Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng đối phương quá đông và chuyên nghiệp. Một tên vòng ra phía sau , vung tuýp sắt đập mạnh. Ngọc Hoa chỉ kịp giơ tay lên đỡ. "Bốp!" Cơn đau nhói truyền đến từ cánh tay, cô bị lực đ.á.n.h ép lùi lại đập lưng vào đầu xe ô tô.
Đúng lúc một tên giơ mã tấu định c.h.é.m xuống kết liễu cô, thì một tiếng gầm rú chát chúa vang lên.
"Rầmmmmm!"
Một chiếc SUV chống đạn màu đen lao như một con mãnh thú húc văng rào chắn tầng hầm, đ.â.m sầm vào hai tên sát thủ khiến chúng bay xa hàng chục mét, m.á.u me be bét.
Cửa xe mở tung. Cố Phương Thịnh bước xuống, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực, sát khí tỏa ra ngùn ngụt như ác thần hiện thế. Anh cởi phăng cúc áo vest, tay không lao vào đám sát thủ còn lại . Từng cú đ.ấ.m, từng cú đá của vị cựu đặc nhiệm mang theo sức mạnh hủy diệt, đ.á.n.h gãy xương sườn, bẻ gãy tay chân lũ cặn bã chỉ trong chớp mắt. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp tầng hầm.
Đánh gục tên cuối cùng, Cố Phương Thịnh bước nhanh về phía Ngọc Hoa. Thấy cánh tay cô bầm tím, một giọt m.á.u rỉ ra từ khóe môi, trái tim tàn nhẫn của anh như bị ai đó bóp nghẹt.
Anh không nói một lời, vươn tay ôm chầm lấy cô, siết c.h.ặ.t cô vào vòm n.g.ự.c vững chãi đang phập phồng kịch liệt của mình .
" Tôi đến chậm... Xin lỗi em." Giọng anh khàn đặc, run rẩy vì sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời, vị tổng tài không sợ trời không sợ đất lại cảm thấy hoảng loạn khi suýt mất đi người con gái này . Sự thay đổi cách xưng hô diễn ra hoàn toàn tự nhiên, phá vỡ rào cản cuối cùng giữa hai người .
Ngọc Hoa ngẩn người , tựa cằm lên vai anh , ngửi thấy mùi hương bạc hà xen lẫn mùi m.á.u nhàn nhạt. Lớp vỏ bọc lạnh lùng kiên cường của cô bỗng chốc mềm nhũn. Cô khẽ vòng tay ôm lại anh , thì thầm: "Anh đến đúng lúc lắm."
Sự kiện ám sát thất bại đã đẩy Trần Kiến Quốc vào bước đường cùng. Khuya hôm đó, hắn ta dùng mọi lời lẽ đường mật, ép Hạ Hồng Mai phải ra mặt tìm Ngọc Hoa để xin lại chiếc USB.
Sáng hôm sau , tại sảnh chính trụ sở Quỹ Tinh Hoa.
Hạ Hồng Mai ăn mặc tiều tụy, quỳ khóc lóc ầm ĩ giữa sảnh công ty, thu hút ánh nhìn của hàng tá nhân viên và bảo vệ.
"Ngọc Hoa ơi! Mẹ xin con! Mẹ đẻ ra mày, nuôi mày khôn lớn, mày nỡ lòng nào ép c.h.ế.t cha dượng mày, dồn mẹ vào đường cùng sao ?! Mày cướp sạch nhà cửa chưa đủ, giờ còn muốn tống ông ấy vào tù! Đứa con gái bất hiếu, mày muốn tao c.h.ế.t mày mới vừa lòng hả?!"
Cửa thang máy mở ra . Bạch Ngọc Hoa bước tới, khuôn mặt lạnh như băng, không mang theo một tia cảm xúc. Theo sau cô là Cố Phương Thịnh, anh đứng khoanh tay, ánh mắt cảnh cáo lướt qua đám đông khiến không ai dám ho he nửa lời.
"Bà muốn c.h.ế.t sao ?" Ngọc Hoa nhếch mép cười nhạt. Cô ném một xấp tài liệu và ảnh chụp thẳng vào mặt Hạ Hồng Mai. "Vậy thì xem cho kỹ đi , xem người chồng tốt mà bà bán rẻ cả con gái để bảo vệ, thực chất coi bà là cái thứ gì."
Hạ Hồng Mai run rẩy nhặt những bức ảnh lên. Đồng t.ử bà ta giãn to hết cỡ. Trong ảnh là Trần Kiến Quốc đang ôm ấp một người phụ nữ trẻ đẹp , dắt tay một đứa bé trai khoảng ba tuổi. Nét mặt đứa bé giống ông ta như đúc.
"Không... không thể nào... Ông ấy nói ông ấy chỉ yêu mình tao..." Hạ Hồng Mai lẩm bẩm như người điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trung-sinh-do-thi-thien-kim-tan-nhan-don-sach-gia-san-thu-phuc-co-tong/chuong-5.
html.]
