Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thấy Ngọc Hoa bế con trai mình đứng giữa đống ngổn ngang, Cố Phương Thịnh lập tức rút s.ú.n.g từ thắt lưng, chĩa thẳng vào đầu cô, giọng nói lạnh như băng ngàn năm: "Bỏ đứa trẻ xuống. Nếu không , tôi cho cô nát sọ."

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Những họng s.ú.n.g của vệ sĩ cũng đồng loạt hướng về phía Ngọc Hoa. Nhưng cô không hề chớp mắt, ánh mắt bình tĩnh đối diện với họng s.ú.n.g đen ngòm của người đàn ông.

"Ba!" Cố Thừa Quang đột nhiên hét lên, cái đầu nhỏ nhoài ra chắn trước n.g.ự.c Ngọc Hoa. "Không được b.ắ.n! Cô ấy là người cứu con! Cô ấy vừa đ.á.n.h gục bọn người xấu kia !"

Cố Phương Thịnh khựng lại . Ánh mắt anh quét qua ba tên côn đồ đang nằm la liệt dưới đất, rồi dừng lại ở khuôn mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của người phụ nữ trước mặt. Một cô gái trẻ thân hình mảnh mai lại có thể tay không hạ gục ba tên giang hồ cộm cán?

Anh từ từ hạ s.ú.n.g xuống, ra hiệu cho vệ sĩ thu v.ũ k.h.í. Bước chân vững chãi tiến về phía Ngọc Hoa, Cố Phương Thịnh vươn tay định đón lấy con trai, nhưng Cố Thừa Quang lại bám c.h.ặ.t lấy áo Ngọc Hoa không chịu buông, sống c.h.ế.t vùi mặt vào hõm cổ cô.

Sự ngạc nhiên xẹt qua đáy mắt Cố Phương Thịnh. Tiểu Quang từ nhỏ đã mắc chứng bài xích sự tiếp xúc của người lạ, đặc biệt là phụ nữ, vậy mà giờ lại bám lấy cô gái này như phao cứu sinh.

"Cảm ơn cô đã cứu con trai tôi ." Cố Phương Thịnh trầm giọng nói , âm sắc đã bớt đi vài phần sát khí. "Nơi này không an toàn . Mời cô lên xe, Cố mỗ sẽ sắp xếp chu toàn để báo đáp ân tình."

Ngọc Hoa nhìn anh , khóe môi khẽ nhếch: "Được. Tôi đang cần một chỗ ngủ."

Đêm đó, Cố Phương Thịnh đích thân đưa cô đến Khách sạn Đế Vương – khách sạn sáu sao thuộc sở hữu của Tập đoàn Cố Thị, sắp xếp cho cô căn phòng Tổng thống an ninh nghiêm ngặt nhất.

Sau khi dỗ Cố Thừa Quang ngủ thiếp đi ở phòng bên cạnh, Ngọc Hoa ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa bọc da, mở chiếc laptop do khách sạn cung cấp. Cô cắm chiếc USB Hắc Vận vào máy.

Màn hình hiện lên hàng loạt thư mục được mã hóa. Bằng kỹ năng học được từ những năm lăn lộn trên thương trường kiếp trước , cô nhanh ch.óng phá lớp mật khẩu ngoài cùng. Đập vào mắt cô là những con số kinh khủng: Hàng chục dự án ma được lập ra để rút ruột quỹ đầu tư của Bạch Thị, những giao dịch chuyển tiền ra nước ngoài qua các sòng bạc ngầm, và cả những tài liệu mật của các đối thủ cạnh tranh mà Trần Kiến Quốc mua chuộc gián điệp thương mại để đ.á.n.h cắp.

"Trần Kiến Quốc, ông c.h.ế.t chắc rồi ." Ngọc Hoa cười nhạt, ánh mắt phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình máy tính đầy quỷ dị.

Cùng lúc đó, tại Biệt thự Bạch Gia.

"Áaaaaa!"

