Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Con nhỏ này cũng độc ác thật, dám làm giả cả bằng cấp!"

 

Lúc bị cảnh sát đưa đi , Trương Viễn vẫn còn gào thét điên cuồng: "Lâm Dĩ Đường, tôi sẽ không tha cho cô đâu !"

 

Bạch Nhược Hy bị người của phòng pháp chế đưa đi , khóc đến lem nhem cả lớp trang điểm, trông vô cùng thê t.h.ả.m.

 

Đám đông tản ra , chân tôi bỗng nhũn đi , suýt chút nữa là ngã ngồi xuống đất.

 

Cố Lạn Tinh lập tức đỡ lấy tôi , ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng: "Đừng sợ, qua rồi ."

 

Tôi vùi đầu vào n.g.ự.c anh , nước mắt không kìm được mà rơi xuống:

 

"Sao chuyện gì anh cũng biết hết vậy ?"

 

Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi :

 

"Từ lúc em lần đầu nói hắn là tra nam, anh đã cho người điều tra rồi ."

 

Màn quấy rối kinh thiên động địa này , cuối cùng lại trở thành minh chứng cho việc anh sẽ bảo vệ tôi đến cùng.

Anan

 

Trương Viễn vì tội tống tiền mà phải vào bóc lịch.

 

Bạch Nhược Hy cũng phải bồi thường một khoản tiền lớn và công khai xin lỗi , còn Cố Lạn Tinh thì càng chiều chuộng tôi một cách không kiêng nể gì.

 

Cuối tuần, anh đưa tôi về nhà cũ để gặp mặt trưởng bối. Xe vừa dừng lại , mợ của anh đã tươi cười niềm nở bước ra , nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi không buông.

 

"Đây là Dĩ Đường phải không ? Nhìn con bé này , càng nhìn mợ càng thấy quen!"

 

Mợ cười đến híp cả mắt, trong ánh nhìn tràn ngập vẻ thân thiết.

 

Tôi ngẩn người : "Mợ ạ, trước đây chúng ta đã từng gặp nhau rồi sao ?"

 

Cố Lạn Tinh đứng bên cạnh giúp tôi xách quà cáp, lên tiếng một cách tự nhiên:

 

"Chắc mợ nhận nhầm người rồi , Dĩ Đường trước đây không sống quanh vùng này ."

 

Trên bàn ăn, mợ càng nhìn tôi càng thấy quý mến, đột nhiên mợ đập tay vào đùi một cái:

 

"Nhớ ra rồi ! Cháu là con bé nhà cô Bạch! Hồi nhỏ cháu với Lạn Tinh ở cùng một khu tập thể, suốt ngày cứ lẽo đẽo chạy theo sau đuôi nó đấy thôi!"

 

Tôi hoàn toàn ngây người , đôi đũa trên tay khựng lại : "Dạ? Cháu và Cố Lạn Tinh quen nhau từ nhỏ ạ?"

 

Tôi chẳng nhớ chút gì về chuyện này cả, quay sang nhìn Cố Lạn Tinh, anh cũng ngơ ngác không kém, khẽ cau mày: "Mợ, mợ nhớ nhầm rồi phải không ? Hồi nhỏ cháu đâu có thân với bé gái nào như vậy ."

 

"Sao mà nhầm được !" Mợ cười đến mức không đứng thẳng nổi, chẳng thèm để ý đến sự ngăn cản của Cố Lạn Tinh mà tuôn ra một tràng,

 

"Lúc đó Dĩ Đường mới hơn hai tuổi, nói năng còn bập bẹ, cứ một câu ' anh Tinh ơi', hai câu ' anh Tinh ơi', bám người kinh khủng."

 

"Thằng Lạn Tinh lúc đó năm tuổi, nhưng lúc nào cũng bảo vệ cháu, ai mà bắt nạt cháu là nó nổi khùng với người ta ngay."

 

Vẻ mặt của Cố Lạn Tinh chuyển từ ngỡ ngàng sang nghi hoặc.

 

Rõ ràng là anh đang cố nhớ lại , nhưng vẫn chưa tìm được chút manh mối nào:

 

"Sao cháu chẳng nhớ chút gì nhỉ? Sau đó nhà mình chuyển đi nơi khác, lúc quay về cũng đã đổi chỗ ở rồi .