"Chưa hết đâu ." Ngọc Hoa lạnh lùng bồi thêm một nhát d.a.o chí mạng. Cô chỉ vào tờ giấy hợp đồng bảo hiểm nhân thọ. "Trần Kiến Quốc đã lén mua bảo hiểm t.a.i n.ạ.n cho bà với giá trị bồi thường lên tới năm mươi triệu tệ. Người thụ hưởng là ông ta . Tập đoàn Bạch Thị đang trên bờ vực phá sản, bà nghĩ xem, ông ta định làm gì để có tiền cứu công ty và nuôi mẹ con ả tình nhân kia ?"
Sự thật tàn nhẫn như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào đỉnh đầu Hạ Hồng Mai. Bà ta nhận ra mình chỉ là một con cờ ngu ngốc, bị lợi dụng để chiếm đoạt tài sản nhà họ Bạch, và sắp bị vứt bỏ bằng một t.a.i n.ạ.n được dàn xếp y hệt cái cách kiếp trước ông ta định làm với Ngọc Hoa.
"Áaaaaa! Trần Kiến Quốc! Đồ súc sinh!" Hạ Hồng Mai gào lên thê t.h.ả.m, ngất lịm đi ngay giữa sảnh.
Ngọc Hoa không buồn chớp mắt, phẩy tay ra hiệu cho bảo vệ: "Gọi xe cấp cứu đưa bà ta đi . Từ nay về sau , Bạch Ngọc Hoa này không còn mẹ . Bất cứ ai mang danh nghĩa người nhà họ Bạch đến đây làm loạn, đ.á.n.h gãy chân ném ra đường."
Xoay người bước đi , Ngọc Hoa cảm nhận được một bàn tay to lớn, ấm áp nắm c.h.ặ.t lấy tay mình . Cố Phương Thịnh đi bên cạnh cô, giọng nói trầm ổn mà kiên định: "Từ nay, em có anh , có Tiểu Quang. Chúng ta là gia đình của em."
Trái tim Ngọc Hoa trào dâng một dòng nước ấm. Cô siết c.h.ặ.t lấy tay anh , mỉm cười .
Ngay chiều hôm đó, đòn đ.á.n.h cuối cùng được giáng xuống. Ngọc Hoa giao nộp toàn bộ dữ liệu gốc trong USB Hắc Vận cho Cục Điều tra Kinh tế Quốc gia.
Cảnh sát vũ trang phong tỏa toàn bộ Tập đoàn Bạch Thị. Trần Kiến Quốc đang chuẩn bị mang theo hộ chiếu giả tẩu thoát ra sân bay thì bị đội vệ sĩ của Cố Phương Thịnh chặn đường, đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t trước khi vứt trước cổng đồn công an.
Với tội danh rửa tiền quy mô lớn, gián điệp thương mại và âm mưu g.i.ế.c người , Trần Kiến Quốc bị kết án tù chung thân , tịch thu toàn bộ tài sản. Hạ Hồng Mai tỉnh lại trong bệnh viện, hóa điên vì không chịu nổi cú sốc mất hết tất cả, bị đưa vào viện tâm thần.
Một tháng sau .
Đế chế Bạch Thị sụp đổ hoàn toàn , bị Quỹ đầu tứ Tinh Hoa thâu tóm và sáp nhập, đổi tên thành Tập đoàn Tinh Hoa. Bạch Ngọc Hoa từ một thiên kim bị ruồng bỏ đã tự mình bước lên ngai vàng thương trường Hải Thành, trở thành nữ vương không ai dám đắc tội. Không gian tùy thân của cô đã nâng cấp lên Level 2 nhờ thu thập đủ Điểm Trừng Ác, mở ra vô số tính năng mới để cô tiếp tục bành trướng thế lực.
Đêm tân hôn tại biệt thự Cố Gia.
Cố Thừa Quang sau khi quấn lấy Ngọc Hoa cả buổi tối cuối cùng cũng bị ba nó xách cổ giao cho v.ú em dỗ ngủ.
Trong phòng ngủ trải đầy hoa hồng, Cố Phương Thịnh ôm Ngọc Hoa từ phía sau , gác cằm lên vai cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ trên mái tóc người con gái anh yêu.
"Cố phu nhân, bây giờ em đã nắm giữ nửa cái Hải Thành rồi . Nửa còn lại của Cố Gia, kể cả mạng sống của anh , đều giao hết cho em quản lý. Em thấy thế nào?" Anh khẽ c.ắ.n lên vành tai cô, giọng nói trầm khàn đầy mị hoặc.
Ngọc Hoa xoay người lại , vòng tay qua cổ vị tổng tài bá đạo, nụ cười rạng rỡ và tự tin nở trên môi. Cô kiễng chân, đặt lên môi anh một nụ hôn nồng nhiệt.
"Được, Cố tổng. Đời này kiếp này , anh đừng hòng thoát khỏi tay em."
Bóng tối của kiếp trước đã hoàn toàn tan biến. Đón chờ cô ở kiếp này là quyền lực tuyệt đối, là tình yêu khắc cốt ghi tâm, và một cuộc đời rực rỡ không hối tiếc.
Chaporia
Bình Luận (0)