Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tim ta lập tức chìm xuống.
Đầu ngón tay lạnh buốt.
“Chẳng phải ngài chỉ cần một nhúm tóc của ta sao ?”
Tống Nam Huyền tiến thêm một bước.
Nụ cười âm trầm đáng sợ.
“Lan Ngọc không muốn tỷ muội cùng hầu một phu quân.”
“ Nhưng nếu ta và nàng đã có quan hệ rồi …”
“Nàng ấy không chấp nhận cũng phải chấp nhận.”
Vừa nói , hắn vừa đưa tay về phía ta .
“Đại sư Như Hải nói rồi .”
“Duyên phận giữa nàng và ta đã hết.”
“Muốn cùng Lan Ngọc bên nhau trọn đời, nhất định phải có nàng ở bên cạnh để thay chúng ta gánh vác tai ương.”
“ Nhưng ông ta cũng nói không thể cưỡng cầu.”
“Hừ!”
“Không thể cưỡng cầu?”
“Ta cứ muốn cưỡng cầu đấy!”
“Lúc đi hỏi Như Hải đại sư, Lan Ngọc không ở bên cạnh.”
“Chuyện cần một nhúm tóc… chỉ là ta lừa nàng ấy thôi.”
Lời còn chưa dứt, hắn đã đột ngột đẩy ngã ta xuống đất.
Cả người đè lên trên .
Bàn tay đã thò về phía cổ áo của ta .
Trong lúc hoảng loạn, tay ta luồn vào trong tay áo, chạm phải con d.a.o găm mà Lục Cửu Uyên đã đưa.
Không chút do dự.
Ta đ.â.m thẳng một nhát vào bụng hắn .
Tống Nam Huyền rên lên một tiếng đau đớn.
Hai mắt trợn to.
Ôm lấy bụng mình với vẻ không thể tin nổi rồi co quắp xuống đất.
Cùng lúc đó, sau đầu hắn cũng bị giáng mạnh một gậy.
A tỷ đứng phía sau hắn .
Hai tay nắm c.h.ặ.t cây gậy gỗ, toàn thân run rẩy.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Ta… ta không cố ý…”
Nàng buông cây gậy xuống, giọng nói đứt quãng.
“Vì sao ngươi lại lừa ta ?”
“Ngươi đã nói sẽ không động vào Thanh Lê.”
“Ngươi đã nói sẽ không để tỷ muội chúng ta cùng hầu một phu quân…”
Tống Nam Huyền nghiến răng, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn đầy không cam lòng.
“Lan Ngọc…”
“Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể ở bên nhau …”
A tỷ ngồi xổm xuống vừa khóc vừa lắc đầu.
“Ta không cần kiểu ở bên nhau như vậy …”
“Ta không cần hạnh phúc của chúng ta được xây dựng trên sự hy sinh của Thanh Lê.”
“Muội ấy là muội muội của ta !”
“Nếu phụ thân và mẫu thân biết được , nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ta !”
“Quốc sư nói không sai…”
“Ngươi và ta ở bên nhau chỉ khiến tai họa liên tiếp kéo đến…”
Nàng vừa khóc vừa trừng mắt nhìn Tống Nam Huyền đang co quắp dưới đất.
Đột nhiên nhào tới, mười ngón tay siết c.h.ặ.t lấy cổ hắn .
“Điện hạ…”
Giọng nàng run rẩy nhưng bàn tay lại dùng sức vô cùng tàn nhẫn.
“Ta không thể để ngươi hại Thanh Lê…”
“Không thể…”
Vết thương ở bụng Tống Nam Huyền vẫn đang chảy m.á.u lại bị bóp cổ.
Sắc mặt từ trắng chuyển sang tím.
Hai mắt trợn càng lúc càng lớn.
Gần như muốn lồi ra khỏi hốc mắt.
Tim ta giật mạnh, vội vàng giữ lấy cổ tay A tỷ.
“A tỷ, buông tay!”
Nàng như vừa tỉnh mộng, đột ngột rụt tay lại .
Cả người bật lùi vào góc thuyền, ôm đầu gối run lẩy bẩy.
Ánh mắt tan rã, lẩm bẩm không ngừng.
“Ta không muốn g.i.ế.c hắn …”
“Sao ta lại …”
Ta bước tới ôm lấy nàng, ấn mặt nàng vào vai mình .
“Đừng nhìn .”
Đợi nàng quay mặt đi , ta mới cúi đầu nhìn người đàn ông đang hấp hối dưới đất.
Đôi mắt Tống Nam Huyền vẫn mở.
Đồng t.ử đã bắt đầu tan rã nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào ta .
Trong đó tràn ngập kinh ngạc và oán hận.
Hắn không mang theo hộ vệ.
Bởi vì hắn cho rằng A tỷ sẽ đứng về phía hắn .
Cho rằng sức lực giữa hắn và ta quá chênh lệch, đủ để khống chế ta .
Chiếc thuyền hoa đã trôi tới giữa hồ.
Hôm nay lại vừa khéo sương mù dày đặc.
Tống Nam Huyền tự chọn cho mình nơi chôn thân .
Ta đưa tay ra , nhẹ nhàng khép mắt hắn lại .
Tay còn lại nắm lấy chuôi d.a.o.
Một nhát.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Lại một nhát.
Rất lâu sau .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-lac-cuu-uyen/chuong-9.html.]
