Sau Khi Nhìn Thấy Màn Hình Đạn Tội Phạm, Tôi Trở Thành Vạn Nhân Mê Trong Giới Giải Trí/Chương 1: Ảo giác là màn hình đạn?!C. 1: Ảo giác là màn hình đạn?!
20px

 

Mùa xuân vừa khép lại , đầu hạ đã đến. Thế nhưng, một đợt không khí lạnh mạnh mẽ và hiếm gặp bất ngờ tràn qua Nam Thành.

 

Bên ngoài tòa ký túc xá số 3 của Đại học Nam Thành, hàng cây xanh mướt khẽ đung đưa trong gió. Những giọt sương còn đọng lại từ đêm qua lấp lánh trên lá, thỉnh thoảng lại rơi xuống t.h.ả.m cỏ bên dưới .

 

Dưới tán cây, các sinh viên qua lại không ngừng than phiền về thời tiết thất thường.

 

Hôm qua trời vẫn còn nắng gắt, chỉ cần mặc áo ngắn tay và quần đùi là đủ. Vậy mà chỉ sau một đêm, nhiệt độ đã giảm mạnh đến mức phải khoác thêm áo ngoài.

 

Họ đi thành từng nhóm nhỏ, gặp nhau thì lịch sự gật đầu chào hỏi, vừa cười vừa trò chuyện.

 

Mọi thứ vẫn bình thường như bất kỳ buổi sáng nào khác.

 

Chỉ là, tất cả những điều ấy dường như chẳng liên quan gì đến An Tế Nguyệt đang đứng cách cổng ký túc xá không xa.

 

Cô vẫn giữ nguyên lớp trang điểm và kiểu tóc từ hôm qua. Trên người là chiếc váy hai dây dài đến đầu gối với hai gam màu bạc và trắng đan xen. Ngoài đôi tất mỏng cùng màu kéo lên đến bắp chân, đôi chân cô không có bất kỳ biện pháp giữ ấm nào khác. Ngay cả đôi giày dưới chân cũng đồng màu với chiếc váy.

 

Đứng dưới tán cây lác đác cánh hoa rơi, đầu quấn băng gạc, cô lặng lẽ nhìn về phía trước với ánh mắt đờ đẫn.

 

Ẩn sau vẻ ngoài bình lặng đến gần như c.h.ế.t lặng ấy , nội tâm cô lại đang cuộn trào sóng gió.

 

Chỉ trong vỏn vẹn hai mươi tư giờ, từ hôm qua đến hôm nay, cuộc đời cô đã trải qua những biến động và thăng trầm to lớn.

 

Đương nhiên, những chuyện ấy thực ra đều nằm trong dự liệu của cô.

 

Không ai quy định rằng một người nắm trọn thiên thời địa lợi thì nhất định sẽ thành công. Chẳng phải cổ nhân cũng từng nói , ngoài thiên thời địa lợi còn cần có nhân hòa hay sao ?

 

Chỉ là tình cảnh hiện tại khiến cô có cảm giác như một người bình thường đột nhiên xuyên đến một thế giới khoa học viễn tưởng của tương lai, nơi hiện thực và huyền ảo đan xen vào nhau .

 

Ánh mắt cô lướt qua từng người đang đi ngang trước mặt.

 

Ánh mắt họ nhìn cô ít nhiều mang theo vẻ kỳ quặc. Suy cho cùng, nhiệt độ buổi sáng hôm nay chỉ d.a.o động từ mười sáu đến hai mươi độ C. Trong thời tiết như vậy , An Tế Nguyệt lại mặc váy và đi đôi giày mỏng manh, trông chẳng khác nào một kẻ hoàn toàn không cảm nhận được cái lạnh, vì đẹp mà bất chấp sức khỏe.

 

Điều quan trọng hơn là "kẻ ngốc" ấy còn dùng ánh mắt vừa kinh hãi vừa mờ mịt để nhìn họ.

 

Điều đó khiến không ít người âm thầm nghi ngờ, liệu đầu óc cô có thực sự xảy ra vấn đề gì hay không .

 

Mà sự nghi ngờ ấy không chỉ tồn tại trong lòng người khác, ngay cả An Tế Nguyệt cũng bắt đầu hoài nghi chính mình .

 

Trong tầm mắt cô, trên đỉnh đầu của tất cả những người qua lại xung quanh, cách khoảng mười centimet, đều lơ lửng những khung văn bản với kích thước khác nhau . Chúng trông khá giống khung trò chuyện của các ứng dụng mạng xã hội, bên trong chi chít chữ viết .

