Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

9

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu tôi đau không chịu nổi, vừa ngồi dậy đã ch.óng mặt, chờ một lúc mới đỡ hơn. 

 

Tôi rất hối hận, tối qua cãi nhau làm cái gì, uống như thế có ích lợi gì đâu ? 

 

Chưa kịp suy nghĩ về những gì xảy ra tối qua, tôi nhìn đồng hồ, trời ơi còn sắp trễ giờ nữa. 

 

Tôi vội vàng chạy ra ngoài, Tô Dục đang cầm một cái cốc đi về phía này .

 

"Cậu dậy rồi à , mau uống canh giải rượu đi ." 

 

"Để đó đã , tôi rửa mặt xong mới uống." 

 

Cậu ấy đi tới bên cạnh tôi .

 

"Đầu đau không ? Hay là hôm nay nghỉ?" 

 

Tôi lắc đầu.

 

"Không được không được , dù sao cũng chỉ là nhân viên thực tập, không thể nghỉ." 

 

Tôi vội vàng uống hết canh giải rượu, vội vã rời đi và trước khi đi kịp nhìn thấy hạt dẻ chưa bóc trên bàn, tôi bất giác dừng lại tự hỏi có điều gì đó thoáng qua trong đầu, nhưng không kịp nghĩ nữa, tôi sắp trễ mất rồi ! 

 

Có vẻ như Dư Tinh còn t.h.ả.m hơn tôi , cô ta chẳng đến làm , tôi lại có một ngày yên tĩnh, nhưng lại có khách không mời mà đến. 

 

Đó là hoa khôi giảng đường Phương Lộ, cô ta từng tỏ tình với Tô Dục trên diễn đàn trường, và còn là bạn cùng lớp với Tô Dục, tôi cũng biết một chút. 

 

Nhưng mục đích của cô ta thật không ngờ tới. 

 

"Ny Ny, tôi muốn đưa Tô Dục về nhà tôi chăm sóc, cũng đã nói chuyện với mẹ cậu ấy rồi , hôm nay cô có thời gian không ?" 

 

Thì ra là đến để đòi người !

 

Tôi vô thức muốn phản đối, nhưng Phương Lộ đã cười nói trước .

 

" Đúng vậy , cô cũng biết tôi và cậu ấy học cùng một lớp một ngành, bây giờ sắp tốt nghiệp rồi , tôi có thể giúp cậu ấy hướng dẫn làm ra một tác phẩm tốt nghiệp đạt chuẩn không thành vấn đề gì.”

 

“Dù cô học mỹ thuật nhưng cũng không hiểu về thiết kế nội thất mà, nếu trì hoãn nữa thì sẽ làm lỡ việc của cậu ấy ..."

 

"Cô cứ yên tâm giao cho tôi , tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy ."

 

Tôi yên lặng lắng nghe , trong lòng không biết cảm giác thế nào, chỉ biết rằng mình không hề muốn từ bỏ, đặc biệt là giao cho Phương Lộ...

 

Nhưng cô ta nói cũng không sai, tôi không thể vì ích kỷ của bản thân mà khiến Tô Dục bị lỡ tốt nghiệp, đúng không ?

 

Trong chốc lát, tôi đã nhượng bộ, đồng ý ngày mai sẽ đưa Tô Dục đi .

 

Công việc tiếp theo tôi không có tâm trí làm tiếp, tôi cũng muốn nói lời tạm biệt với Tô Dục, nên đã hoàn thành nhiệm vụ sớm và xin nghỉ để mua thức ăn về nhà.

 

Tô Dục đang ngồi trong phòng khách đọc sách, thấy tôi liền mỉm cười .

 

"Sao hôm nay về sớm vậy ?"

 

Tôi không biểu lộ cảm xúc, chỉ mỉm cười .

 

"Mấy ngày nay đọc sách thấy thế nào? Dễ hiểu không ?"

 

Cậu ấy khựng lại một chút.

 

"Không vấn đề gì."

 

Tôi không tin, nhưng không nói ra , mà bước vào bếp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-than-tu-nho-cua-toi-bi-tai-nan-xe-va-mat-tri-nho/chuong-7.html.]

Bữa tối do tôi nấu, Tô Dục ăn thì khen tôi lên tận mây xanh, có lẽ vì cậu ấy hiếm khi được nghỉ ngơi một ngày.

 

Tôi thở dài, mình vẫn hay trêu chọc cậu ấy , nhưng khi cậu ấy đến nhà Phương Lộ thì sẽ không còn như vậy nữa.

 

"Tô Dục, ngày mai tôi sẽ đưa cậu đến nhà bạn học cùng lớp cậu ở vài ngày, cô ấy có thể giúp cậu học bổ túc, có gì không hiểu thì hỏi cô ấy ..."

 

Cuộc nói chưa dứt, Tô Dục đột ngột ngắt lời tôi .

 

"Cậu muốn đuổi tôi đi à ?"

 

Tôi sửng sốt.

 

"Không phải ý đó..."

 

Cậu ấy tức giận đứng dậy.

 

"Cậu muốn vứt bỏ tôi cho người khác..."

 

"Không phải ..." 

 

Không hiểu sao , anh ấy không cho tôi giải thích mà bắt đầu liên tiếp cáo buộc tôi .

 

"Tối qua cậu còn nói tôi là trái tim, là gan, là bảo bối ngọt ngào của cậu ..."

 

Có... có sao ???

 

10

 

Tôi vội vàng cắt ngang.

 

"Tối qua chỉ là diễn thôi mà, đừng nghiêm túc quá."

 

Tô Dục dừng lại , vẻ mặt nghiêm túc.

 

" Tôi không muốn đi , tôi thích cậu , đừng đẩy tôi cho người khác."

 

Tôi giật mình , đồng t.ử tôi phản ứng lại nhưng vẫn không tin.

 

"Cậu bị mất trí, đợi khi nào nhớ lại hãy nói ."

 

" Tôi nói thật mà, tôi thực sự rất thích cậu ." 

 

Anh ấy cứng đầu lặp lại một lần nữa.

 

Tôi cau mày, trong cơn giận muốn kích thích anh ấy .

 

"Trước kia chúng ta là kẻ thù, cậu khiến tôi bị người ta chế nhạo, cậu nghĩ tôi sẽ thích cậu sao ?"

 

" Tôi !" 

 

Dường như anh ấy muốn nói điều gì đó, cuối cùng lại tức giận trở về phòng, để lại một câu.

 

"Cậu đã muốn đuổi tôi đi , vậy tôi đi là được ."

 

Sau đó anh ấy vội vàng thu dọn đồ đạc, kéo vali ra đi , tôi muốn tiễn cũng không kịp nhìn lại một cái.

 

Lần đầu tiên tôi cảm thấy nhụt chí trước mặt anh , thấy mình có lỗi .

 

Nhưng biết được rằng cuối cùng Tô Dục đã về nhà mình , không đến nhà Phương Lộ, cảm xúc của tôi phức tạp vô cùng, không nói nên lời.

 

Nửa đêm mà tôi vẫn chưa ngủ được , nhưng đúng mười hai giờ đêm, tôi nhận được lời chúc mừng sinh nhật kèm theo một phong bì mừng từ Lệ Chi.

 

Lúc này tôi mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình , tôi hơi buồn bã, và đã nói chuyện điện thoại với Lý Chi suốt đêm để tâm sự về những trải nghiệm tinh thần gần đây của mình .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...