Ánh nắng gay gắt của buổi chiều mùa hè xuyên qua lớp rèm cửa bằng lụa đắt tiền, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của Bạch Ngọc Hoa. Cô đột ngột mở bừng mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Cảm giác xương cốt vỡ vụn do chiếc xe tải đ.â.m sầm vào người từ kiếp trước vẫn còn in hằn trong tâm trí, sắc nét đến mức khiến cô vô thức co rúm người lại .

"Ngọc Hoa, con ngoan, mau ký vào đây đi . Chú Trần của con dạo này vất vả vì công ty quá, con là phận gái, giữ nhiều cổ phần như vậy để làm gì? Giao lại cho chú ấy quản lý, gia đình chúng ta sẽ êm ấm, mẹ cũng được nở mày nở mặt với nhà nội chú ấy ."

Giọng nói ngọt ngào nhưng mang đầy vẻ áp đặt vang lên ngay bên tai. Bạch Ngọc Hoa từ từ quay đầu lại . Ngồi bên mép giường là Hạ Hồng Mai – người mẹ ruột được bảo dưỡng kỹ lưỡng, khoác trên mình bộ váy hàng hiệu, trên tay đang cầm một tờ "Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần" và một cây b.út máy.

Con ngươi Bạch Ngọc Hoa co rút lại . Cô chưa c.h.ế.t? Khung cảnh này ... là năm cô hai mươi hai tuổi, đúng vào cái ngày định mệnh mà cô tự tay dâng lên cơ ngơi của người cha quá cố cho gã cha dượng lòng lang dạ sói Trần Kiến Quốc!

Sự căm hận từ tận đáy lòng bùng lên như ngọn lửa địa ngục. Kiếp trước , cũng vì những lời dỗ dành rỗng tuếch này , cô đã ngoan ngoãn nhường lại mọi thứ. Kết cục thì sao ? Trần Kiến Quốc rút ruột tập đoàn, nuôi tình nhân bên ngoài, còn Hạ Hồng Mai thì hóa điên khi biết sự thật. Cuối cùng, để diệt trừ hậu họa, Trần Kiến Quốc đã cho người tạo ra vụ t.a.i n.ạ.n giao thông t.h.ả.m khốc cướp đi sinh mạng của cô.

Thấy con gái cứ trân trân nhìn mình không chớp mắt, Hạ Hồng Mai khẽ nhíu mày, mất kiên nhẫn đẩy tờ giấy về phía trước : "Ngọc Hoa, con có nghe mẹ nói không ? Ký nhanh lên, tối nay chú Trần về, mẹ con mình sẽ làm một bữa tiệc nhỏ ăn mừng."

"Ăn mừng?" Bạch Ngọc Hoa bật cười , nụ cười lạnh lẽo thấu xương khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống vài độ. Cô vươn tay, cầm lấy tờ hợp đồng.

Hạ Hồng Mai ánh mắt sáng rỡ, tưởng con gái đã ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng giây tiếp theo, âm thanh giấy bị xé rách vang lên khô khốc.

"Xoẹt! Xoẹt!"

Bạch Ngọc Hoa không chút do dự xé tờ hợp đồng trị giá hàng tỷ tệ thành những mảnh vụn, vung tay ném thẳng vào khuôn mặt đang trang điểm cầu kỳ của mẹ ruột. Những mảnh giấy trắng lả tả rơi xuống như tuyết mùa đông.

"Mày... mày làm cái gì vậy hả con ranh này ?!" Hạ Hồng Mai kinh hoàng hét lên, đứng phắt dậy.

"Làm gì sao ?" Bạch Ngọc Hoa bước xuống giường, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o găm găm thẳng vào người mẹ ruột. "Bà vì muốn lấy lòng gã đàn ông đó mà đem mồ hôi nước mắt của cha tôi dâng lên bằng hai tay.

