Cá Mặn Và Kiếm/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn chẳng nói chẳng rằng.

Thần kiếm trong lòng ta thì hừ hừ cười đầy đắc ý. Nhìn xem, thế mới là chân nam nhân chứ!

Biến cố bất ngờ xảy ra , mấy tầng quái vật đột nhiên từ dưới đất chui lên. Thẩm Thốn Ngọc bị kẹt giữa vòng vây ma vật!

Ta đứng bên cạnh, vội vàng ném thanh kiếm nát ra : "Kiếm ơi, mau bảo vệ Thẩm Thốn Ngọc! Ta đi trốn trước đây!"

Thần kiếm của ta im lặng, rồi thản nhiên chui lại vào lòng ta , tìm một góc thật thoải mái mà nằm xuống: "Không đi , mệt lắm."

Thẩm Thốn Ngọc cũng là kẻ có khí tiết, nhất quyết không thèm cầu xin ta . Hắn nhanh nhẹn dập đầu trước thanh kiếm nát một cái, rút kiếm khỏi bao, lao vào đ.á.n.h quái, động tác lưu loát vô cùng!

Thế nhưng, thanh kiếm nát vừa chạm vào lớp giáp của ma vật đã bị bật văng ra ngay lập tức. Nó bay đi một quãng xa, Thẩm Thốn Ngọc vội vàng gọi nó quay lại : "Kiếm!"

Thanh kiếm vẫn nằm im thin thít. Nếu độ thân mật không đủ, phải gọi đúng tên thì mới có thể ngự kiếm.

Thẩm Thốn Ngọc trừng mắt nhìn ta , gầm lên: "Cái đồ phế vật này lại giở chứng gì nữa! Rốt cuộc nó tên là gì?!"

Thật là, hóa ra bấy lâu nay hắn vẫn không biết tên kiếm của mình . Ta đáp: "Nó tên là Bảo Bảo!"

Thẩm Thốn Ngọc lại muốn phát điên. Thấy ma vật nhấc chân định giẫm nát Thẩm Thốn Ngọc, hắn đau khổ nhắm mắt, mặt mũi tái nhợt, rặn ra từng chữ: "Bảo Bảo... lên đi ."

... Đinh!

Một tiếng kiếm ngân x.é to.ạc không trung. Bảo Bảo kiếm xuất chiêu rồi !

Trong chớp mắt, thanh kiếm rỉ sét đ.â.m xuyên qua hư không , cắm thẳng vào tim con đại thú. Ta bịt mũi, ôm c.h.ặ.t lấy thần kiếm của mình : "Đừng hít thở! Đừng hít thở! Hít vào là dính uốn ván c.h.ế.t luôn đấy!"

Đây chính là tuyệt chiêu của kiếm nát — "Hút t.h.u.ố.c vào phổi, vạn dặm uốn ván".

Tuy nhiên, lớp giáp của quái vật quá dày, thanh kiếm cũng bị mẻ mất một góc "rắc" một tiếng. Ngay khi quái vật ngã xuống, thanh kiếm cũng rơi thẳng vào lòng Thẩm Thốn Ngọc, chuẩn xác đặt ngay trên cơ bụng của hắn . Tiếng bàn tính trong lòng nó gảy lạch cạch khiến ta cũng nghe thấy.

Thẩm Thốn Ngọc ngơ ngác đón lấy thanh kiếm, lẩm bẩm: "Thì ra bấy lâu nay ngươi giả vờ làm phế vật là vì không cam lòng sao ? Sau này hãy cùng ta trảm yêu trừ ma có được không ? Chúng ta sẽ lấy m.á.u nóng tế Hiên Viên!"

Thanh kiếm không đáp lời, chỉ khẽ rung nhẹ một cái. Ta vội vàng chạy tới, bày cho Thẩm Thốn Ngọc cách chữa trị cho kiếm: "Trai đẹp và cơ bụng, đảm bảo chữa là khỏi."

Hắn gắt lên: "Chúng ta là kiếm sĩ chính đạo, sao có thể suy nghĩ đê tiện như thế?"

Nói đoạn, Thẩm Thốn Ngọc phất tay áo bỏ đi .

9

Trở về phòng, rửa mặt xong là ta định đi ngủ ngay. Nhưng thần kiếm lại kéo kéo vạt áo ta , giọng điệu không giấu nổi vẻ tủi thân : "Nàng quên là phải đưa ta đi chơi rồi ."

Chuyện này quả thực trái với tôn chỉ "cá mặn" của ta . Nhưng thôi, ta vỗ vỗ thân kiếm: "Thôi được rồi , chiều ngươi một lần vậy ."

Ta đưa thần kiếm Thủ Linh đi dạo phố, ghé vào một tiệm bánh kẹo lâu đời. Kẹo nước lê, bánh quế hoa, kẹo râu rồng... món nào ta cũng nếm thử một chút, hắn có vẻ rất mong đợi.

"Vị thế nào?"

Ta giơ ngón tay cái lên: "Ngon lắm! Ngươi muốn thử không ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ca-man-va-kiem/chuong-3.html.]

Giọng hắn trầm xuống: "Kiếm không có vị giác, chỉ có thể cảm nhận qua nàng. Cho nên, nàng có thể miêu tả chi tiết hơn một chút được không ?"

Lòng ta mềm nhũn như nước. Ta tỉ mẩn nếm từng viên kẹo, đưa ra những lời nhận xét dài cả nghìn chữ như một nhà phê bình ẩm thực thực thụ. Thần kiếm Thủ Linh có vẻ rất vui, đuôi kiếm suýt thì vểnh lên tận trời.

Hắn bảo: "Chúng ta đi xem kịch đi . Ta có một người bằng hữu... vì ta mà ở lại đây."

