Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nguyễn Kiểu vội vàng liếc nhanh qua cánh tay nổi rõ những đường gân xanh của người đàn ông, rồi rất nhanh thu hồi tầm mắt, nhìn thẳng vào khoảng đất ngay phía trước mặt.

 

“Cũng chẳng có gì đẹp đẽ, tôi đi đây.”

 

Dù sao t.h.u.ố.c của Ứng Thanh Dã cũng bị hắn uống sạch rồi , cô cũng lười nấu lại một nồi khác. Không bằng cứ mắt nhắm mắt mở lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, thêm một việc không bằng bớt một việc.

 

Dưới ánh nhìn đầy châm chọc của người đàn ông, Nguyễn Kiểu căng cứng sống lưng, cố gắng đi đứng thẳng thớm, ngay ngắn để bước ra khỏi phòng bếp.

 

Rột rột rột rột ——

 

Cái bụng không có cốt khí lại đột ngột biểu tình râm ran. Có lẽ là do vừa mới uống một bụng nước ấm xong, nên lần này tiếng kêu vang dội một cách bất thường. Kêu đến mức cô có thể nghe rõ tiếng cười khẩy đầy giễu cợt bật ra từ trong cuống họng của Đoạn Quân Ngạn.

 

“Chà, Tần quản gia không cho cô cơm ăn à ?”

 

Nguyễn Kiểu đang định lắc đầu phủ nhận, nhưng không biết sực nghĩ đến điều gì, đáy lòng bỗng nhiên dâng lên một tia hy vọng mong manh. Cô c.ắ.n môi dưới , quay phắt đầu lại nhìn hắn bằng ánh mắt thiết tha.

 

“Sao anh biết ? Đúng là tôi chưa ăn cơm tối thật. Muộn thế này rồi chắc anh cũng đói bụng đúng không ? Hay là chúng ta góp gạo thổi cơm chung, làm chút gì ăn đêm đi ?”

 

Biết đâu Đoạn Quân Ngạn cũng mò xuống đây để kiếm cái bỏ bụng thì sao ? Xem ở việc hắn đi cứu nữ chính mà còn thuận tay xách theo một đứa ăn bám như cô về. Nguyễn Kiểu cảm thấy hắn không phải kiểu người keo kiệt, chắc sẽ chịu chia cho cô ít đồ ăn thôi nhỉ?

 

Đoạn Quân Ngạn hơi hạ đôi mắt hẹp dài xuống. Khoảng cách chiều cao cực kỳ lý tưởng giữa hai người giúp hắn có thể dễ dàng ngắm nhìn góc mặt đẹp nhất của cô gái nhỏ.

 

Cô gái với đôi mắt hạnh hơi tròn trịa đang ngước lên nhìn hắn , đôi đồng t.ử đen láy long lanh ngập nước. Làn môi đỏ mọng, đầy đặn vừa được nước ấm tráng qua, ngay đến cả lời mời mọc cũng mang theo chất giọng mềm mại, nũng nịu.

 

Hắn thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải Nguyễn Kiểu đã cố tình luyện tập trước cái góc độ này rồi hay không , và lời mời gọi của cô chắc chắn không chỉ đơn thuần là ăn một bữa đêm đơn giản như vậy .

 

Đoạn Quân Ngạn dán c.h.ặ.t ánh mắt vào làn môi như đóa hoa ngậm sương kia , hầu kết vô thức trượt mạnh lên xuống. Ly vang đỏ thượng hạng trên tay bỗng dưng lại mang đến một vị khát khô khốc khó lòng kìm nén.

 

Trước ánh mắt ngập tràn mong đợi và khẩn cầu của cô gái nhỏ, người đàn ông giơ tay giải khóa vân tay của tủ lạnh, mỗi một cử chỉ động tác đều toát lên vẻ cao ngạo tự phụ, xa cách đến mức không thể chạm tới.

 

“Muốn ăn cái gì thì tự vào mà lấy.”