Đợi đến khi l.ồ.ng n.g.ự.c ấy không còn phập phồng nữa.
Ta mới chậm rãi buông tay.
“C.h.ế.t rồi sao ?”
Tiếng A tỷ vang lên từ phía sau .
Ta đưa tay dò hơi thở của hắn .
“C.h.ế.t rồi .”
Nàng bịt miệng, một tiếng nấc nghẹn tràn ra từ kẽ tay, rồi lao tới nắm lấy tay áo ta .
“Ta đi nhận tội…”
“Cứ nói là ta g.i.ế.c hắn …”
Ta lắc đầu.
“Đây là tội tru di cửu tộc. Không ai thoát được .”
Sắc mặt A tỷ lập tức trắng bệch, cả người run dữ dội hơn.
Ta kéo nàng tới bên mạn thuyền, nắm lấy tay nàng.
Khẽ hỏi: “Nhảy xuống nước, tỷ biết bơi không ?”
Nàng c.ắ.n môi gật đầu.
“Đi theo ta .”
Ta nắm tay A tỷ cùng nhau nhảy xuống hồ.
Lên được bờ rồi , ta mới buông tay nàng ra .
“A tỷ, tỷ đợi ở đây, muội quay lại một chuyến.”
Nàng hoảng hốt kéo tay ta .
“Muội còn quay lại làm gì?”
“Nếu không đốt sạch sẽ để lại dấu vết.”
Nói xong, ta quay người nhảy xuống nước lần nữa.
Khi trèo lên thuyền, m.á.u trong khoang thuyền đã chảy lênh láng khắp nơi.
Ta đẩy đổ chân nến, đợi ngọn lửa bùng lên mới lần nữa rời đi .
Vài ngày sau , trong cung truyền ra tin tức.
Thái t.ử mất tích.
Sống không thấy người .
C.h.ế.t không thấy xác.
A tỷ nghe được tin ấy , đêm nào cũng ngủ không yên.
Liên tục giật mình tỉnh giấc giữa những cơn ác mộng.
Ta mang canh an thần tới thăm nàng.
Nàng nâng bát t.h.u.ố.c, bàn tay vẫn run không ngừng.
Mẫu thân chỉ cho rằng nàng đang lo lắng cho vị hôn phu của mình .
Hoàn toàn không nghĩ nhiều.
Lục Cửu Uyên cũng tới tìm ta một lần , hắn vẫn là bộ dạng chẳng thèm để tâm điều gì.
Trên tay xách một gói bánh quế hoa mới ra lò.
Đặt lên bàn rồi tự nhiên ngồi xuống.
“Thanh Lê, ta kể cho nàng nghe một chuyện.”
“Bên phía Hoàng hậu… đã tìm nhiều ngày rồi .”
“Không tìm thấy nên cũng không tìm nữa.”
“Thái t.ử thật sự đã được tìm về.”
“Vài ngày nữa sẽ được nhận lại thân phận.”
Nói tới đây, hắn đột nhiên đưa tay nắm lấy tay ta .
“Thanh Lê.”
“Sau này những tấm thiếp không phải do chính tay ta đưa tới, nàng đừng tin.”
Ta ngạc nhiên ngẩng đầu.
“À phải rồi , phố Đông Nam mới mở một tiệm bánh hải đường. Lần sau nàng có muốn ăn bánh hải đường không ?”
Lục Cửu Uyên… biết rồi sao ?
Ta ngẩn người nhìn hắn , rất lâu sau mới khẽ thở phào.
“Được.”
Quả nhiên không bao lâu sau , chuyện năm đó vị phi tần kia tráo đổi Thái t.ử đã bị phơi bày.
Chứng cứ xác thực như núi.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình.
Tức đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Mà vị Thái t.ử thật sự kia lại được nuôi lớn giữa dân gian.
Trở thành một bộ khoái bình thường.
Ngày ngày rong ruổi khắp phố phường.
Bắt trộm bắt cướp cho bá tánh.
Sống tiêu d.a.o tự tại vô cùng.
…
A tỷ bị ác mộng giày vò mỗi ngày, gầy đi một vòng lớn.
Cuối cùng có một ngày, nàng đi tới trước mặt phụ thân và mẫu thân .
Nói rằng nàng muốn xuống tóc xuất gia.
Cả nhà khuyên suốt hai ngày vẫn không thể ngăn cản.
Hôm tiễn A tỷ lên núi, trời âm u nặng nề.
Nàng đứng trước cổng chùa, nắm lấy tay ta , hai mắt sưng đỏ.
Giọng nói khàn khàn.
“Thanh Lê, là tỷ có lỗi với muội .”
Ta lắc đầu.
“A tỷ, muội không hề bị tổn thương.”
“ Nhưng tỷ không thể yên lòng.”
“Chỉ khi lên núi, tìm đến cửa Phật, tỷ mới có thể có được sự thanh thản.”
Trong lòng ta vô cùng không nỡ, nàng từng khiến ta khó xử, cũng từng khiến ta oán trách, nhưng đến thời khắc sinh t.ử, nàng vẫn là A tỷ luôn đặt ta ở trong lòng.
“A tỷ.”
“Muội sẽ đợi ngày tỷ xuống núi.”
Nàng gật đầu.
Nước mắt lại rơi xuống.
Nhưng khóe môi vẫn cong lên thành một nụ cười .
Sau đó xoay người bước vào cổng chùa.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)