Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“ đã bắt hết người lại , tìm những tên t.ử tù từ nơi rất xa đến hoán đổi, bởi vì nhóm người kia luôn đeo mặt nạ thanh diện nha nanh, bị đổi người quận chúa cũng không phát hiện ra .”

 

Khoảng thời gian ngắn ngủi, Tiết Chi Hành đã thu gom được một thế lực nhỏ, nhưng lại không hề gây ra sự chú ý của bất kỳ ai.

 

Giọng nói của hắn trước sau như một vẫn ôn nhu như vậy , liếc nhìn mấy người đang ôm cụm co rụt lại một chỗ:

 

“Sợ ta ?"

 

Những kẻ này trước kia đều là t.ử sĩ, ngay cả c/ái ch/ết cũng không sợ, bây giờ lại vì một câu nói nhẹ nhàng của Tiết Chi Hành mà sợ đến mức run lẩy bẩy, dập đầu cầu xin tha thứ, nghĩ đến khoảng thời gian này đã trải qua không ít sự giày vò.

 

Tiết Chi Hành vừa rồi khuôn mặt còn ôn hòa, bỗng nhiên không hiểu sao lạnh sầm xuống, vung tay lên liền dùng kiếm ch/ém đứt cánh tay của một người trong đó, nhẹ tênh nói :

 

“Ta không thích người khác cầu xin tha thứ trước mặt ta ."

 

Người nọ thống khổ lăn lộn trên mặt đất, những người khác câm như hến, có người còn tiểu ra quần ngay tại chỗ.

 

Tiết Chi Hành liếc nhìn quận chúa bên cạnh đang đầy mặt xuân sắc ý thức mơ hồ, phân phó bọn họ hảo hảo “hầu hạ" nàng ta , rồi quay người rời đi .

 

Nhóm người kia không dám có nửa điểm do dự, vây quanh tới.

 

Giống như trước kia quận chúa hy vọng ta bị đối xử như vậy , giống như cô gái vô tội bị nàng ta hại ch/ết kia vậy .

 

Gậy ông đập lưng ông.

 

Từng việc từng việc một, từ từ mà đến.

 

10

 

Quận chúa bị giày vò không nhẹ, sau khi tỉnh lại nhìn khắp người xanh tím, có chút hoài nghi cuộc sống, nhưng ch/ết sống cũng không nhớ nổi đã xảy ra chuyện gì.

 

Tiết Chi Hành đầy mắt áy náy tự tay nấu canh cho nàng ta , nói đêm qua đã quá kích động rồi .

 

Quận chúa đầy mặt thẹn đỏ, lập tức quăng nghi ngờ trong lòng ra sau đầu, vui vẻ uống canh ăn bữa sáng.

 

Khoảng thời gian tiếp theo, Tiết Chi Hành đối xử với nàng ta ngày một tốt hơn, vì một câu nói thích của nàng ta , mỗi ngày rạng sáng đích thân đi đến t.ửu lầu ở tận đầu kia kinh thành để mua bánh phù dung cho nàng ta , tự tay làm diều cho nàng ta , tìm khắp các thợ thủ công lành nghề để di dời hoa nàng ta thích đầy ngập trong vườn...

 

Mọi người đều hâm mộ quận chúa gả được cho một kẻ cuồng cưng chiều thê t.ử, không chỉ trong viện ngay cả một thiếp thất thông phòng cũng không có , lại còn đối xử với nàng ta tốt như vậy .

 

Quận chúa bề ngoài mỉm cười , nội tâm đắc ý.

 

Nàng ta đều không chú ý tới, Tiết Chi Hành đối xử với nàng ta có tốt đến đâu , cũng giống như thói ở sạch ăn sâu vào xương tủy vậy , ngoại trừ buổi tối, hai người không có một chút tiếp xúc chi thể nào, tràn ngập khoảng cách tựa như có như không .

 

Mà buổi tối, nàng ta luôn dùng xong bữa tối là không hiểu sao ngủ ch/ết như điên, trong cơn mơ màng chỉ nhớ có người đêm đêm chung giường với mình , chuyện cụ thể thì làm thế nào cũng không nhớ nổi.

 

Quận chúa chìm đắm trong ánh mắt khiến người ta ch/ết đuối của Tiết Chi Hành, đối với những điểm bất thường nhỏ nhặt không hề để tâm.

 

Nàng ta không biết , người đêm đêm viên phòng với nàng ta là những tên t.ử sĩ trước kia , mà những người đó, đã sắp bị Tiết Chi Hành giày vò đến phát điên rồi .

 

Thực ra Tiết Chi Hành cũng không làm cái gì, chỉ là tính khí thất thường một chút, ngày hôm trước vừa nói xong không thích nghe người khác cầu xin tha thứ, ngày hôm sau lại đ.á.n.h gãy chân tay người ta , từng chút từng chút gảy đứt gân tay gân chân của người ta , rồi làm ra vẻ vô tội dò hỏi bọn họ:

 

“Tại sao không cầu xin tha thứ chứ?

 

Ta là người dễ nói chuyện như vậy , sớm cầu xin tha thứ chẳng phải đã thả các ngươi rồi sao ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/sau-khi-ta-chet-phu-quan-mang-dong-mau-ac-doc-bam-sinh-da-giet-choc-hoa-dien/chuong-4.html.]