 

Thậm chí, nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện, với những khung chứa quá nhiều nội dung, chữ bên trong còn tự động chạy như hiệu ứng cuộn màn hình.

 

Theo từng bước chân của những người đi ngang qua, các khung trò chuyện ấy cũng di chuyển theo cơ thể họ, lúc trôi lại gần, lúc lại dần xa ra .

 

[Trời lạnh thế này thích thật đấy. Mặc luôn đồ ngủ bên trong áo khoác, kéo khóa lên là xong, hì hì hì.]

 

[Không muốn dậy học tiết một, tiết hai đâu . Không muốn dậy học tiết một, tiết hai đâu . Không muốn dậy học tiết một, tiết hai đâu ...]

 

[Crush có bạn trai chưa nhỉ?]

 

An Tế Nguyệt khẽ hé môi, ánh mắt đờ đẫn nhìn cảnh tượng trước mặt. Đầu cô vô thức quay từ trái sang phải , dõi theo những người đó cho đến khi họ đi khuất.

 

Thực ra , lúc còn ở bệnh viện, cô đã từng nhìn thấy cảnh tượng tương tự một lần .

 

Chỉ là khi ấy mọi thứ xuất hiện quá ch.óng vánh, cô còn tưởng mình nhìn nhầm. Dù sao thì những chuyện xảy ra vào tối hôm qua cũng đã khiến đầu óc cô rối như tơ vò, hoàn toàn không còn tâm trí để chú ý đến những điều khác.

 

Mãi đến khi bước xuống xe taxi, đi đến khu vực gần tòa ký túc xá, nơi dòng người đang vội vã đổ về các giảng đường để kịp tiết học đầu tiên, nhìn những "khung chat" dày đặc liên tục hiện lên trước mắt, cô mới thực sự ý thức được rằng mình chưa từng nhìn nhầm.

 

Những thứ kỳ quái ấy quả thật đang tồn tại.

 

Không phải cô nhìn nhầm.

 

Mà là cô thật sự đã xuất hiện ảo giác rồi !

 

An Tế Nguyệt lập tức xoay người , bước nhanh về phía cổng trường.

 

Xem ra vị bác sĩ cho phép cô xuất viện vẫn còn quá lạc quan.

 

Bây giờ cô phải quay lại bệnh viện kiểm tra ngay xem trong đống thức ăn mình ăn hôm qua có lẫn phải loại nấm độc nào không , đến mức khiến cô ngộ độc và sinh ra những ảo giác kỳ quái thế này .

 

Nhưng cô còn chưa kịp đi được mấy bước thì phía sau đã vang lên tiếng gọi.

 

“Tế Nguyệt, thấy chúng tớ mà cậu chạy gì thế?”

 

Giọng nói mang theo vẻ sốt ruột. Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập đang nhanh ch.óng tiến lại gần.

 

Chưa kịp để An Tế Nguyệt phản ứng, người vừa lên tiếng đã chạy vượt lên từ phía sau , rồi đứng chắn ngay trước mặt cô.

 

An Tế Nguyệt ngẩng đầu nhìn người đối diện. Trên mặt cô vô thức hiện lên chút chột dạ .

 

“Nhiễm Nhiễm...” Cô khẽ gọi một tiếng, rồi hỏi: “Có chuyện gì vậy ?”

 

Lời giải thích của cô dường như không lọt vào tai người đối diện.

 

Cô gái đứng trước mặt An Tế Nguyệt khẽ cau mày, lo lắng nói :

 

“Giờ này mà cậu đã xuất viện rồi à ? Không cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm sao ? Chuyện ở trường thì cậu không cần phải lo đâu .”

 

“Chẳng phải tớ nghĩ sắp đến hạn phải trả phòng ký túc xá rồi sao ...” An Tế Nguyệt lén đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào sống mũi, hơi cúi đầu đáp.

 

Sau khi hoàn thành buổi bảo vệ khóa luận tốt nghiệp và chụp ảnh kỷ yếu, nhà trường đã nhanh ch.óng gửi thông báo yêu cầu sinh viên dọn khỏi ký túc xá.

 

Nghe nói tòa ký túc xá cũ này sắp được sửa sang lại .

 

Vừa hay căn hộ mà người bạn cô thuê chung vẫn còn một phòng trống.

 

Thấy sức khỏe bản thân không có vấn đề gì đáng ngại, cô quyết định tranh thủ đến thu dọn đồ đạc sớm một chút, tránh để sát ngày mới cuống cuồng chuẩn bị .