Tiếng thét ch.ói tai của Hạ Hồng Mai x.é to.ạc màn đêm. Trần Kiến Quốc vừa bước vào nhà, mùi rượu vang và nước hoa phụ nữ trên người còn chưa tan, đã thấy vợ mình ngồi bệt giữa phòng khách trống trơn, tóc tai rũ rượi.

"Bà điên cái gì vậy ? Đồ đạc trong nhà đâu hết rồi ? Có trộm sao ?!" Trần Kiến Quốc gầm lên, vội vã chạy thẳng lên thư phòng tầng hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trung-sinh-do-thi-thien-kim-tan-nhan-don-sach-gia-san-thu-phuc-co-tong/chuong-3.html.]

Khi nhìn thấy cánh cửa két sắt mở toang, bên trong không còn lấy một tờ giấy lộn, Trần Kiến Quốc cảm thấy m.á.u nóng dồn hết lên não, lảo đảo lùi lại mấy bước. Sổ đỏ, tiền mặt, và cái USB!

Ông ta điên cuồng lao xuống nhà, túm tóc Hạ Hồng Mai tát liên tiếp hai cái nổ đom đóm mắt.

"Con khốn! Ở nhà làm cái gì mà để trộm khuân sạch sành sanh thế này hả?! Cái USB của tao đâu ?!"

Hạ Hồng Mai ôm mặt khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Không phải trộm... Là Ngọc Hoa! Chiều nay nó phát điên xé hợp đồng chuyển nhượng, đuổi tôi ra ngoài. Chắc chắn là con ranh đó đã gọi người đến dọn sạch nhà rồi bỏ trốn!"

"Bạch Ngọc Hoa!" Trần Kiến Quốc rít lên qua kẽ răng, gân xanh nổi đầy trán. "Gọi tất cả anh em xã hội đen, lật tung cái đất Hải Thành này lên cũng phải tìm ra con ranh đó! Tìm thấy thì đ.á.n.h gãy chân, lôi cổ nó về đây cho tao!"

Sáng hôm sau , tại phòng Tổng thống Khách sạn Đế Vương.

Bạch Ngọc Hoa dùng tài khoản ẩn danh trên dark web, liên hệ với các đường dây rửa tiền quốc tế để quy đổi một phần vàng thỏi và trang sức cướp được từ nhà họ Bạch thành tiền sạch. Hàng trăm triệu tệ được chuyển vào nhiều tài khoản nước ngoài, sau đó hợp thức hóa chảy về một tài khoản doanh nghiệp mới tinh tại Hải Thành.

Chỉ trong một buổi sáng, "Quỹ đầu tứ Tinh Hoa" chính thức ra đời, với người đứng tên là một giám đốc bù nhìn do cô thuê, còn cô nắm quyền điều khiển thực sự phía sau .

Mục tiêu đầu tiên: Bán khống cổ phiếu của Tập đoàn Bạch Thị.

Đang thao tác trên máy tính, hệ thống không gian đột nhiên vang lên cảnh báo mờ nhạt. Cô liếc nhìn xuống đường phố qua cửa kính từ tầng 50. Vài chiếc xe khả nghi đang lượn lờ quanh khách sạn. Bọn tai mắt của Trần Kiến Quốc đ.á.n.h hơi nhanh hơn cô tưởng.

"Đã đến lúc tìm một cái ô dù thực sự rồi ." Ngọc Hoa gập laptop lại , thay một bộ vest nữ màu trắng cắt may sắc sảo, tự tin bước ra khỏi phòng.

Chiếc xe Maybach của khách sạn đưa cô tiến thẳng đến trụ sở Tập đoàn Cố Thị – tòa tháp chọc trời biểu tượng quyền lực tuyệt đối của Hải Thành.

Khi Ngọc Hoa bước vào sảnh lớn, đội an ninh lập tức tiến lại chặn đường.

"Xin lỗi tiểu thư, cô có lịch hẹn trước không ?"

Ngọc Hoa chưa kịp trả lời, một giọng nói trẻ con trong trẻo đã vang lên: "Mẹ Ngọc Hoa!"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...