 

Chung quy khiến người ta không tài nào mò mẫm được suy nghĩ của hắn .

 

Trong một nhóm người mỗi ngày luôn có mấy kẻ đứt tay đứt chân, vốn dĩ đã đủ thống khổ rồi , cộng thêm cái tính khí thất thường âm trầm bất định này của Tiết Chi Hành, giản trực là sự t.r.a t.ấ.n kép về tinh thần và thể xác.

 

Có người cuối cùng cũng bị bức điên rồi , lôi kéo tàn khu đứt chân, dùng tay bò muốn đập đầu vào tường t/ự s/át, rồi bất hạnh thay trước khi thành công ch/ết đi đã bị Tiết Chi Hành ngăn cản.

 

Tiết Chi Hành yên lặng đứng trong bóng tối nhìn gã, đợi người ta sắp giày vò bản thân đứt hơi rồi , mới bước ra ngoài, c.h.ặ.t đứt một bàn tay còn lại của gã, ném vào trong một cái vò, dùng canh nhân sâm đắt đỏ treo một hơi thở, nửa sống nửa ch/ết, lại sống không bằng ch/ết.

 

Đây là... nhân trĩ ( người lợn).

 

Trách không được hắn muốn đ.á.n.h gãy chân tay người ta , hóa ra là muốn dự định làm thành nhân trĩ.

 

Ta nhìn cái vò này , thấy vô cùng quen thuộc, nhận ra đây chính là cái vò vốn dĩ dùng để ủ rượu, những cái không bị đập vỡ kia .

 

Tiết Chi Hành đều gom góp lại hết, xếp đặt chỉnh tề trong gian phòng lạnh lẽo u ám này , nhóm t.ử sĩ kia từng người từng người phát điên, vò trống ngày một ít đi .

 

Đến khi tên t.ử sĩ cuối cùng đều biến thành nhân trĩ nhét vào trong vò, chứng tỏ bọn họ đã hoàn toàn không còn giá trị lợi dụng nữa, chứng tỏ cuộc sống mỹ mãn hão huyền của quận chúa kết thúc rồi .

 

Chứng tỏ, đã đến lượt nàng ta rồi .

 

Vị công t.ử tuấn mỹ như ngọc, mặt như thần Phật, đứng trước những kẻ nửa người nửa quỷ có thể sợ hãi, khắp phòng m/áu tanh bẩn thỉu, không hề dính dáng tới hắn một phân.

 

Tựa như thần tiên vậy , y phục trắng như tuyết, xuất trần tuyệt thế.

 

Hắn mân mê sợi tơ ngũ sắc mà ta đã đan cho hắn từ rất lâu trước đây, sợi dây đó đều đã cũ kỹ phai màu:

 

“Tang Tang, đợi ta nhét đầy những cái vò này ..."

 

Ta ở bên cạnh đợi rất lâu, cũng không có đoạn dưới .

 

11

 

Ngày lành của quận chúa sắp đến đầu rồi , bản thân nàng ta vẫn vô tri vô giác.

 

Trong tiệc thọ tuế của Trấn Quốc đại tướng quân, Tiết Chi Hành chăm sóc nàng ta vô cùng chu đáo thỏa đáng, dáng vẻ ân ái không chút nghi ngờ, Thánh thượng và Trưởng công chúa nhìn thấy vô cùng hài lòng có chút vui lòng.

 

Quận chúa giữa tiệc đi ra ngoài một chuyến, rất lâu không trở lại , Tiết Chi Hành thỉnh thị muốn đi tìm nàng ta , vừa vặn Trưởng công chúa muốn tiễn Thánh thượng xuất phủ, đều cùng đường, liền đi cùng nhau .

 

Kết quả một nhóm người , vừa vặn đụng phải quận chúa và một nam nhân khác đang lôi lôi kéo kéo, nàng ta còn không cẩn thận ngã xuống hồ, nam nhân kia lập tức nhảy xuống nước liền cứu nàng ta lên.

 

Y phục ướt sũng dính sát người , hai người lại dán c.h.ặ.t vào nhau , đây có thể coi là thất tiết mất danh dự.

 

Quận chúa đẩy gã ra , nghĩ thầm không có ai nhìn thấy thì còn có thể rũ bỏ quan hệ, tuy nhiên vừa quay đầu lại , liền nhìn thấy Thánh thượng, phụ thân , mẫu thân , còn có Tiết Chi Hành đang ở cách đó không xa nhìn mình .

 

Sắc mặt nàng ta bỗng chốc trắng bệch.

 

Quận chúa giải thích là đối phương quấy rối mình , nam nhân kia đầy mặt bị thương, lấy ra một xấp thư tín, bên trong toàn là những lời bộc lộ tâm tình chung thủy, nét chữ cũng quả thực là nét chữ của nàng ta :

 

“Quận chúa không phải nói còn thích ta sao ?"

 

Bất luận nàng ta giải thích có nhiều hơn nữa cũng là tốn công vô ích, bất luận là ai cũng không thể tin tưởng nàng ta , nam nhân này không phải là ai khác, trước khi Tiết Chi Hành xuất hiện, người này được ví là kinh thành đệ nhất tài t.ử, khi đó nàng ta ái mộ người này làm đến mức mọi người đều biết .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...