 

Quan trọng hơn là người bạn kia đã ngỏ ý giúp cô chuyển đồ vào ngày nghỉ. Thế nhưng bình thường cô ấy ngày nào cũng phải tăng ca đến khuya. An Tế Nguyệt cảm thấy ngày nghỉ nên để bạn mình nghỉ ngơi hoặc đi chơi thư giãn, không muốn đối phương phải tốn thời gian vì chuyện chuyển đồ của mình .

 

Còn về phía các bạn cùng phòng...

 

Chủ yếu là cô có chút ngượng ngùng khi phải đối mặt với họ.

 

Cô không có người thân .

 

Có lẽ vì biết hoàn cảnh của cô, nên ngày thường mọi người luôn âm thầm quan tâm. Sợ cô thiếu tiền, thỉnh thoảng họ lại mang đặc sản quê nhà lên cho cô, hoặc tìm đủ mọi lý do để mời cô ăn cơm, ăn vặt, giúp cô tiết kiệm phần nào chi phí sinh hoạt ở trường.

 

Người bạn cùng phòng là dân bản địa còn thường xuyên mang bánh quy và các món ăn nhẹ do mẹ tự tay làm đến cho cô. Bất kể có chuyện gì, người đầu tiên họ nghĩ đến cũng luôn là cô.

 

Dù chưa từng ai nói thẳng ra , An Tế Nguyệt vẫn hiểu rõ tấm lòng của họ.

 

Đặc biệt là tối hôm qua.

 

Khi biết cô bị người có chỗ dựa phía sau cướp mất tài nguyên, đ.á.n.h mất cơ hội được đứng trên sân khấu debut, họ đã ở bên cạnh cô, cùng cô hát hò, uống rượu, giúp cô trút bỏ những uất ức và tủi hờn chất chứa trong lòng.

 

Đến lúc cô vì không chú ý xe cộ mà gặp tai nạn, cũng chính họ là những người chạy ngược chạy xuôi lo liệu mọi việc trong bệnh viện.

 

Giờ đây, tất cả đều đã đến thời điểm tốt nghiệp, ai cũng có con đường và công việc riêng cần phải lo liệu.

 

An Tế Nguyệt không muốn tiếp tục làm phiền họ nữa.

 

Vì thế, cô dự định âm thầm thu dọn đồ đạc trước . Đợi đến chiều sẽ liên lạc với mọi người , rồi tối cùng nhau ra ngoài ăn một bữa thật vui vẻ, xem như bữa tiệc chia tay quãng đời sinh viên.

 

Cô vốn nghĩ giờ này mọi người hẳn đã ra ngoài hết rồi .

 

Dù sao ai cũng có việc riêng cần bận rộn.

 

Nào ngờ vừa mới đến khu ký túc xá đã bị bắt gặp ngay tại trận.

 

Sự ngượng ngùng và xấu hổ vì bị nhìn thấu tâm tư lập tức lấn át cả nỗi bận tâm về việc bản thân đang gặp phải ảo giác.

 

Nhìn vẻ mặt chột dạ của An Tế Nguyệt, Trương Nhiễm - người bạn cùng phòng của cô - gần như đoán được ngay cô đang nghĩ gì.

 

Với tính cách của An Tế Nguyệt, chắc chắn lại là vì không muốn làm phiền mọi người .

 

Cô luôn như vậy , lúc nào cũng cố gắng không để người khác phải lo lắng quá nhiều cho mình . Cô sợ bản thân gây thêm phiền phức, sợ mọi người dần cảm thấy chán ghét, rồi theo thời gian sẽ ngày một xa cách.

 

Một tính cách nhạy cảm và hướng nội như thế lại hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh nhạt, xa cách mà cô vẫn luôn thể hiện trước mặt người ngoài.

 

Nếu đám đàn anh , đàn em khóa dưới đang theo đuổi An Tế Nguyệt biết được điều này , e rằng ai nấy đều sẽ kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.

 

Dù sao thì từ khi bước chân vào trường năm nhất đến nay, An Tế Nguyệt chưa từng dành cho những người theo đuổi mình sắc mặt hòa nhã nào, càng chưa bao giờ nhận lấy bất kỳ món quà nào từ họ.

