Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Chậc, đáng sợ thật, làm cứ như là nhìn thấy ta vậy ."
Nhìn thấy Tiểu Phúc T.ử đang đờ đẫn ở phía sau , ta rất tự nhiên trèo lên đi tới đó.
Ta hỏi hắn ta : "Chuyện gì vậy ?"
Tiểu Phúc T.ử vẫn còn đang ngẩn người , hồi lâu không nói lời nào. Ta không nhịn được đưa tay muốn đá-nh hắn ta một cái, nhưng không ngờ ngón tay xuyên qua cơ thể hắn ta , đá-nh vào không trung.
Ta: "??”
"Vừa nãy ngươi đang nói chuyện với ai?!"
"Bị trúng tà rồi à ?"
"Không ổn rồi , không ổn rồi !"
Mọi người mỗi người một câu vây quanh lại , ta hoảng sợ quay người bỏ chạy.
Sao bọn họ có thể nhìn thấy ta !
Cứu ma với!
Ta hoảng loạn đ.â.m đầu về phía trước , rồi đ.â.m sầm vào trước người Bùi Dã.
Ta không định tránh, dù sao ta là ma, cơ thể người sống ta có thể xuyên qua tùy ý. Ta đ.â.m sầm vào . Sau đó——
"Hộ giá!"
"Có người hành thích bệ hạ!"
"Ngự lâm quân đâu ?!"
Ta choáng váng ngồi dưới đất, Bùi Dã nhìn xuống ta từ trên cao.
Ta ôm lấy đầu, mơ mơ màng màng mở miệng: "Cha nó? Chàng nhìn thấy ta sao ?"
Sắc mặt Bùi Dã thâm trầm khó đoán, ngự lâm quân xông lên muốn áp giải ta xuống.
"Lui ra ."
Thủ lĩnh ngự lâm quân: "Bệ hạ, cô nương này e là..."
"Trẫm bảo các ngươi lui ra hết cho trẫm!"
Chỉ trong chớp mắt, đại điện Càn Khôn rộng lớn chỉ còn lại ta và Bùi Dã. À không , còn có Tiểu Phúc T.ử vừa mới hoàn hồn.
Trong lời kể lể của hắn ta , ta đã hiểu ra . Vì ngụm má-u của tú nữ kia , ta bây giờ đã nhập vào cơ thể nàng ấy . Cho nên, bây giờ Bùi Dã có thể nhìn thấy ta .
Ta: "!"
Thật kinh dị thật kích thích!
Bùi Dã: "Ngươi tên là gì?"
Hai chữ Cố Ninh suýt chút nữa thốt ra , ta nuốt vội trở lại , lén liếc nhìn cái thẻ bài trên eo, sau đó bình tĩnh mở miệng: "Ta tên là Cảm Xá."
Tiểu Phúc Tử: "..."
Bùi Dã: "..."
Thấy sắc mặt hai người bọn họ không đúng, ta lén lút hỏi Tiểu Phúc Tử: "Sao thế?"
Tiểu Phúc Tử: "Hai chữ đó đọc là Khám Thư."
3
Ta vốn nghĩ mình sẽ không ở trong cơ thể tú nữ tên Khám Thư này lâu, nhưng hiện tại xem ra , ta không thể ra ngoài ngay được . Ngoài ra , ta còn được phong làm Khám Quý nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-the-tu-doan-menh-cua-de-vuong-muon-xac-hoan-hon/chuong-2.html.]
Từ đó trong cung có thêm một vị nương nương. Chuyện này đặt trong cả triều Đông An đều vô cùng kinh ngạc.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
...
Kể từ ngày tuyển tú đó,
ta
không
gặp
lại
Bùi Dã nữa. Nghe Tiểu Phúc T.ử
nói
, gần đây ngày nào
hắn
cũng nghỉ
lại
Dưỡng Tâm điện, bận rộn việc nước.
