Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngày mai lại phải mua cái nồi mới... Chà, tôi đã làm gì nên tội đây.
Thôi được , ngày đầu tiên, xem như vì mặt mũi của Dì Tô, tôi nhịn! Lúc ăn cơm tôi không nói một lời, Tô Dục rất tinh ý, tích cực dọn dẹp bàn ăn.
"Ny Ny, đừng giận nữa, ngày mai tôi nhất định nấu một bữa ngon nghẻ cho cậu ăn..."
Tôi lạnh lùng liếc mắt nhìn anh , giây tiếp theo, tôi cười giả tạo.
"Không sao , cố gắng tiếp tục."
Cũng không nên làm cho người ta sợ hãi ngay ngày đầu tiên chứ? Ừm, tôi cần kiên nhẫn một chút.
Tô Dục vui vẻ, tiến lại gần cười hỏi.
"Ny Ny không giận nữa à ?"
5
Tôi tự động bỏ qua câu hỏi đó, đứng dậy đi về phòng.
" Tôi đi ngủ đây, cậu cũng nên đi ngủ đi ."
Nói xong tôi không để ý đến anh ấy nữa.
Nghe tiếng động bên ngoài, Tô Dục cũng tắt TV và quay về phòng.
Đêm đó trôi qua yên bình.
Sáng hôm sau , ánh nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ làm tôi thức dậy, mơ màng đi ra phòng khách thì nghe thấy tiếng động từ bếp, lòng tôi căng thẳng vội vã đi tới.
Tô Dục mặc đồ ở nhà, lắc lắc chiếc sandwich trong tay.
"Dậy rồi à ? Vừa kịp giờ ăn sáng đấy."
Tôi nghi ngờ tiến lại gần.
"Cậu không làm nổ bếp đấy chứ?"
Anh ấy dừng lại một chút, cười toe.
"Tối qua cậu giận, tôi tự trách mình nhiều lắm, không hiểu sao tự nhiên như được đả thông kinh mạch, ngủ một giấc dậy thấy như biết nấu ăn vậy ."
Nói có vẻ thần kỳ, nhưng có lẽ tôi chỉ có thể tin thôi? Tôi lạnh lùng hừ một tiếng.
"Tốt nhất là như vậy ."
Nhận lấy chiếc sandwich c.ắ.n một miếng, tôi yên tâm phần nào, hương vị cũng không tệ, nhưng miệng tôi vẫn không tha.
" Tôi thích ăn trứng hơi cháy một chút, lần sau nhớ nhé."
"Được, Ny Ny."
Ăn xong sandwich kèm sữa đậu nành, tôi lười biếng ngồi trong phòng khách.
Tô Dục làm tròn trách nhiệm, anh bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.
Lần này anh ấy không gây ra chuyện gì, thậm chí làm việc rất nhanh nhẹn, chăm chú lau chùi.
Tôi suy nghĩ một lát, muốn trêu chọc anh một chút.
Vậy là, trong khi anh ấy quét nhà, tôi bắt đầu c.ắ.n hạt dưa.
Anh quét xong tôi lại vứt vỏ hạt dưa ra , quét xong tôi lại vứt, mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào TV, như thể không hề nhận thức được hành động của mình .
Bất ngờ là Tô Dục không hề phản ứng, cuối cùng tôi bóc khô miệng mới dừng lại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-than-tu-nho-cua-toi-bi-tai-nan-xe-va-mat-tri-nho/chuong-4.html.
]
Anh vui vẻ chạy đi lấy cho tôi một cốc nước.
"Ny Ny, ăn nhiều hạt dưa dễ bị nóng trong đấy."
Tôi bĩu môi, lườm anh một cái.
Nồi mới đã được giao đến, tôi còn đặt một số rau củ, định cho Tô Dục thử lại một lần nữa, nếu không được , tôi sẽ đóng gói anh ấy gửi trả về.
Lần này tôi theo dõi liên tục, không dám rời mắt dù chỉ một giây.
Nhưng Tô Dục hôm nay khác hẳn ngày hôm qua, thực sự rất gọn gàng và ngăn nắp, làm ra mấy món ăn, hương vị cũng rất ổn .
Tôi thấy rất lạ, hôm qua còn như thế mà hôm nay đã nhớ ra rồi sao ? Tô Dục nghiêm túc gật đầu.
"Nói như thế này đi , đầu óc tôi trước đây là trống rỗng, nhưng một giấc ngủ dậy thì bỗng nhiên có rất nhiều ký ức về việc nấu ăn xuất hiện."
Kệ đi , dù sao chuyện mất trí nhớ cũng đủ rối rắm rồi , tôi chưa từng trải qua làm sao biết được anh ấy có đang lừa tôi hay không .
Sau đó tôi không khách sáo chỉ ra một đống lỗi lầm trong những món ăn, Tô Dục đều ngoan ngoãn gật đầu, cười mỉm nhìn tôi .
" Tôi sẽ sửa, Ny Ny."
Tôi nhíu mày, bỗng nhớ ra dường như mình đã đi lệch mục đích.
Ban đầu là để trả thù mà! Anh cứ xin lỗi và nhận lỗi , tôi cứ như đ.ấ.m vào bị bông, không đau không ngứa đã đành, tôi còn chẳng thấy đã gì cả!
Vì vậy , tôi thở dài.
"Chỉ nói sửa thôi không được , cậu biết không ? Bây giờ cậu đang lao động để trả nợ đấy.”
“Thế này đi , sau này chỗ nào làm không tốt tôi cũng không trừ tiền của cậu , nhưng chúng ta áp dụng hình phạt nhỏ, coi như là cho cậu tập thể d.ụ.c."
Tô Dục sửng sốt, mất vài giây mới phản ứng.
"Hình phạt?"
"À, chẳng hạn như chạy bộ, đứng phạt, vân vân."
"Được, tùy Ny Ny quyết định."
Anh lại ngoan ngoãn gật đầu.
Tôi dừng lại một chút.
"Được, vậy sau khi ăn xong cậu phải đứng phạt nửa giờ nhé."
Ừm, cũng giúp tiêu hóa.
Quả nhiên, sau khi ăn xong, anh ấy ngoan ngoãn rửa bát xong thì đứng tựa vào tường, ánh mắt vẫn tươi cười nhìn tôi .
Tôi có cảm giác kỳ lạ... cảm giác như được anh ấy chiều chuộng là thế nào nhỉ?
Chắc chắn là ảo giác...
6
Tôi ôm laptop làm việc riêng, không để ý đến anh nữa, đến khi hết giờ Tô Dục tự động "offline", tôi sai anh ấy lấy sách đến ngồi bên cạnh tôi đọc một lúc.
Nhìn xem, trên đời này còn ai có kẻ thù biết "hỗ trợ lẫn nhau " như tôi chứ?
Lệ Chi gọi điện tới, hỏi buổi phỏng vấn thực tập lần này của tôi có qua không , tôi thở dài nói .
"Chưa nhận được tin tức gì."
"Có lẽ hôm nay sẽ có tin, ngày mai đã phải đi làm rồi , mà vẫn phải tranh thủ chuẩn bị cho đồ án tốt nghiệp, thật là đau đầu."
Chaporia
Bình Luận (0)