Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nói xong liền quay người bỏ đi .
Mãng bào bị gió thổi tung phần phật.
Tỷ tỷ đứng sững tại chỗ, vẻ mặt khó hiểu nhìn ta :
"Hắn bị làm sao vậy ?"
Ta cụp mắt, thản nhiên đáp:
"Có lẽ là có chính sự cần xử lý gấp."
…
Hôn sự của ta và tỷ tỷ đều được định vào mùng tám tháng sau .
Phủ thừa tướng cùng lúc gả hai nữ nhi, lại đều gả vào hoàng gia, nhất thời cả kinh thành đều bàn tán xôn xao.
Có người hâm mộ đỏ mắt.
Cũng có người âm thầm chờ xem chúng ta xảy ra sai sót để chê cười .
Trong phủ bận đến mức chân không chạm đất.
Mẫu thân vì lo liệu của hồi môn mà khàn cả giọng.
"Hai đứa gả vào hoàng gia tuy là trèo cao, nhưng phụ thân và mẫu thân tuyệt đối sẽ không để các con chịu thiệt.”
"Trang sức, đồ bày biện, rương hòm, gia cụ đều chuẩn bị giống hệt nhau . Chỉ còn màu sắc vải vóc là chưa quyết định.”
"Ngày mai hai đứa đến cửa hàng tơ lụa, tự chọn thứ mình thích là được ."
Hôm sau , ta và tỷ tỷ đúng hẹn đến cửa hàng tơ lụa.
Vừa bước vào cửa đã đụng phải Tiêu Dục.
Thì ra tỷ tỷ đã hẹn hắn cùng đi chọn vải từ sớm.
Tỷ tỷ thân mật khoác tay hắn , đi đến trước quầy hàng.
"Thái t.ử ca ca giúp muội xem thử đi , huynh thấy hoa văn nào đẹp hơn?"
Tiêu Dục dịu dàng đáp:
"Mắt nhìn của A Hy trước nay vẫn rất tốt . Nàng chọn cái nào cũng đẹp ."
Miệng thì nói chuyện với tỷ tỷ, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía ta .
Ta coi như không nhìn thấy, cúi đầu xem cuộn gấm đỏ thêu mẫu đơn trong tay.
Không bao lâu sau , chưởng quỹ mang ra mấy cây vân cẩm mới nhập.
Sự chú ý của tỷ tỷ lập tức bị những tấm vải lấp lánh ấy thu hút.
Đúng lúc ấy , một bàn tay bất ngờ siết lấy cổ tay ta .
Ta còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo ra sau bình phong.
Tiêu Dục ép ta sát vào tường, khóe môi nhếch lên:
"Miệng thì nói muốn gả cho Tiêu Cảnh, vậy tại sao còn tìm cơ hội đến gặp ta ?"
Cổ tay bị hắn siết đau nhói.
Ta nhíu mày giãy giụa nhưng không thoát được .
"Thái t.ử điện hạ xin tự trọng. Ta chỉ đến chọn vải."
"Chọn vải?"
Hắn cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ không tin.
"Chọn vải mà lại cố tình đến đúng lúc ta có mặt?
"Giang Vân Chiêu, thu lại cái trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t đó đi ."
Ta tức đến bật cười :
"Thái t.ử điện hạ hành hạ ta nửa đời ở kiếp trước , chẳng lẽ còn cho rằng ta vẫn thích ngài sao ?"
"Muội..."
Đồng t.ử Tiêu Dục co rút dữ dội.
"Quả nhiên muội cũng sống lại rồi !”
"Muội không thích ta thì còn có thể thích ai?”
"Từ nhỏ đến lớn ngày nào muội cũng bám theo ta , với Tiêu Cảnh còn chẳng nói được mấy câu. Chẳng lẽ thật sự muốn gả cho hắn ? Muội..."
Hắn còn chưa nói hết.
Bên kia bình phong bỗng vang lên tiếng bước chân, càng lúc càng gần.
Ngay sau đó là giọng nói của tỷ tỷ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-chieu-trung-sinh-ky/chuong-3.
html.]
"Thái t.ử ca ca, A Chiêu, hai người ở trong đó sao ?"
…
Tim ta chợt trầm xuống.
Nhân lúc Tiêu Dục thất thần, ta mạnh mẽ giật tay khỏi hắn , chỉnh lại tay áo rồi vòng ra khỏi phía sau bình phong.
