Cá Mặn Và Kiếm/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vừa thấy ta , mấy thanh linh kiếm kia "keng" một tiếng quỳ sụp xuống.

"Đại tỷ, cầu xin tỷ đừng hại bọn đệ ."

"Đó là bản mệnh kiếm của tỷ, hắn có để lại lời nhắn cho tỷ đấy."

Ta hốt hoảng kiểm tra toàn thân : "Cái gì! Hắn để lại hồ sơ vắng buổi của ta à ? Hay là lịch sử quẹt thẻ ăn uống ở nhà bếp? Chẳng lẽ... là tư thế ngủ quá xấu , hay lúc ngủ mê lại đ.á.n.h nhau ?"

Đám linh kiếm ngập ngừng, diễn đạt một cách rất hàm súc:

"Bản mệnh kiếm nói , ai dám chạm vào tỷ, hắn sẽ treo cổ kẻ đó lên. Hắn là phu quân duy nhất. Nương t.ử nương t.ử nương t.ử, nhớ nhớ nhớ. Hắn còn bảo hắn đã xăm tên tỷ lên người nữa..."

Mặt ta đỏ bừng như gấc chín, không dám nghe tiếp nữa.

Bảo Bảo kiếm hỏi: "Chia tay thật rồi à ?"

"Chia tay cái gì, hắn ở trong lòng ta mà. Nhất định là hắn có nỗi khổ tâm riêng, hắn xót ta thôi. Ta đợi hắn về giải thích. Trong lúc chờ đợi, trước tiên phải tìm người ... à không , tìm kiếm bù đắp vào chỗ trống đã ."

15

Ngày thứ tư sau khi kiếm bỏ đi , ta nằm bẹp trong chăn. Lật qua lật lại , ta có chút muốn khóc , nhưng nước mắt mặn quá, làm ta càng thấy buồn ngủ hơn. Nghỉ ngơi thật tốt , không cần vận động, cũng chẳng cần làm việc. Nước mắt trào ra , ta lại hít ngược vào bụng.

Đột nhiên ngoài viện có tiếng hét lớn.

"Đến báo ơn đây!" "Phàm tiên tới báo ơn đây!" "Thánh t.ử Ma tộc tới báo ơn đây!" ...

Chẳng mấy chốc, những người đến báo ơn đã chen chúc đầy sân. Bọn họ nói mình từng được cứu mạng, vị anh hùng kia đã để lại địa chỉ ở đây.

"Vị anh hùng đó cao tám thước, tướng mạo anh tuấn, khí chất bất phàm, trí dũng song toàn , lại còn biết quan tâm người khác."

Ta suy ngẫm, vị anh hùng này duy nhất có một nhược điểm là trí nhớ không tốt , sao lại để lại nhầm địa chỉ thế này ?

Đợi đến khi Thẩm Thốn Ngọc tới nơi, trong sân đã đông đến mức không còn chỗ chen chân. Sắc mặt hắn kỳ quái vô cùng, cố chen qua đám đông để đến trước mặt ta .

"Ở đây sao náo nhiệt vậy ? Nhưng tại sao , ta cứ thấy có cảm giác không vui chút nào."

Đúng vậy , những người này vốn dĩ đều là nhân duyên của nam chính. Không hiểu kiểu gì, tất cả đều được gửi đến chỗ ta . Đám người này cứ ríu rít như chim sẻ, định biến sân nhà ta thành nơi mở hội à .

" Đúng rồi , nghe nói mấy ngày nữa sẽ có buổi bói toán tìm kiếm vị Cứu thế chủ, là ai vậy ?" "Thần Ma đại chiến sắp tới, vạn người sẽ đi theo vị Cứu thế chủ đó chiến đấu! Mang lại thái bình cho lục giới!"

Thẩm Thốn Ngọc ngồi thẳng lưng, ánh mắt khôi phục lại thần thái. Đúng rồi , tình tiết Long Ngạo Thiên lại đến rồi đây. Huyết quản hắn tự mang khí chất bá đạo.

Ta cũng ngồi thẳng lưng. Bởi vì, tại sao tình tiết Thần Ma đại chiến lại bị đẩy lên sớm thế này ? Đây vốn là tình tiết kết truyện mà!

Đám đông ồn ào làm ta thấy phiền, ta liền trèo tường bỏ trốn. Ở góc tường, ta thấy một cái bọc nhỏ vô cùng kín đáo. Màu huyền thanh, rất nặng. Mở ra xem, bên trong là một ít kẹo hồ lô, còn có cả linh khí bảo vệ chân. Một tia sáng mặt trời rọi xuống bên cạnh, trông như một dòng chữ:

【Nhặt được thì lấy, không nhặt thì ta vứt.】

Được thôi, ta nhận.

16

Buổi rút thăm tuyên bố Cứu thế chủ bắt đầu. Ta lại bị ép phải tham gia.

Thẩm Thốn Ngọc tinh thần phơi phới, thanh kiếm bên hông đeo đủ thứ hoa hòe hoa sói, còn mặc cả bao kiếm bằng bông. 

Nghĩ đến việc thủ linh kiếm sẽ ngưỡng mộ, ta khẽ nói : "Ngoan nào, để ta cũng sắm cho ngươi một bộ.”

Không nghe thấy tiếng đáp lại . Suýt nữa thì quên mất, thần kiếm của ta vẫn chưa về. Nhưng chắc chắn là hắn vẫn bình an vô sự.

Bởi vì có khế ước bản mệnh, hắn mà bị thương thì ta cũng  cảm ứng được .