 

Nói xong, hắn liền cúi đầu nhìn chăm chăm vào ly rượu chân cao trên tay. Chất lỏng màu đỏ sẫm sóng sánh thành những vòng xoáy tuyệt đẹp , từng vòng từng vòng phản chiếu vào sâu trong đôi mắt hắn . Tường chừng như đối với hắn , Nguyễn Kiểu chỉ là một kẻ qua đường giáp râu ria không đáng bận tâm, việc tốt lòng ban phát cho cô chút đặc quyền này đã là sự nhân từ lớn nhất của hắn rồi .

 

Nguyễn Kiểu thử thăm dò thò tay lấy một gói sủi cảo đông lạnh, thấy Đoạn Quân Ngạn không có phản ứng gì, cô liền bạo gan vớ thêm một nắm mì sợi, hai quả trứng gà, mấy cọng hành lá…… Càng lấy lại càng hăng tay. Cái cảm giác được làm chủ cái tủ lạnh này đúng là quá sức là sung sướng đi mà!

 

Đợi đến khi cô gom thêm một nắm tôm bóc vỏ và nửa túi hoành thánh nữa, người đàn ông đang nhâm nhi ly rượu mới khẽ mở bờ môi mỏng:

 

“Cô tính dọn sạch cái tủ lạnh này về phòng dùng riêng đấy à ?”

 

Giọng điệu vặn hỏi của hắn mang nhiều phần trêu chọc hơn, tuyệt nhiên không có ý định ngăn cản. Nguyễn Kiểu đoán đêm nay dù mình có dọn sạch bách cái tủ lạnh này thật thì hắn cũng chẳng thèm nói nửa lời. Đàn ông mà, đặc biệt là kiểu người có năng lực lại cực kỳ sĩ diện, một khi đã mở mồm bảo cô tự lấy thì tuyệt đối không có chuyện lật lọng nuốt lời.

 

Bất quá Nguyễn Kiểu thực ra cũng chẳng có dã tâm muốn ôm trọn cái tủ lạnh, cô chỉ là nhìn cái gì cũng thấy thèm, muốn ăn mỗi thứ một chút, lát nữa dùng không hết thì cất lại là được .

 

Khi ly vang đỏ đã cạn, Đoạn Quân Ngạn vẫn không có ý định rời đi . Hắn đứng khoanh tay ở phía sau , nhìn cô lăng xăng bật bếp nấu nướng. Bộ dạng này rõ ràng là muốn ở lại để ăn chực bữa đêm cùng cô rồi .

 

“Hóa ra cơm còn có thể nấu theo kiểu này cơ à .”

 

Như thể vừa nhìn thấy một thứ phát minh mới mẻ lạ lẫm nào đó, ánh mắt kinh ngạc của người đàn ông dừng lại trên cái nồi lớn chứa đủ thứ sủi cảo, hoành thánh, mì sợi, miến hầm chung một chỗ, không chút ngần ngại mà buông lời chế nhạo:

 

“Cái này là đồ ăn nuôi heo ở dưới quê đúng không ?”

 

Nguyễn Kiểu lặng lẽ giơ chiếc vá múc canh lên, dùng ánh mắt đầy oán niệm nhìn hắn .

 

Chứ còn gì nữa?

 

Chẳng nhẽ hắn còn trông mong vào một đứa từ thời mẫu giáo cho đến đại học toàn ăn cơm căn tin, chưa từng một lần tự tay xuống bếp như cô có thể làm ra một bàn tiệc Mãn Hán Toàn Tịch chắc? Mấy thứ này đều là đồ ăn nhanh, chỉ cần đun sôi nước rồi thả vào nấu chín, nêm nếm gia vị vừa vặn là bảo đảm trăm phần trăm không bao giờ lật xe.

 

Về khoản nêm nếm gia vị thì Nguyễn Kiểu cực kỳ có lòng tin. Ai bảo cô là một đứa mọt mì gói, kinh qua vô số loại thức ăn nhanh của thời sinh viên ký túc xá chứ.