Ta thở phào nhẹ nhõm. Như vậy , lúc đó hắn giữ ta lại hẳn chỉ là để chặn miệng lưỡi thế gian. Hắn hẳn là... không phát hiện ra điều gì bất thường đúng không ?
Đang nghĩ ngợi thì bên ngoài điện đột nhiên truyền đến một tràng ồn ào.
"Nghe nói phụ hoàng phong cho một vị nương nương, ta đến xem thử thế nào?"
"Ta ngược lại muốn xem xem là hạng nữ nhân gì mà có thể vượt qua cả mẫu hậu!"
Giọng nói rất lớn, không chút che giấu.
Ta hiểu ra , đây là nhi t.ử khốn kiếp của ta đến rồi .
Nhìn thấy thái giám cung nữ sắp không ngăn được nó, ta vội vã thu xếp rồi đi ra ngoài.
Ta vừa xuất hiện, động tác của Bùi T.ử Ngôn liền dừng lại . Theo sau đó là ánh mắt đá-nh giá không chút kiêng dè.
Ta nhíu mày, dù là con ruột của ta , nhưng ta vẫn phải thừa nhận ——
Đứa trẻ này thật đáng đá-nh đòn.
"Ngươi chính là Khám Thư? Nữ nhân duy nhất mà phụ hoàng giữ lại ?"
Ta còn chưa kịp nói gì, nó đã cười lạnh: "Cũng chỉ đến thế, so với mẫu hậu của ta thì còn kém xa."
Ta: "..."
Nhan sắc của Khám Thư không cần bàn cãi, dù sao cũng không phải là một nông phụ chốn thôn quê như ta có thể so sánh. Bùi T.ử Ngôn nói câu này ta cũng không biết là nên vui hay nên giận.
Bùi T.ử Ngôn sải bước đi về phía ta , thái giám bên cạnh muốn cản lại nhưng bị nó trừng một cái, lại run rẩy quỳ xuống.
Nó đi đến trước mặt ta , ánh mắt cực kỳ bất thiện, dùng giọng chỉ có hai người bọn ta nghe thấy nói : "Ta khuyên ngươi nên biết điều một chút, nếu bị ta phát hiện ngươi nảy sinh tâm tư không nên có , ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chế-t."
Điều nó nói , chắc là vị trí Hoàng hậu. Nhưng đây không phải trọng điểm. Trọng điểm là nó dám đe dọa ta ?!
Ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, bắt đầu cân nhắc xem có nên diễn một màn quỷ nhập tràng để nhân cơ hội dạy dỗ nó một trận hay không .
Ta còn chưa kịp cân nhắc xong, thì nghe thấy phía sau một tiếng quát lớn: "Láo xược!"
Cái giọng oang oang này , ngoài Bùi Dã ra thì còn ai được nữa?
Cơ thể Bùi T.ử Ngôn cứng đờ, cả người lập tức lùi lại một bước, không tình nguyện gọi một tiếng phụ hoàng.
Ta thở dài trong lòng. Những năm này ta ở trong cung cũng nhìn ra rồi . Cặp cha con này đâu có giống cha con? Quả thực chính là kẻ thù!
Nhìn nhau là thấy ghét.
Bùi Dã hỏi nó: "Làm gì ở đây?"
Bùi T.ử Ngôn: "Đến xem người lọt vào mắt xanh của phụ hoàng trông có nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn như thế nào."
Âm dương quái khí.
Bùi Dã không nói một lời nhìn nó, ta lại hơi tò mò, hắn sẽ trừng trị Bùi T.ử Ngôn như thế nào. Dù sao những năm này , tính khí hắn cũng không tốt .
"Thái t.ử mệt rồi , đỡ nó về nghỉ ngơi cho tốt , không có lệnh của trẫm thì đừng ra ngoài quậy phá nữa."
Bùi T.ử Ngôn nghe vậy cũng chẳng phản ứng gì, tự mình phủi tay áo: "Hừ, lại là cấm túc..."
Nói xong, nó liền mang theo cung nữ thái giám nghênh ngang rời đi .
Chaporia
Bình Luận (0)