Đám đệ t.ử hò reo, vị trưởng lão từ trong linh khí rút ra một thẻ thăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ca-man-va-kiem/chuong-5.html.]

"Linh khí sẽ chọn ra người có chí tiến thủ nhất, phù hợp nhất để trảm yêu trừ ma! Vị Cứu thế chủ đó chính là—"

Thẩm Thốn Ngọc đã hắng giọng, nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm. Ta cũng chuẩn bị sẵn tư thế vỗ tay.

"Khương Linh?"

??? Mọi người không chấn động, chỉ thấy nghi hoặc. Ai cũng hỏi: Vị nào thế? Bởi vì ta toàn trốn học nên chẳng ai nhớ mặt. Chỉ có sư phụ ở nhà bếp là ném tới cái nhìn đầy kinh ngạc.

Và sư tôn ở đằng xa, ném cho ta một cái nhìn kiểu "quả nhiên là thế".

"Khương đồ nhi, hóa ra bấy lâu nay con giả vờ lười biếng, thực chất là để che giấu thực lực, bày ra đại cục. Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy nha!"

Thẩm Thốn Ngọc quay đầu lại , đôi mắt ngỡ ngàng, rồi biến thành phẫn nộ: "Tại sao ! Lại là muội cướp của ta ! Đáng c.h.ế.t!"

Đầu gối ta bỗng mềm nhũn.

17

Ta liền thu dọn hành lý trong đêm, chuẩn bị bỏ trốn. Nhân định thắng thiên cái gì chứ, mạng của ta do ta quyết định. Mạng sống là thứ nhất, tôn nghiêm là thứ hai.

Nào ngờ ra đến cửa lại bị chặn đường, là Bảo Bảo kiếm. Nàng đã hóa thành hình người , gương mặt tròn xoe đầy vẻ hoảng hốt.

"Nha đầu! Thẩm Thốn Ngọc đột nhiên bị bắt đi rồi !"

"Đám người đó bảo, muốn tìm Thủ Linh kiếm thì phải bắt Cứu thế chủ. Bọn chúng bắt nhầm người rồi , lại còn nhầm cả địa chỉ. Thẩm Thốn Ngọc thì cứng miệng, trên mặt vẫn giữ nụ cười ngạo nghễ bất cần đời. Hắn hét lên: Cứ bắt đi , ta chính là Cứu thế chủ đây."

Mọi manh mối đều chỉ về phía ta , nhưng kẻ phản diện lại bắt nhầm người mất rồi ...

Ta định giơ tay xin hàng. "Bảo Bảo, đi cứu hắn thôi?"

Nàng nhìn ta đầy kinh ngạc: "Đâu có , ta đến đây đơn thuần là vì muốn sống thôi mà. Kiếm và chủ trói buộc song hành, Thẩm Thốn Ngọc mà c.h.ế.t, ta cũng xong đời!"

Nói đoạn, cánh tay của nàng đột nhiên gãy "khục" một cái. Nàng hét lên: "G.i.ế.c người rồi ! Thẩm Thốn Ngọc đang bị ăn đòn kìa!"

Ta chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, vội vàng đỡ lấy Bảo Bảo. Nàng tuôn ra một tràng tiếng lóng, thân hình đầy rỉ sắt, dường như không chống đỡ nổi nữa mà biến lại thành một thanh kiếm.

"Nếu ta có c.h.ế.t, hãy cắm ta lên cơ bụng của Thẩm Thốn Ngọc, nếu không ta c.h.ế.t không nhắm mắt."

Bảo Bảo kiếm để lại di ngôn.

18

Trong nguyên tác, khi vai phụ bị bắt, nam chính sẽ một mình xông pha, g.i.ế.c vào sào huyệt của kẻ phản diện. Giờ là lúc đổi vai rồi . Ta cũng cõng kiếm trên lưng, tìm đến hang ổ của Đại Boss.

Theo chỉ dẫn của Bảo Bảo kiếm, ta tìm thấy Thẩm Thốn Ngọc. Hắn bị trói trên vách đá treo leo, bị đ.á.n.h đập dã man. Chỉ có điều, trên mặt hắn vẫn thấp thoáng vẻ tiêu sái, mệt mỏi.

Thẩm Thốn Ngọc liếc nhìn ta một cái, rồi lại nhìn thanh kiếm sau lưng ta .

"Các ngươi đến nộp mạng sao ? Thủ Linh kiếm đâu sao không thấy, chỉ có mình ngươi mà cũng đòi xông vào đây?"

Thú thật, nhìn vào mắt hắn , ta bắt đầu cười trừ một cách gượng gạo. Kẻ phản diện đứng sau cũng cười theo. Một hình tượng phản diện kinh điển toàn diện, bắt đầu kể lể về mối thù sâu nặng mấy trăm năm. Thẩm Thốn Ngọc nghiến răng, vẻ mặt đau đớn.

Cuối cùng, Đại Boss hừ lạnh một tiếng: "Ha ha ha, ta sẽ để ngươi nếm trải nỗi đau khi mất đi người thương!"

"Á á á á— Không được ! Đừng làm nàng bị thương! Khương sư muội mang theo Bảo Bảo kiếm đấy! Kiếm thì sao chứ? Bọn ta là chân ái!"

Thẩm Thốn Ngọc đỏ mắt, gào thét, gầm rống. Kẻ phản diện chuyển hướng pháp thuật nhắm thẳng vào thanh kiếm bên hông ta .

"Ồ, hóa ra thanh kiếm này mới là người thương của ngươi sao ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...