.h.u.ố.c mỡ lên ngón trỏ rồi bôi vào vết muỗi đốt trên tay tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-nhiet-huyet-da-can-kiet/4.html.]
Tôi hậm hực lườm anh ta một cái. Nhìn bộ dạng này của anh ta , có vẻ như anh ta không có ý định đón sinh nhật, tôi liền nghiêng đầu nhìn anh ta : "Thẩm Hứa Đình, cậu không đón sinh nhật à ?"
Cậu thiếu niên cụp mắt bôi t.h.u.ố.c cho tôi , khẽ "ừ" một tiếng rõ nhỏ.
"Hả?" Tôi nhăn mặt lại , rồi đôi mắt đảo liên tục, âm thầm xích lại gần anh ta hơn, c.ắ.n môi lên tiếng: "Vậy sau này , năm nào sinh nhật cậu tớ cũng đón cùng cậu , có được không ?"
Dưới ánh đèn sáng rực, cơ thể cậu thiếu niên bỗng chốc cứng đờ, ngón tay đang bôi t.h.u.ố.c cũng khựng lại .
Sau đó, anh ta buông một câu: "Tùy cậu ."
Thế nhưng vành tai đỏ ửng đã bán đứng anh ta . Tôi nhìn thấy rất rõ, trong lòng thầm mừng rỡ: "Thế thì quyết định vậy đi nhé!"
…
Nhưng tôi thực sự đã quên rồi . Từ nay về sau , tôi cũng không có ý định đón sinh nhật cùng anh ta nữa.
Tôi mím môi, chưa kịp nói gì thì anh ta đã nhanh hơn tôi một bước: "Anh có mua bánh kem rồi , em cùng anh cắt bánh nhé, được không ?"
Trong mắt anh ta ngập tràn sự cầu xin và hy vọng khẩn thiết.
"Được rồi ." Tôi gật đầu.
Sau khi cắm nến cho anh ta , tôi đứng dậy tắt đèn. Trong bóng tối, chỉ còn lại ánh lửa bập bùng từ những cây nến.
"Ước đi ." Tôi nói .
Anh ta mím môi, hàng mi dài buông xuống một khoảng bóng râm: "Được."
Khi Thẩm Hứa Đình nhắm mắt lại , tôi lặng lẽ nhìn anh ta rất lâu. Gương mặt quen thuộc của người đàn ông trước mắt hoàn toàn trùng khớp với cậu thiếu niên năm nào. Thế nhưng trong lòng tôi lúc này lại chẳng gợn lên lấy một chút sóng lòng.
"Chúng ta cùng thổi nến nhé." Anh ta khẽ cong mắt, đưa tay ra muốn nắm lấy tay tôi nhưng bị tôi né tránh.
"Thổi thôi."
Thẩm Hứa Đình cúi đầu nhìn bàn tay đang chơi vơi trong không trung của mình rồi thu tay lại .
Nến tắt.
Tôi cất bước định đi mở đèn. Anh ta liền giữ tôi lại , giữa khoảng tối không thể nhìn rõ sắc mặt, anh ta hỏi tôi : "Em nói xem, điều ước này của anh liệu có thành hiện thực không ?"
Lòng bàn tay người đàn ông ấm nóng, còn tôi thì nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên: " Tôi không biết ."
Chaporia
Bình Luận (0)