20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

" Nhưng kiếp này em làm vậy cũng quá đáng rồi , anh đã biết lỗi rồi , sao em vẫn cứ nắm lấy không buông vậy ?"

 

Anan

"Chẳng phải trước đây em rất yêu anh sao ?"

 

Quá đáng sao ?

 

Tôi nghe mà muốn bật cười .

 

Lúc bọn họ cô lập, hạ nhục, bắt nạt tôi và cuối cùng thậm chí là sát hại tôi , sao bọn họ không thấy mình quá đáng?

 

Kiếp trước , tôi sống một đời nhu nhược, chỉ cần đi sai một bước nhỏ là đã nhận lấy kết cục t.h.ả.m khốc như vậy .

 

Ông trời cho tôi cơ hội sống lại lần nữa, không phải để tôi đi làm việc thiện tích đức.

 

Trên đời này , chúng ta có thể có lỗi với bất kỳ ai nhưng tuyệt đối không được có lỗi với chính bản thân mình .

 

Nợ m.á.u thâm sâu, không báo không dừng.

 

"Đủ rồi !"

 

Nguyễn Hạ gần như sụp đổ, gào thét: "Tao đã nói rồi , mày vĩnh viễn, vĩnh viễn đừng hòng cướp đi bất cứ thứ gì của tao!"

 

Cô ta vồ lấy khẩu s.ú.n.g từ tên áo đen bên cạnh.

 

Ngay sau đó, tiếng gió và tiếng s.ú.n.g đồng thanh vang lên.

 

Nhưng người nổ s.ú.n.g không phải là Nguyễn Hạ.

 

Cô ta hét t.h.ả.m một tiếng, ôm lấy cánh tay bị trúng đạn rồi ngã lăn lộn trên đất.

 

Giang Kỳ thấy tình hình không ổn , theo bản năng định lao lên bóp cổ tôi .

 

Nhưng tiếng còi cảnh sát đã hú vang, ập đến ngay lúc này .

 

Những cảnh sát mặc áo chống đạn từ phía sau tôi ùa tới như triều dâng.

 

Tôi vừa dùng mảnh d.a.o giấu trong ống tay áo sơ mi để cắt đứt dây thừng, thì đã rơi vào một vòng tay ấm áp và quen thuộc.

 

Từ phía sau truyền đến một giọng nói nghẹn ngào như đang khóc .

 

"Đường Đường, lần này tôi không đến muộn."

 

Tôi đã sớm chuẩn bị thiết bị báo động và máy định vị, vì sợ hai kẻ này dồn vào đường cùng sẽ làm liều.

 

Thẩm Diệu xưa nay luôn đáng tin cậy, ngay giây phút thấy vị trí của tôi có dấu hiệu bất thường, anh ấy đã báo cảnh sát ngay lập tức.

 

Đúng lúc gần đây đang có đợt tuyên truyền về nghiệp vụ cảnh sát, vụ việc này đã được đài truyền hình phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình.

 

Chỉ trong một đêm, cổ phiếu của nhà họ Nguyễn sụt giảm thê t.h.ả.m.

 

Bố tôi mấy lần đứng trước ống kính khóc lóc t.h.ả.m thiết, nói rằng do mình không giáo d.ụ.c con cái tốt .

 

Mẹ tôi cũng nổi trận lôi đình, tát thẳng vào mặt bố một cái: "Trách nhiệm đúng là nằm ở ông đấy!"

 

Thời trẻ bố tôi là một kẻ ăn chơi trác táng, để theo đuổi mẹ tôi , ông đã tốn không ít tâm tư.

 

Lúc đó sản nghiệp nhà ông bị các ngành nghề mới nổi chèn ép, ngày càng đi xuống.

 

Với ý đồ chiếm đoạt gia sản nên ông mới chấp nhận ở rể nhà họ Nguyễn, thậm chí để lấy lòng tin của ông ngoại, ông còn trực tiếp đổi sang họ Nguyễn.

