Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bố tôi thì chịu trách nhiệm đi khắp nơi khoe khoang, đắc ý về cậu con rể quý báu của mình .

Bố Cố thì đảm nhận việc ngồi thảnh thơi uống trà ở một góc sân, chốc chốc lại gật đầu cái rụp như thể " mọi chuyện ta đều đã thấu tỏ hết cả rồi ".

Phương Vân làm phù dâu cho tôi .

Nó diện một chiếc váy màu hồng cánh sen cực kỳ nổi bật, tay cầm chiếc micro hiên ngang đứng trên sân khấu.

"Mọi người ơi, tôi xin phép được phát biểu đôi lời ngắn gọn nhé."

"Cái cô Tống Thanh Hoan này ấy mà, ngày thường trông cứ như chú nai tơ vô tội, không làm hại ai bao giờ."

" Nhưng cô ấy đã làm nên một kỳ tích xưa nay hiếm có của cả nước. Để trả đũa cô bạn thân , cô ấy đã trực tiếp lấy luôn anh trai ruột của người ta ."

Bên dưới khán đài, mọi người cười rộ lên rần rần.

Phương Vân hắng giọng một cái rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt:

"Hồi tôi mới nghe được cái tin này , tôi còn tưởng đầu óc cô ấy có vấn đề cơ. Tôi còn bảo cô ấy là cậu phải cẩn thận một chút đấy, cái anh Cố Diễn Chi kia ở bên ngoài tiếng tăm không được tốt cho lắm đâu , cậu đừng có mà thả mồi bắt bóng không thành lại rước họa vào thân ."

"Kết quả thì sao nào?"

Nó khẽ nghiêng đầu nhìn sang Cố Diễn Chi đang đứng sừng sững bên cạnh.

"Kết quả là cái anh chàng này không những không ăn tươi nuốt sống cô ấy , mà ngày ngày đều đặn rót nước ấm cho cô ấy uống, ghi nhớ nằm lòng chuyện cô ấy không ăn hành, lại còn chăm chỉ dán giấy ghi chú đầy khắp tủ lạnh nữa chứ."

" Tôi cứ tự hỏi không biết đây là vị tổng tài lạnh lùng trong truyền thuyết hay là anh chàng quản gia chu đáo, tận tụy nữa đây?"

Tiếng cười bên dưới khán đài lại càng rộ lên lớn hơn nữa.

Gương mặt Cố Diễn Chi vẫn không lộ ra chút biểu cảm nào, cứ thế đứng yên tại chỗ.

Nhưng hai bên vành tai của anh đã đỏ ửng lên từ lúc nào.

Phương Vân thu lại vẻ mặt đùa cợt, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm túc nhìn tôi .

"Hoan Hoan, ngày trước khi cậu bảo muốn gả cho anh trai của cô bạn thân , mình cứ nghĩ đầu óc cậu bị úng nước rồi ."

" Nhưng bây giờ mình muốn nói rằng, đầu óc cậu không hề úng nước chút nào. Cậu tỉnh táo đến mức đáng sợ luôn ấy ."

"Có những người sau khi bị phản bội sẽ hoàn toàn ngã gục, không gượng dậy nổi. Nhưng cậu thì không ."

"Cậu lựa chọn đứng thẳng người lên, hiên ngang bước qua giông bão, và rồi khiến cho bản thân mình sống tốt hơn, hạnh phúc hơn tất cả những kẻ khác.

"

"Cậu hoàn toàn xứng đáng với điều đó."

Nó hướng chiếc ly về phía tôi để chúc mừng.

Vành mắt tôi chợt nóng ran, tôi cũng nâng ly lên đáp lễ lại nó.

Nghi thức diễn ra rất đơn giản, không có những lời thề nguyện dài dòng, sáo rỗng.

Khoảnh khắc trao nhẫn cưới cho nhau , Cố Diễn Chi nhìn tôi chăm chú.

Tôi nhìn anh , khẽ hỏi: "Anh có hối hận không ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bi-ban-than-giat-bo-toi-lay-luon-anh-trai-no/chuong-16.html.]

Tôi hỏi lại đúng câu hỏi mà anh đã từng hỏi tôi vào ba tháng trước .

Anh cúi đầu đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi , mặt không cảm xúc mà đáp lại một câu:

"Anh chưa bao giờ coi chuyện này là một vụ mua bán ngay từ ngày đầu tiên."

Sống mũi tôi chợt cay cay, suýt chút nữa là rơi nước mắt làm hỏng hết cả bầu không khí.

Tôi phải cố sống cố c.h.ế.t kìm nén lại .

Phù dâu không thể khóc trước cô dâu, và cô dâu thì lại càng không thể mất mặt trước mặt chú rể được .

Đêm ngày hôm diễn ra đám cưới.

Tôi ngồi lướt điện thoại thì vô tình thấy một bài viết được đẩy lên thanh thông báo.

Chính là bài viết phốt với tiêu đề "Bà chị dâu độc ác của hào môn" mà Cố Tư Lâm đăng tải năm xưa.

Bài viết gốc dĩ nhiên là đã bị xóa từ tám đời rồi , nhưng có người đã nhanh tay chụp màn hình lại và làm thành một bài tổng hợp.

Dưới phần bình luận của bài tổng hợp ấy , có một dòng bình luận mới nhất vừa leo lên top yêu thích nhiều nhất:

[Thế nên mới nói đấy, người đàn ông mà cướp được từ tay cô bạn thân đúng là không dùng được việc gì, cứ phải tìm đến anh trai của nó mới là chân ái nhé các bác.]

Sáu mươi nghìn lượt thích.

Tôi bật cười thành tiếng, liền đưa màn hình điện thoại ra trước mặt Cố Diễn Chi đang ngồi bên cạnh.

Anh liếc mắt nhìn qua màn hình, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười .

Sau đó, anh úp ngược chiếc điện thoại xuống chiếc tủ đầu giường.

Anh kéo lấy tay tôi : "Xem đủ rồi đấy, đi ngủ thôi!"

Tôi nghiêng đầu nhìn anh : "Lúc nãy rõ ràng là anh vừa cười đúng không ?"

"Không có ."

"Anh cười rồi , chính mắt em nhìn thấy nhé!"

"Em nhìn nhầm rồi ."

Anh đưa tay tắt đèn.

Trong bóng tối tịch mịch, bàn tay anh vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi không buông, và tôi cũng không hề rụt tay lại .

Được rồi .

Mua rồi miễn đổi trả thì cứ miễn đổi trả vậy .

Dù sao thì thương vụ này , tôi cũng chẳng lỗ đi đâu được .

_HOÀN_

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...