Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vì tới kinh thành, lộ phí trên người nàng đã dùng gần hết rồi . Hoàng đế bên kia không trị hảo căn bản không bạc lấy, hiện tại căn bản dựa vào không thượng. Đến nỗi A Tiên, đến lúc đó y không hảo, ta lại chỉnh nhiều mấy cái cổ trùng tới tiêu trừ bọn họ Thẩm gia ký ức.
Ta một nuốt nước miếng, vô cùng thông thuận nói tiếp: “Chỗ Bệ hạ đã trị đã nhiều ngày giờ cũng không cần qua đó thường xuyên nữa, có thể bớt chút thời gian đi qua.”
Trong mắt Thẩm Triệt toàn ý cười .
“Tô thần y, mời.”
Lúc nhìn thấy A Tiên, nàng rất muốn đem tất cả cổ trùng được giấu bên hông ném vào mặt Thẩm Triệt, để cổ trùng cắn nát mặt hắn . A Tiên nào phải cô nương, không , cũng không thể nói là người.
A Tiên là một con mèo trắng!
Nàng nhịn xuống cảm giác nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nói: “Thẩm tướng đây là có ý gì? Ta đường đường là thần y cứu người, giờ ngươi để cho ta đi chữa trị cho một con mèo?”
Thẩm Triệt vô tội nói : “ Nhưng ta luôn cảm thấy Tô thần y sẽ có biện pháp, kể cả bệ hạ bệnh nặng cũng có thể chữa khỏi, có lẽ sẽ trị được cho A Tiên của ta .” Thẩm Triệt bế A Tiên lên, hắn nhẹ nhàng sờ đầu A Tiên.
Mèo trắng lười nhác kêu một tiếng, hình như hơi buồn bã ỉu xìu thật.
Nàng vừa định nói gì đó, thì mèo trắng liếc nhìn nàng một cái.
Nhất thời nàng hơi ngây người .
Thẩm Triệt nói đúng. Mèo trắng tên A Tiên này xác thật chỉ có nàng mới có thể trị. Nó không phải mắc bệnh, mà là bị hạ cổ.
Sư phụ nàng là người am hiểu dùng cổ nhất, được gọi là cổ vương. Mà nàng là đồ đệ cổ vương. Nàng học cổ với sư phụ đã mười năm, hơn nữa học không tệ, nàng dùng cổ chưa bao giờ thất bại.
Lần này hoàng đế bị bệnh nặng, sở dĩ tìm đến danh y mà cũng bó tay không có biện pháp, bởi vì hoàng đế không phải bệnh, mà bị người khác hạ cổ.
Nàng có thể dùng cổ, thì cũng có thể giải cổ.
03
Edit: Tiểu Đậu Đậu
Nàng vô cùng dễ dàng lấy cổ trùng trong cơ thể A Tiên ra , là một con tiểu cổ cũng không ảnh hưởng gì. Nàng nhìn , con cổ trùng này được nuôi khá tốt, không mập không gầy, xem ra trình độ của người hạ cổ ở trên nàng.
Nàng hỏi Thẩm Triệt: “Gần đây A Tiên đi nơi nào?”
Thẩm Triệt suy nghĩ một chút, mới nói : “Trước khi buồn bã ỉu xìu thì tới vùng ngoại ô kinh thành một chuyến, sau khi trở về liền như vậy .”
Sau khi lấy ra cổ trùng A Tiên liền khôi phục tinh thần, dùng đầu cọ cọ tay nàng, kêu meo meo meo vài tiếng. Ánh mắt Thẩm Triệt trở nên nhu hòa, hắn nói : “A Tiên rất ít thân cận với người khác, Tô thần y là người đầu tiên.”
Nàng vừa cúi đầu nhìn , thấy A Tiên lại cọ cọ tay nàng.
Nàng theo bản năng rút tay lại , nói : “Ta không thích mèo.”
Hình như trong mắt Thẩm Triệt hơi ảm đạm, nhưng mà chỉ lướt qua, rất nhanh lại khôi phục bộ dáng ôn hòa. Hắn đi tới ôm A Tiên, nói : “Thần y chờ một lát, ta đi lấy tiền khám bệnh đến.”
Kỳ thật
trước
kia
nàng cũng từng nuôi mèo.
