Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phụ thân vào lúc lâm chung, đỏ hoe mắt hỏi mẫu thân :
"Tống Huy vào ngục... là nàng cố ý bảo bọn họ giấu giếm ta ?"
Thần sắc mẫu thân vẫn ôn dịu như cũ, giọng điệu lại vô cùng lạnh nhạt:
"Trạch nhi hiện tại đã nhập sĩ làm quan, Uyển Uyển cũng đến tuổi bàn chuyện cưới xin, ta không thể vì một kẻ không liên can mà hủy hoại tiền đồ của hai đứa nhỏ."
"Kẻ không liên can..." Phụ thân nhìn mẫu thân , huyết lệ trong mắt như chực trào ra , "Sao nàng có thể nhẫn tâm đến mức này ."
"Phu quân, ta không phải nhẫn tâm, mà là vô tâm." Mẫu thân bình thản mỉm cười : "Trong mắt ta , ngay cả chàng ... cũng là kẻ không liên can."
Lồng n.g.ự.c phụ thân phập phồng dữ dội, giọng hắn khản đặc lên tiếng:
"Thẩm Chiêu Hằng, chẳng lẽ trong lòng nàng nửa điểm vị trí của ta cũng không có sao ? Rõ ràng ngày trước ..."
"Ngày trước chuỗi ngày ở Thẩm gia quá đỗi gian nan, ta ngày ngày mong mỏi được gả cho chàng , coi chàng là cọng rơm cứu mạng, giờ nghĩ lại năm đó ta đúng là mù mắt."
Mẫu thân cụp mắt xuống, khiến người ta không nhìn rõ thần sắc: "Có điều cũng nhờ gả cho chàng , ta mới có được tất cả mọi thứ của ngày hôm nay."
Nhật Nguyệt
Ánh mắt mẫu thân vừa dịu dàng lại vừa lạnh lẽo, nhìn phụ thân trút hơi thở cuối cùng.
Sau khi lo liệu xong hậu sự cho phụ thân , mẫu thân cho hai vị di nương một khoản ngân lượng lớn để họ rời đi , số bạc đó đủ cho họ sống sung túc nửa đời sau . Ta cứ ngỡ mẫu thân sẽ trả thù Thẩm Anh. Nhưng nằm ngoài dự đoán của ta , mẫu thân lại buông tha cho ả.
Mẫu thân không giao ả cho quan sai, mà để ả sống ở một trang viện ngoại thành.
Nghe nói Thẩm Anh ngày ngày ở trong trang viện nguyền rủa mẫu thân , mắng nàng là kẻ miệng bồ tát tâm d.a.o găm, mèo khóc chuột giả vờ từ bi.
An bài xong xuôi mọi việc trong phủ, mẫu thân đến trang viện thăm ả.
Qua bao nhiêu năm như vậy , đây là lần đầu tiên ả nhìn kỹ mẫu thân đến thế. Ngày trước ở biên ải, ả thường xuyên mỉa mai mẫu thân thui thủi giữ phủ, chuỗi ngày trôi qua thật cô quạnh, đắng cay. Giờ đây ả lại phát hiện mẫu thân dưỡng ra một thân khí phái ung dung hoa quý, trên mặt chẳng hề có dấu vết của tuế nguyệt hủy hoại, nhìn qua thậm chí còn trẻ trung hơn ả vài tuổi.
Có thể thấy, cuộc sống của mẫu thân không hề tệ chút nào.
Thẩm Anh ngẩn người một lúc, nhưng rồi vẫn không nhịn được mà mỉa mai:
"Giờ đây ngươi phải chịu cảnh góa bụa, cũng chẳng đắc ý được bao lâu đâu . Ngươi đúng là ngu xuẩn, lại dám tha cho kẻ sát phu như ta ."
Hàn Sương đứng bên cạnh mẫu thân nghe vậy liền bật cười :
"Phu nhân nhà ta và Thái hậu nương nương từ nhỏ đã giao hảo thân thiết, phu nhân của chúng ta dù có góa bụa thì vẫn là vị góa phụ tôn quý nhất cái kinh thành này ."
Mẫu thân bước đến trước mặt Thẩm Anh, rủ mắt nhìn ả:
"Thẩm Anh, ngươi không thật sự nghĩ chúng ta là kẻ thù đấy chứ? Ngươi tuy không tính là ân nhân của ta , nhưng ta quả thực phải cảm ơn ngươi. Nếu không có ngươi chen vào giữa ta và Tống Thế Viễn, ta chẳng biết phải mất bao lâu mới tỉnh ngộ được . Chính những việc ngươi làm mới giúp ta có được tất cả của ngày hôm nay, nhìn thấy kết cục ngày hôm nay của ngươi, ta biết lựa chọn năm xưa của mình không sai."
"Ta đối với Tống Thế Viễn đã sớm lạnh lòng, cho nên chưa từng tốn tâm tư vào việc lấy lòng hắn , mà dốc hết tâm sức để dạy dỗ con cái. Tống Trạch nay đã được Bệ hạ trọng dụng, Uyển Uyển cũng tìm được một môn thân sự tốt , ta còn gì mà không thỏa mãn chứ?"
Thẩm Anh nghe mẫu thân nói lời cảm ơn mình , cảm giác đó còn khó chịu hơn cả việc g.i.ế.c c.h.ế.t ả.
Sau khi mẫu thân rời đi , một mình ả gục trên bực cửa, cười đến điên cuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/mau-than-ta-khong-phai-nhan-tam-ma-la-vo-tam/9.html.]