"

 

"Trọng điểm không phải cái đó!"

 

Dượng của anh cũng chen vào góp vui, cười đến mức khóe mắt đầy nếp nhăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-tinh-giai-toa-cua-toi/chuong-8.html.]

 

"Buồn cười nhất là có một lần , Dĩ Đường đi bậy ra giữa sân, rồi cứ thế ngồi xổm đó nghịch một cách say sưa. Lạn Tinh tốt bụng định vào kéo con bé dậy, ai ngờ con nhóc này bốc một mẩu, nhét tọt vào mồm Lạn Tinh, còn lí nhí bảo ' anh Tinh, ăn đi , thơm lắm'!"

 

"Phụt -" Ngụm nước trái cây tôi vừa uống phun thẳng ra ngoài, mắt trợn tròn vì không thể tin nổi.

 

"Thật... thật sự có chuyện này sao ?!"

 

Còn Cố Lạn Tinh thì cả người cứng đờ tại chỗ, sắc mặt ngay lập tức trắng bệch.

 

Cuối cùng anh nhìn sang tôi với vẻ dở khóc dở cười , đầy lúng túng.

 

Anh há miệng, hồi lâu sau vẫn không nói nên lời.

 

Phải một lúc lâu sau mới thốt ra được giọng nói khản đặc:

 

"Mợ nói ... con nhóc đó chính là cô ấy sao ?" 

 

"Chứ còn ai nữa!"

 

Mợ gật đầu cái rụp, cười càng sảng khoái hơn.

 

"Lúc đó Lạn Tinh sợ đến mức khóc suốt cả buổi chiều, trốn trong phòng không chịu ra , còn nói với chúng tôi là 'Bé con là đồ xấu xa, cứ đòi cho con ăn thứ hôi thối'. Sau đó cứ thấy Dĩ Đường là nó chạy mất dép, trốn biệt tích suốt gần cả tháng trời đấy!"

 

Tôi cười đến mức vỗ bàn bôm bốp, nước mắt cũng trào ra , ghé sát mặt lại gần Cố Lạn Tinh, cố tình nghiêng đầu trêu chọc anh :

 

"Cố tổng, hóa ra ngay từ hồi nhỏ em đã từng đút cho anh ăn 'cái thứ đó' rồi cơ đấy, ha ha ha!"

 

Anh nhìn tôi , đưa tay khẽ véo má tôi , lực đạo dịu dàng vô cùng:

 

"Chẳng trách lần đầu gặp em, anh đã thấy quen mắt một cách kỳ lạ, hóa ra là vì chuyện này ."

 

"Tính ra thì trước đây anh đối xử tốt với em không phải là nhất kiến chung tình, mà là do bóng ma tâm lý từ trong tiềm thức bộc phát đấy à ?"

 

Tôi cố ý trêu chọc anh .

 

Anh thở dài bất lực, ngón tay khẽ quẹt qua mũi tôi , giọng điệu tràn đầy vẻ cưng chiều:

 

"Là định mệnh đấy, đúng là một tiểu ác ma không thể trốn thoát."

 

Nói rồi , anh nắm lấy tay tôi , mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau , rồi nghiêm túc thưa với các bậc trưởng bối.

 

"Tiểu ác ma này , xem ra con phải bảo vệ cô ấy cả đời rồi ."

 

Mợ và cậu nhìn nhau cười , ánh mắt hiện rõ sự an tâm và hài lòng.

 

Sau bữa tối, chúng tôi cùng đi dạo trong sân, gió đêm mang theo hương thơm thanh khiết của cỏ cây.

 

Tôi vẫn chưa chịu thôi mà cứ liên tục trêu ghẹo anh :

 

"Cố tổng, anh có muốn bù đắp chút tiếc nuối thời thơ ấu, để em tiếp tục 'đút' cho anh ăn không ?"

 

Anh dừng bước, xoay người ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

 

Anh cúi đầu đặt một nụ hôn dịu dàng lên khóe môi tôi , giọng điệu vừa bất lực vừa dung túng:

 

"Đồ quỷ nhỏ, cũng chỉ có em mới dám trêu chọc anh như thế. Đời này sa vào tay em, anh nhận."

 

HẾT

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...