Bà bị tình yêu làm cho mù quáng, muốn làm kẻ hèn mọn quỳ gối dưới chân Trần Kiến Quốc thì đó là việc của bà. Nhưng tài sản của nhà họ Bạch, một cắc tôi cũng không để cho kẻ khác chạm vào !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trung-sinh-do-thi-thien-kim-tan-nhan-don-sach-gia-san-thu-phuc-co-tong/chuong-1.html.]

"Mày phản rồi ! Tao là mẹ mày!" Hạ Hồng Mai tức giận đến run rẩy, giơ tay định tát xuống.

Nhưng tay bà ta chưa kịp chạm vào mặt Ngọc Hoa đã bị cô tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay. Lực đạo mạnh đến mức móng tay cô cắm sâu vào da thịt bà ta . Trong lúc giằng co, đầu ngón tay Ngọc Hoa vô tình sượt qua mặt dây chuyền hình hồ điệp bằng bạc trước n.g.ự.c, một giọt m.á.u ứa ra , lập tức bị mặt dây chuyền hút trọn.

Ngọc Hoa không chú ý đến biến hóa nhỏ đó, cô hất mạnh tay Hạ Hồng Mai ra , chỉ tay thẳng ra cửa: "Bà cút ra ngoài cho tôi . Từ hôm nay, đừng hòng tôi gọi bà là mẹ thêm một lần nào nữa."

Nói xong, cô đẩy mạnh Hạ Hồng Mai ra ngoài hành lang rồi đóng sầm cửa lại , khóa trái. Mặc cho bên ngoài Hạ Hồng Mai gào khóc , c.h.ử.i rủa, đập cửa ầm ĩ, Ngọc Hoa chỉ lạnh lùng xoay người .

Đúng lúc này , một luồng ánh sáng xanh lam nhạt chớp lóe trước mắt cô. Một giọng nói cơ khí vang lên trong đầu:

[Đinh! Huyết mạch tương thích. Kích hoạt thành công Không gian tùy thân . Cấp độ hiện tại: Level 1. Diện tích lưu trữ: Vô hạn. Tính năng đi kèm: Cửa hàng hệ thống (Chưa mở khóa). Mời ký chủ tích lũy Điểm Trừng Ác để nâng cấp.]

Bạch Ngọc Hoa sững sờ. Cô cúi đầu nhìn mặt dây chuyền hồ điệp – kỷ vật duy nhất cha ruột để lại . Cô thử tập trung tinh thần, cảnh vật trước mắt lập tức thay đổi. Xung quanh cô là một không gian trống rỗng, vô tận, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Cô nghĩ đến chiếc bình hoa cổ trên bàn, chớp mắt một cái, chiếc bình hoa đã biến mất khỏi phòng và nằm ngoan ngoãn trong không gian.

"Trời giúp mình rồi ." Khóe môi Bạch Ngọc Hoa nhếch lên một nụ cười cực kỳ tàn nhẫn.

Nếu Trần Kiến Quốc và Hạ Hồng Mai đã thèm khát cái gia sản này đến vậy , cô sẽ cho bọn chúng nếm thử cảm giác ôm một cái vỏ rỗng tuếch là như thế nào.

Thời gian trôi về đêm. Biệt thự Bạch Gia chìm trong tĩnh lặng. Hạ Hồng Mai có lẽ đã khóc mệt nên về phòng ngủ, còn Trần Kiến Quốc đêm nay báo bận đi tiếp khách – mà thực chất là lăn lộn trên giường với ả tình nhân bé nhỏ.

Bạch Ngọc Hoa mặc một bộ đồ thể thao màu đen, đội mũ lưỡi trai, bắt đầu hành động. Cô đi từ phòng ngủ của mình , vung tay chạm vào bất cứ thứ gì có giá trị. Tủ quần áo hàng hiệu, trang sức kim cương, máy tính, thậm chí cả chiếc giường nệm đắt tiền – tất cả đều bị hút vào không gian tùy thân .

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...