Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
Trâu thị ôm lấy Yến Nghiệp từ phía sau , giọng nũng nịu như nước: "Thiếp chỉ là quá để tâm đến chàng , ghen tị với việc Sở Thấm Đường được làm chính thê của chàng trên danh nghĩa thôi. Nhưng chàng xem, ả ta giờ đã cùng kẻ giả mạo kia thành phu thê thật sự, thân thể sớm đã không còn sạch sẽ. Chờ đến khi đại sự thành công, ta sẽ đem ả dìm l.ồ.ng heo!"
Yến Nghiệp day day thái dương, cảm giác trên đầu như có tia xanh lập lòe ( bị cắm sừng). Hắn chợt nảy ra một ý nghĩ, nhớ đến vết sẹo trên n.g.ự.c mình . Hắn gạt Trâu thị ra , khoác vội y phục rồi sải bước ra ngoài.
Hắn phải đích thân kiểm nghiệm món "đồ giả" kia !
Khi Yến Nghiệp hùng hổ xông đến, phu quân vừa bế ta từ bồn tắm ra . Thân hình chàng rắn chắc, chằng chịt những vết sẹo do chiến trận. Có lẽ vì hôm nay gặp Yến Nghiệp mà chàng sinh lòng ghen tuông, d.ụ.c vọng chiếm hữu càng thêm mãnh liệt.
Chàng đặt ta xuống sập, quỳ một gối xoa nắn đôi bàn chân mỏi nhừ của ta : "Bôn ba vất vả mãi mới về được tới phủ, để Đường nhi chịu khổ rồi ."
Ánh mắt chúng ta đang quấn quýt bên nhau thì bên ngoài vang lên tiếng động lớn: "Gia, không được vào ! Nhị gia và phu nhân đã nghỉ ngơi rồi !" "Cút! Đứa nào dám cản ta ?!"
Ngay sau đó là tiếng nha hoàn thét lên vì bị đá văng. Yến Nghiệp như con ch.ó điên mất kiểm soát, trực tiếp đạp cửa xông vào . Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đôi mắt hắn lạnh thấu xương: "Các ngươi đang làm gì?! Buông nàng ra !"
Phu quân nhanh tay kéo màn che kín ta . Qua lớp màn mỏng, Yến Nghiệp gầm lên: "Sở Thấm Đường, mở mắt ra mà nhìn cho kỹ! Hắn không phải phu quân ngươi, ngươi bị lừa rồi !"
Phu quân túm lấy cổ áo Yến Nghiệp, ngăn hắn tiến thêm: "Đại ca, huynh nói lời gì vậy ? Cả phủ đều nhận ra đệ , sao huynh cứ khăng khăng đệ là đồ giả?"
"Người ngoài có thể nhầm, nhưng Đường nhi là thê t.ử của đệ , đêm đêm thành thật đối đãi, sao có thể sai? Ngay cả những nơi riêng tư nhất trên người đệ , nàng ấy cũng đều biết rõ."
Yến Nghiệp nghe xong, mặt mũi vặn vẹo đến cực điểm: "...!!!"
Ta chỉnh đốn lại y phục, vén màn bước xuống, nép sau lưng phu quân, chỉ lộ ra khuôn mặt xinh đẹp như hoa phù dung: "Đại bá, đêm hôm khuya khoắt lại xông vào phòng quấy nhiễu phu thê chúng ta , huynh không thấy mình thiếu lễ giáo sao ?"
Phu quân cười cợt nhả: " Đúng thế đại ca. Đệ và Đường nhi chuẩn bị đi ngủ. Phu thê tình thâm, mong đại ca lượng thứ."
Yến Nghiệp thốt ra : "Ta không cho phép! Cái đồ giả mạo này , cút khỏi Yến phủ ngay! Ta sẽ vạch trần ngươi!"
Dứt lời, hắn dùng hết sức vung tay về phía phu quân, nhân cơ hội x.é to.ạc y phục trên n.g.ự.c chàng . Tiếng vải rách vang lên, l.ồ.ng n.g.ự.c phu quân phơi bày hoàn toàn .
Ngọn lửa giận trong mắt Yến Nghiệp khựng
lại
. Hắn
nhìn
trân trân
vào
vết sẹo hình vòng cung
trên
n.g.ự.c phu quân, bàng hoàng: "Không.
..
không
thể nào... Nhất định là giả!"
