Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

[Anh ấy đang chuẩn bị chạy marathon, thế mà nữ phụ đã cán đích rồi ?]

 

[Mới chỉ cho ăn chút món khai vị với súp, còn chưa đến món chính nữa, nam chính sao mà no được chứ?]

 

[Nếu nam chính cưới nữ chính quyến rũ kia , đêm nay chắc chắn sẽ là một bữa tiệc thịnh soạn ngập tràn sắc d.ụ.c.]

 

[Tiếc thay , thật là tiếc thay , một nam chính dũng mãnh như vậy lại cưới phải cô nữ phụ lạnh lùng.]

 

[Thịnh Chi thường xuyên ở trên núi, lần nào đi cũng nửa tháng không về nhà.]

 

[Lần nào cũng phải bắt Hoắc Hàn Triệt lái xe lên núi tìm cô ta .]

 

[ Nhưng cho dù Hoắc Hàn Triệt có lên tìm, cô ta cũng chỉ biết có công việc.]

 

[Cô ta cứ cắm đầu vào phòng thí nghiệm, bỏ mặc Hoắc Hàn Triệt bơ vơ ở tiểu viện.]

 

[Đã thế hở ra một tí là lại lấy lý do mệt mỏi để từ chối nam chính.]

 

[Lúc bận rộn lên thì đến ba tháng trời cũng không cho nam chính một bữa "no nê".]

 

[Lương còn được phát mỗi tháng một lần , thế mà cô ta lại định phát phần thưởng theo quý cho nam chính à ?]

 

[Đàn ông bình thường đều chịu không nổi, huống chi nam chính lại là kiểu đàn ông có nhu cầu cao như vậy .]

 

[ Tôi mà là nam chính thì cuộc hôn nhân này tôi cũng phải bỏ.]

 

[Nữ phụ ơi cô đừng có ngủ, nam chính tinh lực dồi dào đến mức còn có thể chiến đấu đến sáng đấy.]

 

Có lẽ bẩm sinh tôi đã khá lạnh nhạt với chuyện nam nữ.

 

Một tiếng trong phòng tắm vừa rồi đối với tôi thực sự là quá đủ rồi . Tôi không còn một chút sức lực dư thừa nào để bầu bạn với Hoắc Hàn Triệt đến tận bình minh nữa.

 

Tôi tự nhủ thầm, cứ để bản thân ngủ một giấc đã . Cùng lắm thì sau khi tỉnh dậy, tôi sẽ bù đắp cho anh sau .

 

Nghĩ như vậy , sự áy náy trong lòng tôi cũng vơi đi đôi chút.

 

Vừa chạm gối là tôi đã chìm vào giấc ngủ.

 

Trong lúc ngủ mơ màng, tôi cảm nhận được một bàn tay lớn đắp lại chăn cho mình .

 

Tôi lật người , tiếp tục ngủ.

 

Hoắc Hàn Triệt nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ của tôi rất lâu.

 

Lâu đến mức ánh trăng ngoài cửa sổ bị mây đen che khuất.

 

Lâu đến mức tia sáng nơi đáy mắt anh hoàn toàn tắt lịm.

 

Tôi nghe thấy anh mấp máy môi nói : "Thịnh Chi, chúng ta ly hôn đi ."

 

04

 

Tôi mở mắt nhìn Hoắc Hàn Triệt.

 

Vẻ mặt anh u ám nặng nề, xem ra đã cân nhắc kỹ lưỡng rồi .

 

Có lẽ nhờ những dòng bình luận đã tiết lộ nội dung từ trước nên tôi không tỏ ra quá kinh ngạc.

 

Tôi dụi dụi mắt, thản nhiên hỏi: "Có thể để ngày mai nói được không ?"

 

Sự thất vọng trên gương mặt Hoắc Hàn Triệt lại đậm thêm vài phần.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

"Được." Anh đứng dậy, đi về phía thư phòng.

 

Màn hình bình luận:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ket-hon-cung-tong-tai-dam-kham/chuong-2.html.]

[ Tôi cạn lời rồi , nữ phụ đúng là không có trái tim mà.

]

 

[Hoắc Hàn Triệt nói chuyện ly hôn với cô ta , cô ta lại bảo ngày mai hãy nói .]

 

[Thái độ này rõ ràng là ước gì Hoắc Hàn Triệt sớm ly hôn với mình thì có .]

 

[Suýt chút nữa là viết thẳng mấy chữ " Tôi không quan tâm" lên mặt rồi .]