 

Ông ngoại mất sớm, mẹ tôi lại hiền lành.

 

Ông liền đón bố đẻ mình vào , thật sự coi đây là nhà của mình luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/trai-tim-ve-voi-duong/chuong-8.html.]

 

Gần đây tôi mới tra ra được , ông đã ngoại tình từ lâu, bên ngoài đã có gia đình riêng và một đứa con trai tám tuổi.

 

Bao nhiêu năm qua ông nhẫn nhục chịu đựng, mục đích chính là để con trai mình được đổi về họ gốc, đường đường chính chính được đón về hào môn.

 

Cho nên ông chẳng hề quan tâm đến Nguyễn Hạ, càng không quan tâm đến tôi .

 

Thứ duy nhất ông quan tâm là chúng tôi có thể mang lại thêm bao nhiêu lợi ích cho ông mà thôi.

 

Tiếc là ông đã tính sai một nước, ông ngoại đã sớm nhìn thấu bản chất của người này không ra gì, nên đã cho luật sư và bộ phận pháp lý làm thủ tục phân chia tài sản từ trước .

 

Bố tôi chẳng qua chỉ là người làm thuê trong tập đoàn Nguyễn thị, nếu ly hôn thì ông chỉ có thể ra đi tay trắng, không lấy được một xu.

 

Ông không dám tin, điên cuồng lật xem tờ hợp đồng kia nhưng lại bị mẹ tôi đá văng xuống đất.

 

"Muốn chiếm đoạt tài sản của nhà họ Nguyễn? Tôi e là ông không có cửa đâu ."

 

"Bây giờ có bao nhiêu đội ngũ quản lý chuyên nghiệp, ông tưởng bà đây thật sự cần đến ông chắc?"

 

Bố tôi mất sạch tất cả chỉ trong một đêm.

 

Ông nội già đi trông thấy, ông ta bị mẹ tôi tống vào một viện dưỡng lão có điều kiện khá bình dân.

 

Vài tháng sau , tòa án mở phiên xét xử.

 

Nguyễn Hạ với tư cách là chủ mưu vụ bắt cóc, nhận án mười năm tù giam.

 

Giang Kỳ vì ý đồ gây hại không lớn nên bị tuyên án treo. Anh ta bị đả kích nặng nề, suốt ngày chìm trong rượu chè và đua xe.

 

Cuối cùng vào một đêm khuya, anh ta đã lao xe xuống dưới cầu vượt.

 

Ngoại trừ anh ta ra , không một ai khác gặp nạn.

 

Dạo gần đây Thẩm Diệu thật sự có chút bám người .

 

Một buổi sáng nọ, anh ấy bỗng giật mình tỉnh giấc, từ phía sau ôm c.h.ặ.t lấy tôi .

 

"Đường Đường, anh gặp ác mộng."

 

"Em nói xem, liệu có khi nào hiện tại mới là một giấc mơ không ? Nhỡ lúc anh mở mắt ra bên cạnh vẫn chỉ có mình anh , anh ..."

 

Tôi bị làm phiền đến mức cáu ngủ, thẳng tay ngắt mạnh vào đùi Thẩm Diệu một cái.

 

Thẩm Diệu đau nhưng lại thấy vui, anh ấy chồm tới hôn ngấu nghiến lấy tôi .

 

Vì một kẻ cặn bã mà từ bỏ tình yêu thì chẳng khác nào vì nghẹn mà nhịn ăn.

 

Nhưng trong những ngày tháng sau này .

 

Vị trí ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống sẽ luôn luôn là chính bản thân tôi .

 

Lại một mùa thu nữa tới.

 

Bầu trời trong vắt như gương, vạn dặm không một gợn mây.

 

Tôi hướng về phía ánh mặt trời, sải bước tiến về phía hành trình mới của cuộc đời mình .

 

Mọi người còn nhớ chứ?

 

Bộ phim về nữ chủ đầu tiên của tôi sắp khai máy rồi .

 

- HẾT -

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...