Lúc ở Nam Cương, nàng từng nuôi một con mèo trắng. Đáng tiếc sau khi nàng cãi nhau với sư huynh thì làm mất nó, cũng đ.á.n.h mất sư huynh .
Sư huynh đối với nàng rất tốt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-huynh-thinh-nghiem-tuc/chuong-2.html.]
Mỗi lần sư phụ mắng nàng học nghệ không tinh, thì sư huynh sẽ xuất hiện bảo vệ nàng. Lúc nàng không vui, sư huynh sẽ nhẫn nại dỗ nàng vui, mèo trắng cũng là sư huynh mang về để dỗ nàng vui.
Lúc nàng cãi nhau với sư huynh , dưới cơn giận dữ, cổ trùng trong phòng bay tán loạn, mèo trắng sợ quá nên chạy mất, mà sư huynh cũng tức giận bỏ đi .
Giờ nhớ lại , tính nết của nàng quả thật không tốt .
Sư huynh đối với nàng tốt như vậy , vậy mà nàng làm hắn tức giận bỏ đi rồi . Khó trách mỗi lần sư phụ nhìn thấy nàng, đều than ngắn thở dài.
Rất nhanh Thẩm Triệt cầm tiền khám bệnh tới, năm tờ ngân phiếu chỉnh tề được đặt trong túi gấm. Hắn hỏi ta : “Tô thần y chuẩn bị hồi cung sao ?”
Nàng lắc đầu: “Không, ta chuẩn bị đi vùng ngoại ô kinh thành một chuyến.” Theo như lời Thẩm Triệt nói , nàng hơi để ý. Người dùng cổ thường rất ít xuất hiện ở kinh thành, mà lại dùng cổ với một con mèo trắng, rốt cuộc có ý đồ gì?
Thẩm Triệt cười nói : “Ta tiễn ngươi một đoạn đường nhé? Vừa hay ta phải ra vùng ngoại ô làm việc.”
Nàng bất động thần sắc mà đ.á.n.h giá Thẩm Triệt.
Không phải nàng khoe khoang, mà phụ mẫu nàng cho nàng một giương mặt rất xinh đẹp . Ở Nam Cương, ai cũng biết nhị đồ độ cổ vương là một mỹ nhân. Lúc nàng vừa tròn nhị bát niên hoa (16 tuổi), chuyện sư phụ phiền não nhất là giải quyết những người tới cửa cầu thân như thế nào. Cuối cùng là sư huynh nàng giải quyết. Sư huynh bày mười hai trận cổ trùng trước cửa, công bố là ai có thể xông qua thì có thể cưới nàng, lúc đó tai nàng và sư phụ mới được thanh tịnh.
Mà hình như gần đây nàng gặp phải Thẩm Triệt hơi nhiều, mà Thẩm Triệt lại không có phu nhân.
Nàng rất trực tiếp nói : “Thẩm tướng, ngươi tâm duyệt ta phải không ?”
Ngay lập tức tai Thẩm Triệt đỏ bừng.
Tuy cự tuyệt một công t.ử tuấn lãng có hơi tàn nhẫn, nhưng mà ba tháng sau nàng phải rời kinh thành, nên nàng và hắn không có khả năng. Nàng căng khuôn mặt nói : “Ngươi hết hy vọng đi , ta không thích ngươi.”
Thấy thần sắc Thẩm Triệt có chút quái dị, nàng lại không đành lòng.
Nàng nói nói : “Ngươi tâm duyệt ta cũng không phải chuyện kỳ lạ, rốt cuộc ta lớn lên cũng xinh đẹp , ở quê hương ta , ta được mọi người thừa nhận là mỹ nhân.”
Lúc này , Thẩm Triệt ho mạnh một tiếng.
“Tô thần y, tại hạ đã có người trong lòng.”
Lập tức nàng mất mặt.
Lúc này người mặt đỏ đến lượt nàng. Vừa mới thật là… vô cùng mất mặt. Cũng may Thẩm Triệt không so đo, hơi mỉm cười dời đề tài đi : “Tô thần y muốn ngồi chung một xe với ta nàng
Ta ho nhẹ một tiếng.
“Cũng được .”
04
Edit: Tiểu Đậu Đậu
Nàng bắt mạch cho hoàng đế.
Hoàng đế khẩn trương hỏi: “Thần y, như thế nào?”
Chaporia
Bình Luận (0)