 

Trên diễn đàn của trường, đã từng có một khoảng thời gian mọi người sôi nổi bàn luận xem rốt cuộc phải theo đuổi một người vừa cao ngạo vừa lạnh lùng như An Tế Nguyệt bằng cách nào. Thậm chí còn có người suy đoán liệu cô có phải là người đồng tính hay không .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/sau-khi-nhin-thay-man-hinh-dan-toi-pham-toi-tro-thanh-van-nhan-me-trong-gioi-giai-tri/chuong-1-ao-giac-la-man-hinh-dan.html.]

Thế nhưng, những lời bàn tán ấy vẫn không thể ngăn được đám người theo đuổi cô lao vào như thiêu thân .

 

Thậm chí, chính vì cuộc thảo luận đó mà trong số những người theo đuổi An Tế Nguyệt còn xuất hiện thêm một lựa chọn về giới tính.

 

Ban đầu, các bạn cùng phòng cũng từng cho rằng An Tế Nguyệt là kiểu người khó gần như vậy . Nhưng sau một thời gian tiếp xúc, họ mới nhận ra cô chỉ đơn giản là một người hướng nội cực độ, thích thu mình trong thế giới riêng, không thích giao tiếp xã hội nên mới mang dáng vẻ ấy .

 

Đối với những người thân thiết, cô vẫn là một cô gái bình thường, thích cười đùa và trêu chọc người khác.

 

Chỉ có điều, với những mối quan hệ xã giao thông thường, cô không muốn dành quá nhiều thời gian và tinh lực để duy trì mà thôi.

 

Sau khi hiểu cô hơn, họ thậm chí còn chủ động giúp cô giữ gìn trạng thái sống thoải mái ấy . Trong lòng mỗi người cũng dần nảy sinh cảm giác thương yêu và che chở, không muốn cô bị những kẻ theo đuổi kia quấy rầy hay làm tổn thương.

 

Dĩ nhiên, trong số những người theo đuổi cô cũng không thiếu những người có điều kiện vô cùng xuất sắc. Những người như vậy thường tặng những món quà khiến cả ba người trong ký túc xá cũng không tìm được lý do thích hợp để giúp cô từ chối.

 

Mỗi lần nhận quà, cả phòng lại tìm cơ hội mời An Tế Nguyệt đi ăn một bữa, xem như thay cô đáp lễ đối phương.

 

Cứ như vậy suốt bốn năm đại học, họ dần trở thành những người bạn thân thiết nhất của nhau .

 

Tối qua, sau khi chăm sóc An Tế Nguyệt ở bệnh viện rồi quay về ký túc xá, cả nhóm còn bàn bạc xem sáng nay nên mua món cháo nào thanh đạm và dễ tiêu để mang đến cho cô.

 

Vì thế, họ đã tạm gác lại toàn bộ công việc trong buổi sáng, dự định nhân tiện giúp cô chuyển luôn đồ đạc ra khỏi ký túc xá.

 

Dù sao thì người bạn cùng phòng là dân bản địa đã có người nhà đến hỗ trợ, còn những người ở tỉnh khác cũng chỉ cần đóng gói hành lý rồi gửi bưu điện về quê.

 

Chỉ còn lại một mình An Tế Nguyệt.

 

Một người vừa bị người khác đ.â.m sau lưng, đ.á.n.h mất cơ hội debut, lại chẳng có người thân nào ở bên cạnh.

 

Trong hoàn cảnh như vậy , bảo họ làm sao có thể yên tâm mặc kệ cô được chứ?

 

Điều mà họ không ngờ tới là đứa nhỏ đáng thương này vì sợ làm phiền mọi người nên lại âm thầm quay về trường, định một mình thu dọn hành lý.

 

Chính vì thế, trong giọng điệu của Trương Nhiễm mới mang theo vài phần bất lực xen lẫn trách móc.

 

Cô trách An Tế Nguyệt tối qua vừa gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, cơ thể chắc chắn vẫn chưa hồi phục hoàn toàn , vậy mà đã vội vàng muốn tự mình lo liệu mọi chuyện.

 

“Cậu cũng sốt ruột quá rồi đấy.” Trương Nhiễm không nhịn được mà lên tiếng.

 

An Tế Nguyệt chột dạ đưa tay sờ sờ sống mũi. Trên mặt cô vẫn không để lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ lặng lẽ xoay người , đi theo Trương Nhiễm về phía ký túc xá.

 

Lúc này , hai người bạn cùng phòng còn lại cũng đã bước tới. Cả hai nhìn cô một lượt, rồi rất tự nhiên đứng sang hai bên, vây quanh cô như hộ tống một bệnh nhân cần được chăm sóc, cùng nhau trở về phòng.

 

Trên đường đi , không ít ánh mắt hướng về phía An Tế Nguyệt.