Tỷ tỷ thuận miệng hỏi vài câu, cuối cùng cũng không sinh nghi.
Nhưng trong lòng ta vẫn còn sợ hãi.
Từ ngày đó, ta không bước chân ra khỏi phủ thêm lần nào nữa, chỉ sợ vô tình gặp lại Tiêu Dục, gây thêm phiền phức không đáng có .
Cuối cùng cũng chờ được đến ngày đại hôn.
Ta và tỷ tỷ cùng ngồi trước bàn trang điểm, mặc cho hỷ nương chải tóc, trang điểm.
Mẫu thân đứng bên cạnh nhìn chúng ta , lúc thì cười lúc thì lau nước mắt.
Cuối cùng bà nắm tay hai tỷ muội , dặn đi dặn lại :
"Hoàng gia không giống nhà bình thường, quy củ nhiều, lễ nghi nặng. Sau này hai con phải nói năng cẩn thận chú ý cử chỉ, phải biết nhường nhịn nhiều hơn, bớt tùy hứng lại .”
" Nhưng nếu thật sự bị ức h.i.ế.p, cũng đừng tự mình chịu đựng. Hãy nhớ, cửa phủ thừa tướng mãi mãi rộng mở đón các con trở về."
Tỷ tỷ cụp mắt ngoan ngoãn đáp lời, ta cũng nghiêm túc gật đầu.
Tiêu Dục mang chấp niệm suốt hai kiếp, cuối cùng cũng cưới được tỷ tỷ như ý nguyện, chắc chắn sẽ không để tỷ ấy chịu chút uất ức nào.
Còn Tiêu Cảnh, tuy là một khối băng ít nói , nhưng hắn chưa từng trút giận lên người khác.
Ta không chọc hắn , sao phải chịu ấm ức?
Giờ lành đã đến.
Hai cỗ kiệu hoa đồng thời xuất phát từ phủ thừa tướng.
Một cỗ đi về Đông Cung.
Một cỗ đi về phủ Cửu hoàng t.ử.
Bái đường.
Động phòng.
Ta ngồi trên giường hỉ, khăn voan đỏ che khuất tầm mắt.
Trong mắt chỉ còn đôi tay đang đặt trên đầu gối cùng ánh nến đỏ lay động khắp phòng.
Tiếng bước chân trầm ổn chậm rãi tiến lại gần.
Tiêu Cảnh giơ tay vén khăn voan đỏ của ta lên.
Ánh nến mờ ảo phủ lên khuôn mặt tuấn tú của hắn , khiến gương mặt ấy đỏ bừng.
Ta ngẩn người , rồi bất giác cong môi.
Tính cả hai kiếp, số lần ta gặp hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Có khi nhìn thấy hắn bị các hoàng t.ử khác bắt nạt.
Có khi vào cung dự yến, từ xa nhìn thấy hắn trên bàn tiệc.
Mỗi lần gặp, hắn đều mang bộ mặt lạnh tanh.
Ngay cả ngày hoàng hậu ban hôn, trên mặt hắn cũng chẳng lộ ra chút cảm xúc nào.
Thì ra người như hắn cũng biết đỏ mặt.
Thấy ta cười , vành tai hắn càng đỏ hơn.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một cây trâm, lúng túng đưa tới trước mặt ta .
"Cho nàng."
Ta cúi đầu nhìn .
Đó là một cây trâm hoa sen bằng bạch ngọc.
Đường nét chạm khắc không quá tinh xảo, góc cạnh thậm chí còn hơi thô ráp, giống như được chính tay hắn làm ra .
Ta chợt nhớ tới một mùa hè nhiều năm trước .
Ta và tỷ tỷ vào cung ngắm sen, hái hoa.
Vừa hay bắt gặp mấy vị hoàng t.ử đang dìm hắn xuống ao nước.
Trong lúc cuống cuồng, ta hét lớn một tiếng:
"Bệ hạ tới rồi !"
Mấy người kia lập tức hoảng hốt bỏ chạy.
Ta thấy hắn ướt sũng, vô cùng chật vật, bèn nhét đóa sen trong tay cho hắn .
Nhưng hắn ngay cả một câu cảm ơn cũng không nói , chỉ ôm hoa rồi quay đầu bỏ chạy.
Chaporia
Bình Luận (0)