 

[Hoắc Hàn Triệt lần này chắc chắn là thất vọng tràn trề rồi .]

 

[Hoắc Hàn Triệt cưới cô ta vốn là để báo ơn thế hệ trước , ban đầu đã chẳng có tình yêu rồi .]

 

[Ly hôn xong, nam chính có thể tha hồ "ăn uống no say" cùng nữ chính quyến rũ kia rồi .]

 

[Đối với Hoắc Hàn Triệt mà nói , ly hôn sớm giải thoát sớm.]

 

Bình luận đang xuyên tạc ý của tôi , tôi không phải là không quan tâm.

 

Đêm qua tôi đã tăng ca làm thí nghiệm trong phòng lab suốt cả đêm, đến tận sáu giờ sáng mới trở về sân nhỏ đi ngủ.

 

Tổng cộng mới ngủ được bốn tiếng đồng hồ thì đã bị Giang Thần An, đồng nghiệp ở phòng thí nghiệm, gọi điện đ.á.n.h thức.

 

Gần đây chúng tôi đang nghiên cứu một loại dây leo đặc biệt. Người bị gai của nó đ.â.m phải , m.á.u nặn ra sẽ biến thành màu xanh lam nhạt.

 

Khắp người nóng ran như lửa đốt, không khác gì uống phải t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c. Thậm chí còn gây nghiện, người bị đ.â.m rồi sẽ lại muốn dùng gai tiếp tục đ.â.m chính mình .

 

Bị đ.â.m quá nhiều lần sẽ dẫn đến biến dị thể chất. Chúng tôi đặt cho loại dây leo này một cái tên, gọi là Mị Ma Đằng.

 

Chúng tôi không biết đã có bao nhiêu người bị gai của Mị Ma Đằng đ.â.m trúng. Hiện tại, dự án nghiên cứu của phòng thí nghiệm chúng tôi là chiết xuất các thành phần đặc biệt trong Mị Ma Đằng, đồng thời nghiên cứu t.h.u.ố.c giải.

 

Giang Thần An nói trong điện thoại rằng anh ấy có phát hiện quan trọng.

 

Thế là tôi bật dậy lao đến phòng thí nghiệm, đ.â.m đầu vào các cuộc thử nghiệm.

 

Bận rộn đến tận sáu giờ chiều mới lái xe về Hoắc gia, ăn cơm xong lại vào thư phòng tra cứu tài liệu và văn kiện.

 

Tôi có thể gượng đến mức không ngủ quên luôn trong phòng tắm đã là tốt lắm rồi . Lúc này đây, dù trời có sập xuống cũng không thể ngăn cản tôi đi ngủ.

 

Màn hình bình luận:

 

[Được được được , cô cao quý, cô lạnh lùng.]

 

[Sự nghiệp là số một, nam chính ra rìa đứng chứ gì.]

 

[ Tôi xen vào một câu, Thịnh Chi có chí tiến thủ trong sự nghiệp là chuyện tốt .]

 

[Thế nhưng, thứ Hoắc Hàn Triệt cần là một người có thể mang lại giá trị cảm xúc cho anh ấy .]

 

[Cho nên, hai người bọn họ căn bản là không hợp nhau .]

 

[Kết hôn chỉ là gượng ép, cả hai đều mệt mỏi.]

 

[Những ngày tháng bị ngó lơ, bị ghẻ lạnh như thế này , Hoắc Hàn Triệt đã chịu đựng đủ rồi .]

 

[Hoắc Hàn Triệt đã ở trong thư phòng soạn thảo thỏa thuận ly hôn rồi kìa.]

 

[Thịnh Chi cứ ở bên phòng thí nghiệm của cô ta cả đời đi .]

 

Tôi nằm mơ cũng thấy mình đang làm thí nghiệm.

 

Tôi mơ thấy lúc mình sắp nghiên cứu ra t.h.u.ố.c giải thì cửa phòng thí nghiệm từ từ mở ra .

 

Vệ sĩ thân cận của Hoắc Hàn Triệt cầm theo giấy niêm phong, dán lên cửa phòng thí nghiệm.

 

Người vệ sĩ cung kính nói : "Phu nhân, Hoắc tổng muốn thu hồi lại ngọn núi này , phòng thí nghiệm cũng phải phong tỏa, anh ấy giới hạn trong vòng ba ngày phu nhân phải dọn đi ."

 

Cảnh tượng trong mơ đột ngột thay đổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...