 

Cô đã quá quen với những ánh nhìn như vậy .

 

Từ nhỏ đến lớn, những ánh mắt tò mò, dò xét hay ngắm nhìn ấy chưa bao giờ thiếu.

 

Theo thời gian, chúng đã rèn cho cô một tâm lý đủ vững vàng để không bận tâm đến sự chú ý của người khác, cũng đủ bình tĩnh để giữ nguyên vẻ mặt thản nhiên trước bất kỳ ánh mắt nào đang hướng về mình .

 

Vừa trở về phòng ký túc xá, An Tế Nguyệt đã bị các bạn cùng phòng vây quanh hỏi han đủ thứ về tình hình sức khỏe.

 

Mãi đến khi nghe cô nói bác sĩ kết luận chỉ bị chấn động não nhẹ, trán bị trầy xước đôi chút và đã kê t.h.u.ố.c đầy đủ, ba người mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Sau đó, mọi người bắt tay vào thu dọn đồ đạc.

 

Họ đều hiểu rằng sau ngày hôm nay, cơ hội để cả bốn người có thể tụ họp đông đủ như thế này sẽ ngày càng ít đi .

 

Nghĩ đến quãng thời gian bốn năm đại học yên bình đã qua, nghĩ đến sự quan tâm và chăm sóc mà các bạn cùng phòng dành cho mình , cùng vô số những chuyện vụn vặt trong cuộc sống chung, trong lòng An Tế Nguyệt bất giác dâng lên một cảm giác bùi ngùi khó tả.

 

“Đừng nghĩ nhiều quá.” Người bạn cùng phòng chuẩn bị về quê thi công chức đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, mỉm cười an ủi. “Sau này chắc chắn chúng ta vẫn sẽ có cơ hội gặp mặt và tụ họp mà.”

 

An Tế Nguyệt khẽ gật đầu.

 

Cô cúi người thu dọn nốt vài món đồ lặt vặt còn sót lại .

 

Thực ra , phần lớn hành lý đã được cô sắp xếp gần xong từ hôm qua rồi .

 

Theo như kế hoạch mà công ty đã sắp xếp trước đó, sau này cô sẽ chuyển đến sống trong căn hộ do công ty cung cấp.

 

Chỉ tiếc rằng, vào tối hôm qua, tất cả những dự định ấy đã được định đoạt là không thể thực hiện nữa.

 

Không còn lựa chọn nào khác, cô đành phải chuyển đến ở cùng một người bạn.

 

Khoảng thời gian sau đó, cả phòng ký túc xá chìm vào im lặng. Ngoài tiếng bước chân qua lại và âm thanh thu dọn đồ đạc, gần như không còn ai lên tiếng.

 

Đồ đạc của An Tế Nguyệt không nhiều. Tất cả chỉ gói gọn trong một chiếc túi du lịch, một chiếc vali cùng vài vật dụng sinh hoạt cá nhân thường ngày.

 

Sau khi thu dọn xong xuôi và gọi xe, cô cùng Trương Nhiễm lên đường đến nhà người bạn kia , còn hai người bạn cùng phòng khác thì tiếp tục đi xử lý công việc riêng.

 

Có lẽ vận xui cuối cùng cũng chịu buông tha cho cô.

 

Mọi chuyện tiếp theo diễn ra suôn sẻ ngoài dự liệu.

 

Ngày thường An Tế Nguyệt vốn sống khá tiết kiệm, vì vậy tiền thuê nhà cùng các khoản chi phí điện nước cô đều đã chuẩn bị sẵn từ trước .

 

Sau khi hoàn tất mọi việc và bàn giao ổn thỏa, cô tạm biệt Trương Nhiễm rồi quyết định quay lại bệnh viện một chuyến.

 

Mặc dù sau đó không xuất hiện thêm bất kỳ ảo giác nào khác, nhưng chỉ riêng việc có thể nhìn thấy những dòng chữ lơ lửng trên đầu người khác cũng đã đủ kỳ quái rồi . Dù thế nào đi nữa, cô vẫn phải đến bệnh viện hỏi bác sĩ cho rõ ràng.

 

Điều khiến An Tế Nguyệt tò mò là những ảo giác này dường như còn có tính chọn lọc.

 

Chẳng hạn, cô nhận thấy trên đầu một số người hoàn toàn không xuất hiện thứ gì, trong khi trên đầu những người khác lại hiện lên các khung chữ với màu sắc khác nhau .

