20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

13

Ta cúi xuống nhìn hắn , ánh mắt như đang nhìn một con ch.ó lạc: "Ngươi tưởng rằng ngươi hiểu rõ đại bá nhất nên có thể đóng giả không kẽ hở? Đừng quên, ta và ngươi từng là phu thê, ta cũng có thể tạo ra một kẻ giả mạo hoàn hảo như vậy ."

"Huống hồ, ám vệ luôn theo sát bên cạnh hắn , mọi thói quen, cử chỉ của hắn đều được ta nắm rõ trong lòng bàn tay."

"Yến Trưng... không , phải gọi ngươi là Yến Nghiệp mới đúng. Thế gian này mọi sự đều có nhân quả luân hồi. Ngươi hoán đổi dung mạo để hại người , ta cũng dùng hoán diện để trị ngươi. Đây chính là báo ứng."

Sau khi mọi chuyện kết thúc, ta mời cao tăng về siêu độ cho linh hồn của đại bá. Lệ khí trên người huynh ấy tan dần, sát khí tiêu tán, huynh ấy trở lại dáng vẻ chất phác, thật thà như xưa, mỉm cười vẫy tay chào ta rồi tan biến vào hư không .

Từ đó về sau , thế gian này không còn ai nhìn thấy huynh ấy nữa.

Mười năm sau .

Tình cảm của ta và "phu quân" vẫn rất tốt đẹp . Vì không muốn ta chịu khổ sinh nở thêm, chàng tự nguyện dùng t.h.u.ố.c triệt sản sau khi chúng ta có đôi long phụng. Dưới sự hỗ trợ của ta , chàng thăng tiến như diều gặp gió, trở thành trọng thần của hai triều đại.

Ở tuổi bốn mươi, chàng vẫn giữ được vóc dáng cao lớn, rắn rỏi, dung mạo tuấn lãng hơn xưa, trở thành hình mẫu lang quân lý tưởng của bao nữ t.ử kinh thành. Sáng nào chàng cũng đích thân đi mua điểm tâm nóng hổi cho ta , tự tay sắm sửa trang sức, gấm vóc mà ta yêu thích.

Thế nhưng, kẻ ở vị trí cao lâu ngày thường sinh tạp niệm. Chàng lén lút nuôi một "con chim hoàng yến nhỏ" mới mười tám tuổi ở bên ngoài, trẻ hơn cả con dâu của chúng ta . Chàng ngỡ mình che giấu rất kỹ, nhưng chàng quên rằng ta có đôi mắt nhìn thấu âm dương. Quỷ hồn không biết nói dối.

"Phu nhân, người dù đã ở tuổi này mà lão gia vẫn nâng niu như báu vật, thật khiến người ta ngưỡng mộ." – Nha hoàn vừa chải tóc vừa cảm thán.

Ta chỉ cười nhạt không nói . Hai con trai của ta đều đã vào triều làm quan.Yến gia không thể có quá nhiều người nắm quyền lực như vậy , người làm phụ thân như chàng cũng đến lúc nên "hy sinh" rồi . Hơn nữa, chung sống mười mấy năm, ta cũng đã chán gương mặt này .

Khi biên cương có chiến sự, ta không ngớt lời khen ngợi, khích lệ chàng : "Phu quân, chàng mới ngoài bốn mươi, đang độ sung mãn để lập công danh, nhất định phải nắm lấy cơ hội này để trở thành danh tướng nghìn thu!"

Chàng đã nếm trải đủ vị ngọt của quyền lực nên rất đắc ý, liền chủ động xin đi chinh chiến. Ta không chỉ đưa chàng ra trận mà còn âm thầm cài cắm người của mình bên cạnh chàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/hoan-doi-khuon-mat/chuong-6.html.]

"Quân ta thắng trận thì hãy để tướng quân vĩnh viễn nằm lại chiến trường, chỉ cần mang thủ cấp về là đủ."

Không có cái đầu, người ta mới không nhận ra thật giả. Năm xưa khi mới gả vào Yến phủ, ta cũng từng là thiếu nữ mang trái tim chân thành, nhưng sau lần bị phản bội thấu xương đó, phu quân nghĩ rằng ta vẫn còn "chân tình" với chàng sao ? Chàng chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ.

Tin thắng trận truyền về, kèm theo tin dữ: Vị tướng quân anh dũng đã bị c.h.ặ.t đ.ầ.u trong một trận phục kích ngay đêm đại thắng. Cả triều đình thương tiếc. Hoàng đế ban thưởng hậu hĩnh cho Yến gia, ta được sắc phong làm Cáo mệnh phu nhân, hưởng lộc ngàn hộ.

Con "chim hoàng yến" ở ngõ nhỏ kia tìm đến tận phủ, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Ta đang mang cốt nhục của Yến tướng quân, người không thể bỏ mặc mẹ con ta !"

Ta cho gọi ả vào gặp riêng. Quả là một mỹ nhân, khóc đến lê hoa đái vũ thật khiến người ta mủi lòng. Ả lấy cái t.h.a.i ra uy h.i.ế.p, ta chỉ cười : "Ngươi đang ảo tưởng sao ? Hắn ta đã uống t.h.u.ố.c tuyệt tự từ mười năm trước , cái t.h.a.i này rốt cuộc là của kẻ nào?"

Mỹ nhân kinh ngạc, rồi hóa thành giận dữ: "Đồ độc phụ! Tướng quân mấy ngày trước còn gửi thư về nói sắp thắng trận trở về đón ta ! Là ngươi làm trò quỷ đúng không ?!"

Ta im lặng, không phủ nhận. Ả điên cuồng mắng nhiếc: "Thảo nào tướng quân gặp nạn! Ngươi là hạng phụ nhân già cỗi khiến người ta phát chán! Ngươi chỉ là cái bóng thôi, công lao của tướng quân phải có phần của ta !"

Ta nhìn ả mắng c.h.ử.i mà lòng không gợn sóng. Phu quân của ả tất nhiên không thể đường đường chính chính làm mình , vì ngay từ đầu hắn đã là một món đồ giả. Ta dùng hắn để trả thù, để đứng vững gót chân, để sinh con, để... mua vui. Giờ dùng xong rồi thì bỏ.

Ta chỉ vào xấp ngân phiếu trên bàn: "Định cho ngươi một con đường sống để an dưỡng tuổi già. Nhưng xem ra ngươi và tướng quân tình sâu nghĩa nặng, vậy thì đi tuẫn táng cùng hắn đi , để hắn dưới suối vàng không cô đơn."

Mỹ nhân hoảng sợ, nhưng thủ đoạn của ta chưa bao giờ dây dưa. Chỉ trong chốc lát, ả đã tắt thở. Ta bình thản dặn dò thuộc hạ: "Làm người không nên quá tham lam, cứ muốn chiếm đoạt thứ không thuộc về mình thì sớm muộn cũng bị trời phạt."

Hai con trai của ta rất hiếu thảo, được hoàng đế trọng dụng. Những năm cuối đời, ta bắt đầu say mê xem kịch, tìm kiếm những chàng kép hát tuấn tú. Ta cố ý để tin đồn lan ra rằng mình là người nặng tình, vì nhớ thương phu quân quá cố mà tìm những nam nhân có nét giống chàng năm xưa để bầu bạn.

Không một ai hay biết , thực chất vị phu quân mang danh "Yến Nghiệp" của ta đã c.h.ế.t trong lòng ta từ rất nhiều năm về trước .

Màn kịch này , ta diễn như vậy là đã đủ trọn vẹn rồi .

- TOÀN VĂN HOÀN -

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...