Hướng Về Bắc Thành/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhưng tối nay, bước chân tôi không hề trì hoãn.

Dù trong lòng vẫn còn nhói đau, nhưng tôi không muốn quay đầu lại nữa.

Giang Hách Dã nói đúng. Thời gian không đợi một ai.

Đồng hồ đếm ngược đến kỳ thi đại học chỉ còn vỏn vẹn vài tháng ngắn ngủi.

Thay vì tốn thời gian để đau lòng u sầu, chi bằng dành công sức đó để giải thêm hai câu hỏi trong bộ đề những lỗi sai thường gặp.

06

Càng cận kề ngày thi đại học, nhiều trường đại học đã bắt đầu đến các trường cấp ba để tuyển sinh.

Giáo viên chủ nhiệm bảo tất cả chúng tôi xuống sân trường xem thử, để tìm hiểu thêm về chuyên ngành của các trường.

Tôi không ngờ rằng trong số các tình nguyện viên của Đại học Nam Thành lại có Hứa Tinh Tinh.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, tôi đã nhìn thấy Hứa Tinh Tinh đang đứng đợi ở bên dưới .

Cô ta đang mặc chiếc áo khoác tình nguyện viên của Đại học Nam Thành.

Vừa nhìn thấy tôi , mắt cô ta đã đỏ hoe, nhanh bước đi tới.

Cô ta đưa ra một ly trà sữa. Đó là món trà sữa khoai môn dẻo mà tôi thích nhất.

Tôi không nhận. Tôi không muốn nói chuyện với cô ta , liền quay người bỏ đi .

Thế nhưng Hứa Tinh Tinh lại hoàn toàn không hiểu ý, vội vã đuổi theo.

"Đường Đường, cậu đừng như vậy mà." Cô ta kéo tay tôi , cuống cuồng đến mức sắp khóc ra tiếng: "Chuyện đó thực sự chỉ là ngoài ý muốn , tớ chưa từng nghĩ sẽ có chuyện gì với Chu Trì cả. Suốt thời gian qua cậu không trả lời tin nhắn, điện thoại cũng không thèm nhấc máy. Nếu không nhờ có hoạt động tuyển sinh lần này , tớ thật sự không biết phải làm sao nữa."

"Cậu tức giận là đúng, cậu đ.á.n.h tớ mắng tớ thế nào cũng được , chỉ cần cậu nguôi giận, bảo tớ làm gì tớ cũng chịu. Nhưng tớ xin cậu đấy, đừng ngó lơ tớ nữa."

Tôi rút tay mình lại , lạnh lùng nhìn cô ta .

Kể từ khi chuyện đó xảy ra đến nay đã hơn nửa tháng rồi .

Tôi cứ ngỡ bản thân đã có thể bình tĩnh để đối mặt với cô ta .

Thế nhưng khi cô ta thực sự bằng xương bằng thịt đứng trước mặt tôi , những cảm xúc bị tôi dùng lý trí ép c.h.ặ.t nơi đáy lòng vẫn không tự chủ được mà cuộn trào lên.

Thấy tôi không nói lời nào, Hứa Tinh Tinh vội vàng bưng ly trà sữa đến trước mặt tôi , dáng vẻ hạ mình cầu xin:

"Đây là ly trà sữa tớ đặc biệt mua cho cậu đấy. Chẳng phải cậu thích nhất là vị khoai môn sao ?"

Trà sữa chính là tín hiệu làm hòa giữa hai chúng tôi . Trước đây dù hai đứa có cãi nhau nảy lửa đến mức nào, chỉ cần mua trà sữa cho đối phương thì sẽ lập tức làm hòa.

Đây là giao ước từ cái hồi hai đứa còn trùm chung một chăn nói chuyện thâu đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huong-ve-bac-thanh/4.

html.]

Nhưng bây giờ, tôi không cách nào làm được nữa.

Tôi đẩy cô ta ra , tuyệt tình nói : "Đừng làm tôi thấy ghê tởm nữa."

Sắc mặt Hứa Tinh Tinh bỗng chốc trắng bệch, không còn một giọt m.á.u.

Cô ta giống như bị rút cạn hết sức lực, đến một ly trà sữa cũng không cầm nổi.

Ly trà sữa rơi bịch xuống đất, chiếc ly vỡ toác, chất lỏng đổ lênh láng khắp nơi.

Nói ra câu này , trong lòng tôi cũng chẳng dễ chịu gì.

Cố kìm nén sự cay đắng nơi hốc mắt, tôi quay người bước đi .

Phía sau lưng, Hứa Tinh Tinh lớn tiếng gọi tên tôi . Gọi đầy đủ cả họ lẫn tên:

"Thẩm Thanh Đường! Tại sao cậu không thể tha thứ cho tớ dù chỉ một lần chứ? Cậu luôn mở miệng nói tớ là người bạn thân nhất của cậu , đây là thái độ cậu đối xử với bạn thân của mình đấy à ?"

Tôi dừng bước, quay đầu nhìn cô ta .

Cô ta đã khóc , đứng trơ trọi tại chỗ, trông vô cùng yếu ớt, mỏng manh trước gió.

"Cậu căn bản không hề biết tình cảnh lúc đó thế nào đâu ! Nếu Chu Trì không đứng ra giải vây cho tớ, tớ sẽ phải hôn một nam sinh không hề quen thân . Đúng , tớ có thể từ chối, tớ có thể quay lưng bỏ đi . Nhưng rồi sau đó thì sao ? Mọi người sẽ bảo tớ là kẻ không biết chơi, rồi sau này tớ vẫn sẽ phải lủi thủi một mình , không có bạn bè, bị người ta cô lập. Những ngày tháng như thế tớ đã chịu đựng quá đủ rồi !"

Hóa ra , cô ta nhận thức rất rõ bản thân đang làm gì.

Cô ta biết rất rõ người đang hôn mình là ai. Cô ta không hề say.

"Lần nào gặp ai cậu cũng khoe tớ là người bạn thân nhất của cậu , nhưng cậu có bao giờ đứng ở góc độ của tớ để suy nghĩ chưa ? Chuyện này xảy ra khiến tớ cũng rất khó chịu và dằn vặt, ngày nào tớ cũng lo lắng cho cậu , sợ cậu nghĩ ngợi nhiều, sợ cậu rơi vào vũng lầy cảm xúc. Tớ ngủ không ngon, ăn không ngon, vừa nghe tin được về lại trường Nhất Trung tuyển sinh là tớ không chút do dự đăng ký ngay, chỉ vì muốn quay về để đích thân nói với cậu một câu xin lỗi . Vậy mà cậu đến một cơ hội để tớ giải thích cũng không chịu cho."

"Cậu có thực sự coi tớ là bạn không vậy ?"

07

Câu hỏi này hay đấy.

Tôi và Hứa Tinh Tinh quen biết nhau từ hồi cấp hai, tính đến nay đã bảy năm rồi .

Tôi và cô ta đều không có mẹ .

Nhưng tôi may mắn hơn cô ta , tôi có một người bố hết mực yêu thương mình .

Còn bố của cô ta lại là một tên cặn bã vừa bạo lực gia đình vừa nghiện c.ờ b.ạ.c.

Hứa Tinh Tinh thường xuyên xuất hiện với những vết thương mới chồng lên vết thương cũ.

Các bạn trong lớp cũng vì hoàn cảnh gia đình mà cố tình cô lập cô ta .

Tôi nhìn không chịu nổi, thế là trong một lần cô ta lại bị đ.á.n.h đến bầm dập mặt mày, tôi đã lén nhét địa chỉ nhà mình vào tay cô ta .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...