Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ban đầu tôi định tìm anh để nói chuyện phải trái về việc này , nhưng rất nhanh sau đó tôi đã nhận được cơ hội đi thực tập.

 

Tôi đi làm tranh tường cho thành phố bên cạnh, đi mất ba tháng, trong suốt thời gian đó tôi đã chặn Tô Dục luôn, ba tháng không liên lạc gì hết.

 

Ai ngờ vừa trở về đã nghe tin anh gặp t.a.i n.ạ.n mất trí nhớ, tôi tưởng rằng có thể thoát khỏi người này , nhưng lại bị mẹ anh đưa đến trước mặt.

 

Hồi thần lại , tôi không nhịn được dùng tay khua khua trước mặt anh .

 

"Mất trí nhớ thật à ?"

 

2

 

Khóe miệng Tô Dục giật giật.

 

" Tôi mất trí nhớ, chứ không phải bị mù..."

 

Tôi cười khẩy một tiếng, nhưng trong lòng dần cảm thấy thoải mái.

 

Thù cũ hận mới, giờ đã rơi vào tay tôi rồi .

 

Chưa kịp nói gì, anh lại đổi sắc mặt, mỉm cười nhìn tôi .

 

"Mẹ tôi bảo tôi đến ở với cậu ... chẳng lẽ... cậu là bạn gái của tôi sao ?"

 

Nói xong anh còn tò mò nghiêng đầu, như đang chờ đợi câu trả lời của tôi .

 

Dù giả vờ là bạn gái anh có thể giúp tôi trả thù dễ dàng hơn, nhưng với tính cách trước kia của Tô Dục, nếu tôi gật đầu, chắc chắn anh ấy sẽ nghi ngờ về gu thẩm mỹ của bản thân mình .

 

Ồ, tôi cam đoan chuyện bị sỉ nhục như thế sẽ không bao giờ xảy ra nữa!

 

Vậy nên tôi khó chịu mà buột miệng nói .

 

" Tôi là chủ nợ của cậu ."

 

Anh ấy sửng sốt, mặt hoang mang.

 

" Tôi nợ bao nhiêu tiền?"

 

"Không nhiều, đủ để cậu lấy thân để trả."

 

Chờ đã ... Ối ối ối, tôi đang nói gì thế này ?

 

Tô Dục hiểu ý nghĩa của câu "lấy thân để tra", anh cười "e thẹn".

 

" Tôi đồng ý..."

 

Đồng ý cái gì mà đồng ý!

 

Tôi đỏ mặt, vừa định phản ứng thì lại bắt gặp tai anh ấy cũng đỏ lên.

 

Đây mới là chuyện lạ này , Tô Dục lại còn biết xấu hổ à ?

 

Tôi không nhịn được trêu chọc anh , cau mày nói .

 

"Đồng ý thế nào?"

 

"Nếu cậu là bạn gái tôi , thì chuyện này nọ của chúng ta sẽ không bất hợp pháp." 

 

Mắt Tô Dục lấp lánh, cười rất đẹp , nói đúng hơn là... khá đáng yêu.

 

Chuyện này nọ? Tôi đang bị trêu ghẹo hả???

 

Cảm thấy không khí hơi kỳ lạ, tôi lườm anh một cái, nén tức mà giải thích. 

 

"Ý tôi là, cậu dùng sức lao động để trả nợ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ban-than-tu-nho-cua-toi-bi-tai-nan-xe-va-mat-tri-nho/chuong-2.html.]

 

Tô Dục sửng sốt, ho nhẹ một tiếng, rồi ngoan ngoãn gật đầu.

 

"Được."

 

Phản ứng này quả thật khiến tôi hài lòng!

 

Như vậy thì tôi cũng không khách sáo nữa.

 

"Được, vậy trước tiên tôi phải giải thích một vài điều, dù sao để cậu ở nhà tôi cũng không phải là ở không , hơn nữa việc dùng lao động để trừ nợ là một chuyện khác." 

 

Tôi nghiêm túc ngồi thẳng lưng, mỉm cười giả tạo nhìn anh ấy .

 

Cũng không biết anh ấy có hiểu không , dù sao anh ấy cũng gật đầu khá nhiệt tình.

 

Tôi hài lòng tiếp tục nói .

 

"Thứ nhất, tôi cần chuẩn bị thiết kế tốt nghiệp và thực tập, mặc dù mẹ cậu yêu cầu tôi tranh thủ thời gian trông cậu , nhưng năng lực của tôi thực sự có hạn, vì vậy trong thời gian này , tất cả việc nhà sẽ do cậu đảm nhiệm, không có vấn đề gì chứ?" 

 

Không đợi anh trả lời, tôi cười rạng rỡ.

 

"Thứ hai, mặc dù bây giờ cậu đang ở nhà dưỡng thương không đi học, nhưng không có nghĩa là không tốt nghiệp, vì vậy mỗi ngày phải dành ít nhất ba giờ để đọc sách, nhưng trước mười giờ sáng không được làm ồn tôi , hiểu không ..."

 

" Tôi biết , không hiểu có thể hỏi cậu mà." 

 

Tô Dục cười một cái, mặt còn ngơ ngác. 

 

Tôi bĩu môi.

 

"Không hiểu có thể hỏi baidu." 

 

Tôi và anh ấy không cùng chuyên ngành, hỏi tôi có ích gì? 

 

"Baidu là ai?" 

 

"Chính là Bách Khoa Baidu có thể giải đáp mọi thắc mắc cho cậu ." 

 

Tôi lườm anh một cái.

 

"Lao động để trả nợ thì dùng nấu ăn để đổi đi , mỗi ngày ba bữa cậu ít nhất phải đảm nhận hai bữa, không biết thì lên mạng học." 

 

Không phải chê bánh của tôi không ngon à ? Tôi muốn xem xem tay nghề của anh ra sao !

 

3

 

Tiếp đó tôi lại liệt kê một loạt quy tắc có vẻ hợp lý nhưng thực ra không mấy hữu ích, tổng kết lại là, anh ở nhà tôi thì phải nghe theo tôi . 

 

Tô Dục có vẻ hoang mang, nhiều lần anh muốn xen vào nhưng tôi không cho cơ hội, cho đến khi tôi nói xong hết, anh mới lặng lẽ nuốt nước miếng.

 

"Vậy, cậu không phải là bạn gái tôi , tại sao mẹ tôi lại đưa tôi đến nhà cậu ? Có phải nhầm rồi không ? Tôi muốn gọi điện xác nhận một chút có được không ..." 

 

Ý định vừa nhút nhát vừa muốn chạy của anh bị tôi nhìn thấu ngay!

 

Tôi cười rạng rỡ.

 

"Cậu nghĩ sao vậy ? Mẹ cậu đã tin tưởng giao cậu cho tôi thì chắc chắn là có lý do của dì ấy , người duy nhất trên đời này không hại cậu chính là dì ấy đấy." 

 

Tô Dục thu mình lại , có lẽ đã thấy trước cuộc sống đau khổ phía trước , vẻ mặt rất đắn đo. 

 

Tôi đi đến bên cạnh anh , nhẹ nhàng vỗ vai.

 

"Cậu xem, cậu bị mất trí nhớ, thân thể cũng chưa hồi phục hoàn toàn , những điều tôi đặt ra cũng là để gián tiếp giúp cậu phục hồi thôi, dì đã biết rồi ." 

 

Tôi lại gián tiếp truyền đạt một số quan điểm mà anh không thể từ chối, cuối cùng Tô Dục gật đầu.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...