 

Cuối cùng, hai bát lớn hỗn hợp thập cẩm thơm phức vị cay nồng cũng được bưng lên bàn ăn. Bên trên mỗi bát còn chễm chệ một quả trứng ốp la vàng ươm, nhìn giao diện tổng thể trông cũng khá ra gì và này nọ.

 

Nguyễn Kiểu bày sẵn thìa đũa, mãn nguyện vỗ vỗ tay.

 

“Anh ăn trước đi , tôi đi pha cốc đồ uống giải cay rồi quay lại ngay.”

 

Đoạn Quân Ngạn vê vê chiếc ly rỗng trên tay. Hắn nhìn hai bát mì đêm trên bàn, biểu cảm gương mặt hiếm khi xuất hiện một thoáng ngơ ngác, nét cười cợt nhả nơi khóe môi cũng dần dần thu tóm lại .

 

Hắn nhớ rõ lúc nãy mình chỉ bảo cô muốn ăn gì thì tự lấy, chứ đâu có nói là làm luôn cả phần của hắn . Vừa rồi hắn còn thầm chê bai cô gái nhỏ dáng người không lớn mà sao sức ăn lại đáng nể thế.

 

Hai bát mì có khẩu phần y hệt nhau , nhưng điểm khác biệt duy nhất chính là bát của hắn chỉ được phủ một lớp sa tế mỏng dính, và trong nước dùng hoàn toàn không có hành ngò hay tôm khô —— những thứ mà hắn cực kỳ ghét ăn.

 

Trong suốt quá trình nấu nướng, Nguyễn Kiểu hoàn toàn không hề mở miệng hỏi han gì về sở thích hay thói quen ăn uống của hắn . Điều này chứng tỏ cô phải là một người có năng lực quan sát vô cùng nhạy bén mới có thể chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt như vậy .

 

Nếu như cô thực sự không có ý đồ gì khác với hắn , thì hà cớ gì phải tốn công tốn sức âm thầm quan sát hắn , tiếp cận hắn đến mức này ? Hiện tại thậm chí còn muốn dùng con đường bao t.

ử để thao túng hắn nữa cơ đấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/np-nu-phu-phao-hoi-trong-ac-nu-van-bi-nam-chinh-dom-ngo/chuong-18.html.]

Cô rõ ràng là đang trắng trợn táo bạo mơ ước hắn rồi .

 

Đoạn Quân Ngạn kéo ghế ngồi xuống, không động đũa ngay, mãi cho đến khi một cốc nước chanh mật ong ấm áp được nhẹ nhàng đặt ngay cạnh tầm tay. Mùi hương chua ngọt dịu mát xộc thẳng vào mũi, người đàn ông ngước mắt lên nhìn , trong chiếc cốc thủy tinh có hai lát chanh thái mỏng đã được bóc sạch vỏ và tách hết hạt, phần tép chanh trong suốt hiện rõ mịt mờ.

 

Nhìn kỹ một hồi, hắn lại rơi vào một khoảng lặng trầm mặc kéo dài. Đây chính là một phiên bản đơn giản của nước giải rượu.

 

A, cái người phụ nữ này đúng là không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc mà.

 

Thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào cốc nước chanh mật ong, Nguyễn Kiểu suýt chút nữa là hoài nghi không biết có phải đôi mắt của hắn có gắn camera giám sát hay không . Đây là nửa quả chanh còn thừa lại từ món tráng miệng của Lưu bá lúc chiều, có thể là để lâu nên trông không được tươi cho lắm, hắn không lẽ lại đang chê bai chuyện phải dùng đồ thừa đấy chứ?

 

Hơn nữa vừa rồi cô quên không lấy đồ uống trong tủ lạnh, giờ cũng ngại không dám mở mồm bảo hắn quét vân tay mở tủ một lần nữa. Công thức nước chanh mật ong này là đơn giản nhất rồi , lúc nãy Nguyễn Kiểu ngửi thấy mùi sữa tắm hương chanh trên người Ứng Thanh Dã liền bỗng dưng lên cơn thèm thuồng muốn uống chút gì đó chua ngọt. Tiện thể món này cũng giúp giải rượu, cực kỳ thích hợp cho cái tên nghiện rượu suốt ngày cầm ly như hắn .