Ta kinh ngạc, không ngờ thần kiếm mà cũng có bằng hữu! Trong lúc hắn đi mua vé, ta quay lại tiệm bánh kẹo lúc nãy.

"Ông chủ, cho ta thêm một phần kẹo giống khi nãy."

Lão hán cười hì hì: "Ái chà, chúc mừng chúc mừng, tân hôn đại hỷ! Phu quân của cô nương quả là có lòng, cứ nhất định muốn nếm thử vị kẹo. Tiệm chúng ta lịch sử lâu đời, từ thời cụ kị truyền lại chưa từng dời chỗ. Năm xưa, có vị kiếm tiên ân nhân cũng dẫn thê t.ử tới đây nếm kẹo. Thê t.ử của ngài ấy không phải người , mà là..."

Một tiểu t.ử nhanh tay bịt miệng ông lão lại : "Cô nương đừng chấp, gia gia nhà ta lẩm cẩm rồi , cứ hay nói linh tinh, kẹo này giảm giá cho cô nhé!"

Ta quay lại tìm Thủ Linh, thấy trên thân hắn đã treo mấy túi đồ ăn vặt, giọng điệu hớn hở: "Nương t.ử ơi, đi thôi."

Vở kịch trên sân khấu hát vang ê a, ta ít học nên chẳng hiểu gì lắm. Đại khái là một câu chuyện tình vượt c.h.ủ.n.g t.ộ.c của một vị kiếm tiên nào đó. Nhưng thần kiếm lại xem đến mức say mê.

Đến đoạn đôi nam nữ trên đài thề hẹn bạc đầu giai lão, nam chính thổ lộ: "Nguyện cùng nàng mỗi ngày sưởi nắng, ăn kẹo xem kịch. Chỉ cần là nàng, cái gì ta cũng muốn . Chỉ cần là nàng, cái gì ta cũng làm được ."

Ta vừa định châm chọc mấy câu chuyện yêu đương sướt mướt này thì thấy thân kiếm Thủ Linh ướt đẫm. Hắn khóc rồi .

Ta vội ôm kiếm vào lòng dỗ dành: "Kiếm ngoan, ôm một cái nào, đừng khóc nữa! Đều là diễn kịch cả thôi, là giả cả đấy!"

Hắn khóc nấc lên, làm ướt đẫm cả tay áo ta : "Là thật đấy."

Ta chỉ còn cách tiếp tục dỗ dành: "Chúng ta về thôi." Lần sau nhất định không đưa hắn đi xem kịch nữa. Đánh giá kém! Trả hàng! Dám làm kiếm của ta khóc .

10

Thần kiếm Thủ Linh khóc đến mức "mắt sưng húp", trốn trong chăn không chịu ra : "Ngủ thêm chút nữa đi , Nương t.ử ơi."

Ta cũng định chui vào ngủ nướng cùng hắn thì Thẩm Thốn Ngọc đột nhiên xuất hiện với vẻ mặt nghiêm nghị, hỏi: "Sư muội , sao thanh kiếm của ta lại sặc mùi thịt nướng với kẹo thế này ?"

Ánh mắt ta đảo liên hồi, nhìn sang thanh kiếm nát của hắn . Trông nó có vẻ rất thỏa mãn, hào quang nhuận sắc, còn đang "thở" ra mấy cái bong bóng. Hiểu rồi , nó ăn no rồi .

Ta bắt đầu chỉ dạy tận tình cho Thẩm Thốn Ngọc cách chăm sóc kiếm. Khi thấy ta dạy đến phần kỹ thuật xoa bóp và lau chùi, thần kiếm sau lưng ta bỗng phát ra giọng điệu lạnh lẽo:

"Nàng đối xử với thanh kiếm đó tốt thật đấy, chẳng thèm để ý gì đến ta cả. Có phải vì nó rách nát hơn nên nàng mới thấy thương xót, trong lòng nàng chỉ toàn là kiếm của kẻ khác đúng không ? Ta mới là bản mệnh kiếm của nàng, nàng có biết không hả? Sao không nói gì? Quả nhiên là thật rồi . Nàng hết yêu ta rồi đúng không ?"

Giọng hắn đầy vẻ tủi thân , thân kiếm bắt đầu ướt sũng. Lại bắt đầu rơi những giọt nước mắt như hạt đậu rồi ...

Kể từ sau khi xem vở kịch đó, thanh thần kiếm này trở nên kỳ quái vô cùng. Hơi một tí là nghi thần nghi quỷ. Ngay cả việc ta thức dậy đi vệ sinh giữa đêm cũng bị hắn thương tâm chất vấn: "Nàng định bỏ rơi ta sao ?"

"Ta chỉ đi vệ sinh thôi. Hay là ngươi đi hộ ta nhé?"

Hiện tại, thấy hắn lại sắp nổi cơn lôi đình, ta đã quá quen thuộc, liền ra tay xoay chuôi kiếm một vòng: "Quả không hổ danh là thần kiếm, câu hỏi rất sắc bén. Ngoan nào, tuy ngươi dậy muộn nhưng ngươi dịu dàng tinh tế nhất. Mọi người đều ngưỡng mộ ta vì có một thanh kiếm tâm lý như ngươi đấy, thật là phúc đức mấy đời mới có được !"

Thủ Linh im lặng, thân kiếm khẽ ửng hồng: "Hừ, thật sao ?"

Giọng điệu lại trở nên rụt rè: "Chẳng qua là ta có bề dày lịch sử thôi, nàng thích là được . Ta đi nghỉ ngơi tiếp đây, lát nữa nhớ gọi ta dậy ăn trái cây đấy."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...