Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhiệm vụ đang thu lưới, chỉ thiếu mắt xích quan trọng nhất đó chính là anh .

Chỉ cần đêm đó anh không lộ, anh sẽ thắng đậm.

Nhưng cố tình ngay thời khắc quan trọng nhất, ông trùm điên của anh đã yêu cầu anh mở giếng trời cho người mua xem.

Mở giếng trời nghĩa là gì? Là tiêm một lượng lớn heroin vào động mạch.

Đó là nơi giao dịch diễn ra và anh chỉ có một sự lựa chọn duy nhất.

Tự tiêm cho bản thân .

Chỉ có cách này , sự hy sinh của các đồng nghiệp trong cục mới không trở nên vô ích, mạng lưới triển khai sẽ không xảy ra sơ sót, rất nhiều ma túy sẽ không bị thất lạc trong đám đông.

Đêm giao thừa hỗn loạn tràn vào thành phố.

Nhưng không ai biết mở giếng trời sẽ xảy ra chuyện gì.

Co rút, ảo giác nặng, cái c.h.ế.t, nghiện ma túy nặng.

Anh mỉm cười nhìn thẳng vào mắt ông trùm, không chút do dự đ.â.m kim tiêm vào da mình .

Trước khi não bị kích thích dữ dội, điều anh nghĩ tới đó là.

Đẩy cô gái của anh ra xa.

Anh mở cửa sổ trời.

Anh lên cơn nghiện ma túy không bao giờ chấm dứt.

Nghiện ma túy, mắc kẹt trong vũng lầy.

Cuối cùng… Không xứng với cô nữa.

Tiếng chuông năm mới vang lên inh ỏi, anh chợt bừng tỉnh, thở hổn hển nhìn vào bản thân trong gương.

Dường như đã trôi qua một thời gian rất dài, dài như một thế kỷ đã qua.

Ánh đèn neon nhấp nháy ngoài cửa sổ, tiếng chuông leng keng vui vẻ vang lên.

Đã qua rất lâu mà nhịp tim anh vẫn chưa trở lại như bình thường, anh bỗng đứng dậy chạy như điên ra ngoài cửa.

Đường phố tấp nập người , anh chạy như phát điên.

Sau khi phát hiện ra mình nghiện ma túy, anh không bao giờ viết thư cho cô nữa, cũng không đến thăm căn cứ bí mật thêm lần nào.

Cho nên tấm thiệp cuối cùng cô gửi cho anh , anh vẫn chưa từng xem.

Hộp thư cạnh trường tiểu học cũ trông như bị bỏ hoang, không có chìa khóa, anh lắc thùng thư.

Dường như sức mạnh của anh có tác dụng với nó, nắp hộp thư bật mở ra .

Những cánh hoa bị hư rơi lả tả xuống đất, còn có một tấm thiệp ố vàng.

Lau sạch bụi trên đó, mực viết đã bị nhòe từ lâu.

Anh run rẩy cầm tấm thiệp, trong lòng đau âm ỉ.

Anh mê mang nhìn về phương xa.

Không biết chim đang gọi tên ai.

Nghe nói đó là âm thanh tiếc thương sự ra đi của một người bạn cũ.

 

Linh đường.

Anh đặt một bó hoa trắng trước hũ tro của cô.

Những người đến viếng đều là đồng nghiệp cũ, sau khi nhớ lại mọi chuyện anh có thể nhận ra rất nhiều người trong số họ.

Có người vẫy tay anh bên ngoài linh đường.

Hình như cậu ta tên là Lí Châu, cũng là cảnh sát chìm cùng thời với anh .

Anh đi qua đó, Lí Châu đi phía trước anh nói muốn đưa anh tới một nơi.

Quanh co lòng vòng cuối cùng cũng tới một nơi không có ai.

Lí Châu nhìn xung quanh xác định chắc chắn không có ai nhìn lén mình .