 

“Này, anh không ăn thật à ? Thơm lắm đó.”

 

Đi đâu để tìm được một bát "cơm heo" xa xỉ như thế này cho hắn ăn chứ?

 

Nguyễn Kiểu cũng chỉ lịch sự mời lăm răm một câu thôi, hắn ăn hay không là việc của hắn , dù sao thì cô cũng phải đ.á.n.h chén trước đây. Chỉ ngửi cái mùi thôi là đã thấy thơm nhức nách rồi !

 

Đoạn Quân Ngạn lúc này mới hoàn hồn trở lại , hắn gắp quả trứng ốp la lên c.ắ.n một miếng. Lớp lòng trắng chiên vừa chín tới mềm mại bị c.ắ.n vỡ, phần lòng đào béo ngậy sóng sánh vừa vặn tràn ra khoang miệng.

 

“Hỏa hầu* canh chừng cũng không tệ lắm.” Cái tên độc miệng cuối cùng cũng chịu thốt ra được một câu lọt tai.

 

*cường độ lửa và thời gian nung nấu

 

Chân mày Nguyễn Kiểu sướng đến mức suýt chút nữa là bay lên tận trời, cô giả vờ khiêm tốn một chút.

 

“Thế ạ? Khó trách Lưu bá cứ khen tôi có thiên phú nấu nướng.”

 

Cô cũng vội vàng nếm thử một miếng sủi cảo, phát hiện phần lòng đỏ trứng của mình cũng là dạng lòng đào sóng sánh, trong phút chốc liền thấy rén ngang, liền rụt rè hỏi nhỏ một câu:

 

“Cái này …… có phải là trứng tiệt trùng không anh ?” Có khi nào là do cô chiên chưa chín không nhỉ?

 

Đoạn Quân Ngạn sực nhận ra mình vừa khen uổng công: “…… Là trứng tiệt trùng.”

 

Bất quá, hương vị của bát mì đêm này đích thực là rất ngon. Vừa có cái sảng khoái, dai giòn của sợi mì, lại có cái mềm mại của sợi miến, phần nhân thịt của sủi cảo và hoành thánh thì thơm phức. Một sự kết hợp hỗn độn nhưng lại mang đến một tổng thể hài hòa đến kỳ diệu.

 

Nguyễn Kiểu húp sạch sành sanh đến cả giọt nước dùng cuối cùng. Đoạn Quân Ngạn tuy có chút rụt rè làm giá, nhưng cuối cùng đĩa bát cũng sạch trơn chỉ còn lại chút cặn dưới đáy, ngay cả lát chanh trong cốc nước cũng không biết đã biến đi đâu mất tăm.

 

“Ui là trời, ai đó lúc nãy chẳng phải còn chê bai dữ dội lắm sao ? Sao giờ lại ăn uống sạch bách thế kia nhỉ?”

 

Nguyễn Kiểu không nhịn được mà dùng chính lời của hắn để kháy khía lại hắn .

 

Người đàn ông không thèm đáp lời, đứng phắt dậy gom sạch bát đũa thìa muỗng mang đi . Đến khi Nguyễn Kiểu kịp phản ứng lại thì tiếng nước xối xả trong bồn rửa bát đã vang lên rào rào.

 

Không đời nào chứ? Lần này đến lượt Nguyễn Kiểu được xem kịch hay rồi . Kinh thành đại thiếu gia mà cũng có ngày tự tay rửa bát cơ đấy. Cái cảnh tượng này có khác gì việc chứng kiến một con khỉ đang nhảy múa dancesport đâu chứ?

