Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Ba ngày sau ." Anh trả lời ngắn gọn.
"Vậy khi nào mới được chọn nhà tái định cư?"
"Ký xong hợp đồng sẽ có thông báo."
"Có thể chọn căn nào hướng sáng tốt một chút không ? Tôi thích đón ánh nắng mặt trời."
Cuối cùng anh cũng mất kiên nhẫn: "Cô Lâm, những vấn đề công việc này cô hãy bảo người phụ trách của mình đi mà trao đổi với trợ lý của tôi ."
"Ồ," tôi nhún vai, "quên mất Cố tổng là người bận rộn."
Anh không buồn để ý tới tôi nữa, suốt cả buổi chỉ cúi đầu xử lý công việc.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc kết thúc, tôi đứng dậy định rời đi .
"Chờ đã ." Anh đột nhiên lên tiếng.
Anh chỉ tay vào ly trà sữa trên bàn tôi : "Mang rác đi theo."
"Cố tổng còn quản lý cả việc phân loại rác nữa à ?" tôi trêu chọc.
Ánh mắt anh chợt lạnh đi , tôi vội vàng cầm lấy cái ly.
Anan
Bước ra khỏi quán cà phê, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Điện thoại bỗng reo lên, là mẹ tôi gọi.
"Dĩ Đường, thế nào rồi ? Đối phương có đáng tin không ?"
"Đáng tin ạ," tôi cười nói , "chỉ là người này lạnh lùng quá, chắc đóng băng được cả người khác mất."
Cúp điện thoại xong, tôi mới nhớ ra mình cần phải đi mua thêm đồ ăn vặt dự trữ.
Tôi quay đầu lại nhìn Cố Lạn Tinh vẫn chưa đi , anh đang chuẩn bị lên xe.
Tôi chạy vội tới, gõ gõ vào cửa kính xe của anh : "Cố tổng, đợi một chút!"
Cửa kính xe từ từ hạ xuống, ánh mắt anh lộ vẻ thắc mắc.
"Có chuyện gì?" - "Anh có thể đi siêu thị với tôi một lát không ?"
Tôi chỉ tay về phía siêu thị ngay cạnh đó.
" Tôi mua hơi nhiều đồ, đang cần một nguồn lao động miễn phí."
Anh nhíu c.h.ặ.t mày: "Cô Lâm, tôi đang vội..."
"Coi như là bồi thường cho việc tôi lỡ ép anh vào tường hôm trước đi ?" Tôi ngắt lời anh , tinh nghịch nháy mắt.
Anh nhìn chằm chằm tôi khoảng ba giây với một ánh mắt đầy phức tạp.
Cuối cùng, anh cũng đẩy cửa xe bước xuống.
"Mười phút thôi, quá giờ tôi không đợi đâu ." Anh bước đi phía trước , dáng người cao ráo, hiên ngang.
Tôi kéo Cố Lạn Tinh lao thẳng vào siêu thị, tiến thẳng đến khu đồ ăn vặt.
"Lâm Dĩ Đường, cô đi chậm lại chút đi ."
Cố Lạn Tinh đi theo phía sau , đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lại thành hình chữ 'xuyên'.
Đột nhiên, tiếng chuông báo động vang lên ch.ói tai khắp siêu thị.
Ba tên bịt mặt cầm d.a.o xông vào , tên cầm đầu có giọng nói thô thiển đến gai người :
"Tất cả đứng yên đó cho tao! Đứa nào cử động là c.h.ế.t!"
Mọi người sợ hãi co cụm lại một chỗ, tôi cũng theo bản năng mà xích lại gần Cố Lạn Tinh.
[Cố Lạn Tinh thầm nghĩ: Sao cô ấy lại dựa sát thế này ? Nhưng mà mùi hương cam quýt trên người cô ấy thơm thật.]
"Bây giờ tao tuyên bố quy định!"
Tên vạm vỡ vung d.a.o, ánh sáng xanh le lói hắt lên khuôn mặt hắn .
"Vợ chồng ân ái thì được đi luôn, còn lũ độc thân và mấy đôi đồng sàng dị mộng thì ở lại làm con tin!"
"Quy định kiểu gì quái đản vậy ? Hay là tên cướp này từng bị thất tình?" Tôi không nhịn được mà lầm bầm.
Tên cướp gầy như khỉ lườm tôi một cái cháy mặt: "Bớt lảm nhảm đi ! Muốn sống thì cứ làm theo quy định!"
Đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh, tôi giật giật tay áo Cố Lạn Tinh: "Giả làm vợ chồng đi , phối hợp chút nhé!"
Sắc mặt anh tái nhợt, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng: " Tôi ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-tinh-giai-toa-cua-toi/chuong-2.html.
]
"Giữ lấy cái mạng nhỏ này đã anh ơi!"
Tôi hạ thấp giọng, bí mật cấu mạnh vào eo anh một cái.
Anh đau đến mức rên khẽ một tiếng, cuối cùng nghiến răng nói : "Đừng có quá đáng quá."