Hắn điên cuồng chạm vào , móng tay bấu mạnh lên vết sẹo. Nhưng vết sẹo vẫn bất di bất dịch.
Phu quân nhướng mày cười : "Đại ca, huynh lại quậy phá cái gì vậy ? Đường nhi nói , vết sẹo này là do lúc đệ ngã xuống vực bị cành cây quẹt phải mà thành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hoan-doi-khuon-mat/chuong-3.html.]
Hy vọng của Yến Nghiệp tan vỡ, hắn gào thét trong bất lực: "Biến cố của đệ đệ ta xảy ra ở ngoài kinh thành! Ngươi chắc chắn đã cố ý tạo ra một vết sẹo y hệt!"
Ta ló đầu ra , giọng lạnh lùng: "Đại bá thật kỳ quái. Huynh dựa vào đâu mà dám khẳng định phu quân là giả?"
Phu quân tiếp lời: "Phải đó, đại ca quả quyết vậy , lẽ nào huynh biết rõ Yến lão nhị thật sự đang ở phương nào?"
Yến Nghiệp nghẹn họng. Hắn không dám đối chất, vì hắn có tật giật mình . Càng không dám cởi áo ra để lộ vết sẹo y hệt trên n.g.ự.c mình . Hắn lại một lần nữa tháo chạy trong nhục nhã.
Nhưng phu quân ta không vừa , chàng cố ý ghé sát tai ta nói lớn đủ để hắn nghe thấy: "Hắn đang đứng ở sân đấy. Đường nhi, chúng ta chơi trò gì kích thích hơn đi ?"
Dưới lớp màn rủ xuống, không khí mập mờ kéo dài không dứt. Phu quân cố ý trêu chọc khiến ta không nhịn được mà thốt ra những âm thanh khiến kẻ đứng ngoài phải nổ đốm mắt.
Sáng hôm sau , thuộc hạ báo lại : "Phu nhân, đại gia đêm qua đứng ở góc sân đến nửa đêm, còn vặt trụi mấy chậu tùng cảnh quý giá."
Ta chỉ mỉm cười nhạt. Kịch hay chỉ mới bắt đầu thôi.
9
Phu quân vào cung diện thánh. Trận chiến năm xưa vốn là đại công. Nay "tử trận trở về", hoàng thượng không thể không ban thưởng trọng hậu. Thực quyền và vinh hiển này , Yến Nghiệp chỉ có thể đứng nhìn kẻ khác hưởng thụ.
Ta dẫn theo một đoàn người , trùng trùng điệp điệp kéo sang viện của Trâu thị. Trâu thị trông có vẻ mất ngủ, sắc mặt tiều tụy. Ả luôn thích mặc đồ tố khiết, vẻ ngoài nhu nhược để lấy lòng nam nhân.
Trái ngược với ả, ta diện gấm vóc lụa là, trâm cài lấp lánh, thần thái rạng ngời.
"Tẩu tẩu, sắc mặt tẩu không tốt , đêm qua ngủ không ngon sao ?"
Trâu thị siết c.h.ặ.t khăn tay, hẳn là ả đã đợi Yến Nghiệp cả đêm nhưng hắn lại đi đứng góc tường phòng ta . Ánh mắt ả đầy thù hận. Đúng thôi, nam nhân của ả đang bị ta "chiếm hữu", ả sao có thể không nghi thần nghi quỷ? Kẻ làm chuyện gian ác thường tâm hư mà.
Trâu thị hỏi: "Đệ muội , muội mang theo nhiều người đến đây có việc gì?"
Ta gật đầu, chẳng buồn diễn kịch nữa: "Tẩu tẩu, ba năm ta đi tìm phu quân, bổng lộc cung đình ban thưởng và tích cóp của nhị phòng đều rơi vào tay tẩu quản lý."
Ta rút ra một cuốn sổ cái: "Mời tẩu xem qua, những gì đã lấy từ tài khoản của chúng ta , nay phu quân đã về, mong tẩu hoàn trả đầy đủ."
Gương mặt Trâu thị tái mét, trông già đi thêm mấy tuổi. Ta nhìn ả, chợt nhớ lại năm xưa khi ta mới gả vào phủ, chính Trâu thị đã từng "ân cần" dìu phu quân đang say rượu của ta về phòng...
Chaporia
Bình Luận (0)