 

Một mình Nguyễn Kiểu đứng xem thì không đủ vui, cô còn có cả một tập đoàn cư dân mạng chưa từng diện kiến đang nháo nhào phụ họa trên các dòng bình luận:

 

【 Áo sơ mi đen, tạp dề nhỏ, soái ca hệ cấm d.ụ.c, mặt lạnh tanh đứng rửa bát đũa. Cái cảm giác mùi vị đàn ông của gia đình xộc thẳng vào mặt này đúng là thứ đáng giá cho hội cú đêm xem! 】

 

【 Cứu mạng, Đoạn đại thiếu gia mà cũng biết rửa bát thật hả? Tôi còn tưởng mấy bà trên mạng bốc phét để câu view không đó chứ. 】

 

【 Chính cái sự tương phản này mới là thứ mê người nhất á! Phải biết thân phận của tiểu hồ ly trước đây khi ăn cơm toàn là có hàng chục người hầu hạ đứng cung kính bên cạnh chờ sai bảo thôi đó! 】

 

【 Tiếng nước xối rầm rầm thế kia , tôi còn tưởng đang chiếu cảnh kích tình kiểm hàng gì đó cơ…… Kết quả chỉ cho tôi xem cảnh con hồ ly hùng hục rửa bát thôi à , tôi ăn vạ đấy! 】

 

【 Đoạn bình luận này của tôi hơi bậy bạ tí, tôi xin phép tự giác ra chuồng gà trước . 】

 

【 Người đi nhưng chữ phải để lại nha bồ ơi! 】

 

【 Không lẽ không có ai hiểu cái trò "tạp dề phòng bếp play" sao ? Cái kiểu mà phía sau là mặt bàn bếp lạnh ngắt, phía trước là một bờ n.g.ự.c nóng bỏng của hắn , vừa nấu cơm vừa làm abcxyz điên cuồng ấy ! 】

 

【 Hiểu chứ, hiểu quá đi chứ, nhưng mà hình thể của Quân Ngạn và Nguyễn Kiểu rõ ràng là hợp với kiểu từ phía sau hơn á, một bàn tay của hắn là đã ôm trọn vòng eo của cô rồi , còn bàn tay còn lại thì……】

 

【 Tôi cũng hiểu luôn, tôi còn vì tác giả mà cày cuốc xem hết 30 cái quảng cáo rồi , đã để lại comment yêu cầu chương sau nhất định phải cho hai người họ lái siêu xe Ferrari phóng bạt mạng! 】

 

【 Không không không , kiểu từ phía sau không ngon bằng kiểu trực diện đâu , mọi người không phát hiện ra Quân Ngạn cực kỳ thích điểm nhạy cảm của Nguyễn Kiều sao ? Đứa trẻ vẫn còn đang ở tuổi b.ú sữa mẹ mà, đừng để đứa nhỏ phải chịu đói chứ. 】

 

【 Mấy bà chị hai ơi, đây là khu vực bình luận đại chúng chứ có phải cái động không người đâu hả trời! Quần áo của ai bay tứ tung rớt thẳng vào mặt tôi rồi nè, nhặt lên mặc vào giùm cái coi! 】

 

【 Cứ nhất thiết phải nghĩ theo cái hướng đen tối đó mới chịu được hả? Tôi thấy cái tình tiết rải đường ấm áp thế này tốt mà, nam nữ phối hợp làm việc không mệt, nhắc đến chuyện " làm " thì…… 】

 

Nguyễn Kiểu âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi . Từ phản hồi của đám bình luận kia mà xem, cốt truyện rõ ràng là đang đi theo hướng phát triển vô cùng thuận lợi.

 

Nhưng mà cái đống chữ nghĩa đen tối, tràn ngập xôi thịt của đám cư dân mạng kia là cái quái gì thế kia ?! Đầu óc của bọn họ rốt cuộc chứa cái gì mà có thể từ chuyện ăn một bát mì đêm và rửa cái bát mà suy diễn ra đến tận "Ferrari" với "phòng bếp play" được vậy trời?!

 

Cô đúng là cạn lời thật sự rồi !

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...