Đến lượt chúng tôi , tên to con nhìn chằm chằm hai đứa, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ:
"Hai người là vợ chồng thật à ? Nhìn mặt thằng này lạnh như tiền ấy , chẳng thấy chút tình cảm nào."
"Đại ca, chồng em theo hình tượng lạnh lùng mà!"
Tên cướp gầy nhom có vẻ không hài lòng.
"Lạnh lùng quá rồi đấy! Bảo vợ mày làm nũng đi , hoặc là mày làm nũng với nó!"
"Làm nũng á?" Tôi và Cố Lạn Tinh đồng thời ngây người .
Ánh mắt anh đầy vẻ chấn động, cứ như vừa nghe thấy một chuyện cười nhạt nhẽo nhất trần đời.
[Cố Lạn Tinh nghĩ thầm: Bảo mình làm nũng á? Tuyệt đối không đời nào! Từ nhỏ đến lớn mình chưa bao giờ làm nũng cả, chuyện này mà truyền ra ngoài thì mình còn mặt mũi nào đứng trong giới kinh doanh nữa?]
"Không chịu chứ gì?" Tên to con đưa mũi d.a.o tới trước một chút: "Thế thì ở lại đây luôn đi !"
Tôi cuống quýt, dùng sức véo anh : "Làm nũng đi ! Nếu không chúng ta đều mất mạng ở đây đấy!"
Sắc mặt anh lúc xanh lúc trắng, nhìn mũi d.a.o đang tiến lại gần, rồi lại nhìn vào đôi mắt đầy mong đợi của tôi .
Cuối cùng, anh nhắm mắt lại , nói bằng giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Vợ ơi, anh ... anh không thể sống thiếu em."
[Cố Lạn Tinh nghĩ thầm: Mất mặt quá! Thật là mất mặt quá đi ! Mình... mình thực sự đã làm nũng rồi !]
"Không nghe thấy gì cả! To hơn nữa xem nào!" Tên cướp gầy nhom quát lớn.
Cố Lạn Tinh hít một hơi thật sâu, gần như là gào lên: "Vợ ơi! Anh yêu em! Anh không thể sống thiếu em!"
[Cố Lạn Tinh nghĩ thầm: Mẹ kiếp, liều luôn!...]
Hét xong, anh quay mặt sang một bên, hai mắt nhắm nghiền, tai đỏ đến mức như sắp nhỏ ra m.á.u.
Tôi nhịn cười đến mức sắp nội thương, vội vàng lên tiếng xoa dịu:
"Chồng em chỉ là hay thẹn thùng nên mới không nhiệt tình thôi, chứ bình thường ở nhà anh ấy bám em lắm!"
"Thế còn nghe được ."
Tên to con gật đầu, lại chỉ tay vào chúng tôi .
"Nào, hôn một cái đi ! Nếu không thì không tính!"
Cố Lạn Tinh vừa ngẩng đầu lên, sợ anh hối hận, tôi liền kiễng chân lên thơm nhẹ vào mặt anh một cái.
[Cố Lạn Tinh nghĩ thầm: Cô ấy ... cô ấy vừa hôn mình ? Môi mềm thật đấy! Sao tim mình lại đập nhanh thế này ? Đây là lần đầu tiên mình được con gái chủ động hôn! Vậy mà lại diễn ra trong hoàn cảnh này sao ?]
"Không được ! Phải hôn môi cơ!" Tên cướp gầy nhom vẫn không chịu bỏ qua.
Ngay lúc tôi còn đang do dự, đột nhiên bị tên gầy đứng sau đẩy mạnh một cái,
"Á!" Tôi giật mình kêu lên, theo bản năng ôm lấy cổ Cố Lạn Tinh rồi hôn mạnh lên môi anh .
Dù sao cũng hôn rồi , hôn thêm tí nữa cũng chẳng sao ! Một anh chàng đẹp trai thế này , giờ hôn là hoàn toàn hợp pháp!
Anh vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi , nồng nhiệt đáp lại nụ hôn đó, mang đến một cảm giác như muốn bên nhau đến trọn đời.
[Cố Lạn Tinh nghĩ thầm: Aaa, nụ hôn này thật ngọt ngào.]
"Chà chà, mặn nồng quá nhỉ, nhìn kìa, hôn đến mức sưng cả môi rồi !"
Tôi vội vàng rời khỏi môi anh , hai má nóng bừng.
Cố Lạn Tinh cũng có chút ngượng ngùng, anh khẽ ho một tiếng.
[Cố Lạn Tinh nghĩ thầm: Vừa nãy hình như mình hơi chìm đắm quá mức... Cô ấy đã chủ động như vậy , mình không thể làm cô ấy mất hứng được !]
"Được rồi , coi như cho hai đứa qua cửa!" Tên to con xua tay.
"Cút nhanh đi ! Đừng có đứng đây ngứa mắt nữa!"
Tôi dắt Cố Lạn Tinh chạy ra khỏi siêu thị, hít hà bầu không khí trong lành, cả hai đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Chúng tôi vội vàng nấp sang một bên rồi gọi điện báo cảnh sát.
"Vừa nãy... cảm ơn em."
Chaporia
Bình Luận (0)