 

Cảnh tượng đó trông chẳng khác nào tính năng màn hình đạn (bình luận chữ) trên các trang web xem video.

 

Chẳng lẽ ngay cả ảo giác cũng phân biệt giữa tài khoản VIP và thành viên thường sao ?

 

Nghĩ đến đây, cô không khỏi lắc đầu.

 

Dù thế nào, lát nữa đến bệnh viện cô cũng sẽ kể lại toàn bộ những gì mình nhìn thấy cho bác sĩ nghe . Chuyện này tuyệt đối không thể chỉ đơn giản là do tối qua vô tình ăn phải nấm độc rồi sinh ra ảo giác được .

 

Lấy lại tinh thần, An Tế Nguyệt chỉ có thể cố gắng phớt lờ những "màn hình đạn" kỳ lạ đang lơ lửng trước mắt, sau đó lên tàu điện ngầm đến bệnh viện.

 

Thời tiết vào thời điểm giao mùa từ xuân sang hạ thay đổi cực kỳ nhanh. Đến buổi chiều, mây mù dần tan đi , để lộ vài tia nắng hiếm hoi xuyên qua bầu trời.

 

Cũng may trước khi ra ngoài, An Tế Nguyệt đã xem dự báo thời tiết nên không mặc quá dày.

 

Băng qua con đường đông nghịt xe cộ như dòng nước chảy không ngừng, cô đi thêm một đoạn ngắn sau khi ra khỏi ga tàu điện ngầm rồi đến bệnh viện.

 

Dù là ngày lễ, ngày tết hay một ngày bình thường, bệnh viện lúc nào cũng đông đúc người ra vào .

 

Thế nhưng không hiểu vì sao , An Tế Nguyệt luôn có cảm giác hôm nay số người xuất hiện ở đây nhiều hơn thường lệ.

 

Ngay khi cô đi ngang qua khu nhà cấp cứu, phía sau đột nhiên vang lên tiếng còi xe cứu thương ch.ói tai và dồn dập.

 

Cô theo phản xạ quay đầu lại .

 

Một chiếc xe cứu thương đang lao tới với tốc độ cực nhanh dưới sự dẫn đường của cảnh sát giao thông, rồi dừng lại vô cùng gọn gàng trước cửa phòng cấp cứu.

 

Giống như những người xung quanh, An Tế Nguyệt vô thức lùi lại hai bước để tránh đường, sau đó đứng yên nhìn các nhân viên y tế khẩn trương lao xuống xe, bắt đầu đưa những bệnh nhân gặp nạn ra ngoài.

 

Một mảng đỏ ch.ói mắt đột nhiên phản chiếu trong đồng t.ử của An Tế Nguyệt.

 

Đó là một dòng màn hình đạn màu đỏ rực đang lơ lửng trên đầu người bị thương vừa được đưa xuống từ xe cứu thương.

 

[Lửa lớn quá, sắp bị thiêu c.h.ế.t mất thôi.]

 

An Tế Nguyệt đứng ở vị trí gần đầu chiếc xe cứu thương, từ góc độ của cô không thể nhìn rõ tình trạng cụ thể của người bị nạn.

 

Thế nhưng khi nhìn thấy khung chữ và dòng chữ đỏ như m.á.u ấy , cả người cô bỗng khựng lại .

 

Trong khoảnh khắc đó, những màn hình đạn kỳ lạ đã mang đến cho cô một cảm giác khó diễn tả.

 

Dường như... chúng không chỉ đơn thuần là một trò đùa của thị giác.

 

Ngay lúc An Tế Nguyệt vẫn còn đang ngẩn người , chiếc xe cứu thương thứ hai cũng bật đèn cảnh báo, rú còi inh ỏi rồi lao tới.

 

Sau khi bệnh nhân trên chiếc xe đầu tiên được đưa vào phòng cấp cứu, chiếc xe nhanh ch.óng rời đi để nhường chỗ.

 

Chính vào khoảng trống ngắn ngủi ấy , An Tế Nguyệt cuối cùng cũng nhìn thấy rõ người bị thương.

 

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi. Phần thân trên của anh ta bị bỏng nặng đến mức da thịt cháy sạm vàng. Ở những vị trí nghiêm trọng hơn, các vùng da thậm chí đã co quắp và cháy khét, trông vô cùng đáng sợ.

 

Lời tác giả: Cuối cùng cũng mở hố rồi ! Chương đầu tiên theo thông lệ sẽ phát bao lì xì, cảm ơn các thiên thần nhỏ đã ghim bài, đón đọc và chờ đợi!

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...