Cậu ta đ.ấ.m một cái lên mặt anh .

“Mẹ nó.”

“Một đ.ấ.m này là tao đ.ấ.m thay Trương Tư Niên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-yeu-toi-mac-benh-hoang-tuong/chuong-8.html.]

“Cú đá này tao cũng đá thay Trương Tư Niên.”

“Mẹ mày.”

“Thằng ch.ó đẻ, mày có biết Trương Tư Niên lúc mất đau đớn như thế nào không ?”

“Mày có biết là cuối cùng thì chị ấy vẫn còn gọi tên mày hay không !”

“Mày đã ở đâu thế thằng ch.ó này !”

Người đàn ông liên tục đ.ấ.m và đá anh , như thể muốn dùng những lời ác độc nhất trong cuộc đời mình để mắng anh .

Mặc dù vậy nhưng anh chỉ dựa vào tường nhận hết mọi thứ.

Ánh sáng mờ ảo của mặt trời lặn chiếu lên hai hình bóng đối diện nhau .

Tiếng quạ kêu vang vọng khắp hành lang.

Anh không nhúc nhích, hai mắt nhìn chằm chằm hướng nào đó như người c.h.ế.t.

Lí Châu túm cổ áo anh khẽ nói .

“Mày đừng có mong mà đi tìm c.h.ế.t.”

“C.h.ế.t thì nhẹ nhàng cho mày quá, mày phải tận hưởng luyện ngục nhân gian này đi .”

“...”

Đúng vậy , nó đúng là luyện ngục nhân gian.

Cơn nghiện t.h.u.ố.c chưa hết, bây giờ lại thêm nỗi khao khát nào đó khuấy động vào m.á.u thịt mỗi khi nhớ lại .

Người đàn ông đ.á.n.h xong thì bỏ đi , để lại anh một mình dựa vào hành lang.

Sau đó anh loạng choạng đứng dậy.

Những bóng người tới viếng cũng tản đi , anh lang thang trên đường phố.

Anh cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra , lấy điện thoại từ trong túi.

Điện thoại reo lên, là bác sĩ nhắc anh tới trung tâm cai nghiện ma túy.

Anh trả lời được , sau đó đưa tay vào túi muốn lấy điếu t.h.u.ố.c ra hút.

Nhưng mò mấy lần vẫn không chạm được vào điếu t.h.u.ố.c

Gần đó có tiếng chuông xe đạp vang lên, là một nhóm học sinh cấp ba.

“Ê nhanh lên coi, nhanh lên.”

“Tên ngốc này , đụng vào người ta bây giờ.”

Một cậu bé đang đạp xe, đưa tay vuốt mái tóc của một cô bé đang đạp xe bên cạnh.

Tiếng chuông reo xa dần.

Bỗng nhiên anh đứng yên đó.

Chú ch.ó con đang vội vàng kéo cô chủ chạy về phía trước .

Người đàn ông bán bánh gạo lại cất giọng rao hàng sau một lúc im lặng.

Không ai biết vì sao người đàn ông đứng bên đường lại bật khóc .

Một chiếc lá rơi ngang qua.

Ngày đó, cô viết cho anh một câu.

“Lâm Tự, cho dù anh có như thế nào thì em vẫn yêu anh .”

Hoàn

 

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Ta ở Hoắc phủ làm nha hoàn đã nhiều năm, vẫn luôn làm tròn bổn phận của mình.

Mãi cho đến một đêm nào đó Vương gia không khống chế được, ôm ta lên giường.

Lều hoa ấm áp, một đêm kiều diễm.

Nhưng lần trước có một kẻ leo lên giường của Vương gia, đã bị lôi ra bãi tha ma.

Ngày hôm sau , nhìn dấu vết vẫn còn vị ấm nóng trên người mình, còn có Vương gia đang ngủ say bên cạnh.

Ta hít sâu một hơi , hạ quyết tâm: Chạy!

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...