Thẩm Anh dù có ngu xuẩn đến mấy thì giờ cũng đã nghĩ thông suốt rồi , bấy nhiêu năm qua mẫu thân chưa từng coi ả là đối thủ. Nếu ả không đem toàn bộ tâm tư đặt vào việc tranh giành sự sủng ái của phụ thân , nếu ả biết quản giáo tốt cho Tống Huy, thì Tống Huy liệu có phải c.h.ế.t không ?
Nhưng ả từ nhỏ đến lớn, cái gì cũng muốn tranh giành với mẫu thân . Cái tính khí không tranh không giành của mẫu thân ngày trước thường khiến ả cười nhạo mẫu thân ngu ngốc. Mãi đến tận bây giờ ả mới nhìn thấu, bản thân đã thua đến t.h.ả.m hại.
Mụ bà t.ử quét dọn trong trang viện phát hiện Thẩm Anh đã đ.â.m đầu c.h.ế.t ở bậc thềm. Đêm hôm đó trời đổ một trận tuyết lớn, một màu trắng xóa bao phủ khắp nơi, che lấp sạch sẽ vệt m.á.u dưới đất.
Sau khi mọi chuyện bụi bẩn bụi trần đều lắng xuống, mẫu thân không còn ngày ngày giữ cái dáng vẻ đoan trang hiền thục như trước nữa, nàng cười nhiều hơn xưa rất nhiều.
Thái hậu thường xuyên tới tìm mẫu thân , ngoài viện thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng nói cười rôm rả của nàng và Thái hậu.
Ta đi tới cửa viện, nhìn thấy mẫu thân đang cầm một cuốn thoại bản, giảng giải cho Thái hậu nghe về mấy đoạn tình tiết trong đó. Ta nghe mà đỏ cả mặt, vội vàng đuổi khéo đám nha hoàn bên cạnh đi .
Thái hậu lại bảo, tính cách vốn dĩ của mẫu thân chính là như vậy .
Vào ngày sinh thần của mẫu thân , nàng ở trên tiệc uống hơi nhiều rượu, lúc trở về phòng nhìn thấy thanh đoản đao mà phụ thân tặng năm nào. Thanh đoản đao bị nàng ném bịch xuống đất, ngọc thạch khảm trên đó văng ra tung tóe.
"Thứ đồ dơ bẩn của loại nam nhân tồi tệ tặng, lão nương đây không thèm."
…
Sau khi Bệ hạ đăng cơ, ai nấy đều nghĩ ta sẽ được sắc phong làm Hoàng hậu. Ta và Bệ hạ cùng nhau lớn lên, ngài cũng có ý muốn ta ngồi lên vị trí của trung cung. Có điều mẫu thân lại không đồng ý, nàng bảo hậu cung còn hiểm độc gấp trăm lần hậu trạch.
Tại tiệc Trung thu, Bệ hạ uống cạn ly rượu ta kính qua, ca ca liền xin ngài nhận ta làm nghĩa muội .
Về sau , mẫu thân định liệu cho ta một môn thân sự môn đăng hộ đối.
Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta , vành mắt không tự chủ được mà đỏ lên. Ta đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt nàng:
"Con là nữ nhi của mẫu thân , mẫu thân còn lo con ở hậu viện nhà người ta phải chịu ấm ức sao ?"
"Ta lại không mong con giống ta ." Mẫu thân dịu dàng nhìn ta , "Mấy cái thủ đoạn nội trạch đó con không cần phải học, phu quân nếu đối xử với con không tốt thì cứ việc hòa ly với hắn , mẫu thân đã tích cóp cho con không ít tiền của, quyết không để con phải chịu khổ."
Sau khi ta gả đi , cuộc sống của mẫu thân không hề cô quạnh. Nàng mở một tú phường, những lúc rảnh rỗi thì dạy thêu thùa cho mấy người phụ nữ nghèo khổ để họ cải thiện sinh kế.
Có điều việc kinh doanh trong mắt các phu nhân kinh thành là việc vô cùng hạ tiện, sau lưng họ đều truyền tai nhau bảo nàng làm tổn hại đến thể diện của phu gia. Mẫu thân lại không thèm để ý.
"Chẳng lẽ ta thực sự phải ôm khư khư cái bài vị tiết hạnh mà sống hết đời mới là tốt sao ?"
Lúc ấy ta mới biết , hóa ra mẫu thân cũng chẳng để tâm đến cái gọi là thể diện gia tộc đến thế. Mẫu thân đã thay đổi, nhưng dường như lại chẳng hề thay đổi.
Sau khi phụ thân qua đời, mẫu thân thường xuyên tới tảo mộ cho hắn , hương khói trước bài vị chưa bao giờ đứt đoạn.
Ta hỏi mẫu thân : "Mẫu thân , người không còn oán hận phụ thân nữa sao ?"
Mẫu thân lắc lắc đầu: "Hắn tuy không phải là một người cha tốt , nhưng ta lại thấy hắn là một người chồng tốt ."
Ta đầy vẻ khó hiểu nhìn mẫu thân .
Mẫu thân khẽ cong môi mỉm cười :
"Hắn lúc còn sống, ta không cần phải hầu hạ hắn . Ta không cần phải để tâm đến hắn , mới có thể đem toàn bộ tâm tư đặt lên người con và ca ca con. Giờ đây hắn mất rồi , chính là người chồng tốt nhất."
(Hoàn)
Chaporia
Bình Luận (0)