Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng đáng tiếc, chiếc bánh bên trong hộp đã bị biến dạng hoàn toàn .
Hạ Tinh thấy vậy thì suýt khóc : "Hoắc phu nhân, tôi xin lỗi ..."
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, màn hình bình luận đã điên cuồng chạy qua.
[Hạ Tinh cũng đâu có cố ý, Thịnh Chi sẽ không mượn cớ này để gây sự đấy chứ?]
[Bánh kem bị hỏng thì cũng hỏng rồi , dù sao Hoắc Hàn Triệt cũng có thích ăn đồ ngọt đâu .]
[Cho dù bánh không hỏng thì Hoắc Hàn Triệt cũng chẳng thèm nếm thử một miếng nào đâu .]
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
[Có phải Thịnh Chi đang tự cho rằng mình cao quý hơn người khác khi đứng trước mặt Hạ Tinh không ?]
[Làm Hoắc phu nhân ba năm rồi liền quên mất bản thân mình từ đâu đến rồi sao ?]
[Thịnh Chi sẽ không tát Hạ Tinh một cái đấy chứ?]
[Dù sao thì Hạ Tinh cũng sắp thay thế cô ta để trở thành Hoắc phu nhân rồi .]
Mấy dòng màn hình bình luận này thật biết cách khiêu khích và ly gián.
Tôi và Hạ Tinh mới gặp nhau lần đầu, khi chúng tôi còn chưa hiểu rõ về đối phương.
Không nên tùy tiện đặt đối phương vào vị trí đối đầu với mình .
Tôi phớt lờ những lời trên màn hình bình luận, nói với Hạ Tinh: "Không sao đâu , cô giúp tôi vứt chiếc bánh này đi là được ."
Hạ Tinh nhìn hộp bánh, lộ ra vẻ tiếc nuối: "Chiếc bánh đẹp thế này , thật là đáng tiếc quá."
Trợ lý tổng tài tiến đến dẫn tôi vào văn phòng.
"Hoắc phu nhân, tổng giám đốc Hoắc và luật sư Lục đang ở bên trong, tôi đưa chị vào ."
Màn hình bình luận: [Vừa rồi Thịnh Chi quả nhiên không làm khó Hạ Tinh, là đang giả vờ giả vịt đấy à ?]
[Luật sư Lục chính là luật sư ly hôn mà Hoắc Hàn Triệt mời đến.]
[Dù thế nào đi nữa, chuyện ly hôn này đã là ván đóng thuyền rồi .]
Tôi bước vào văn phòng tổng tài.
Hoắc Hàn Triệt và luật sư Lục quả nhiên đang bàn bạc về thỏa thuận ly hôn.
Hoắc Hàn Triệt đặc biệt liếc nhìn bàn tay của tôi một cái.
Giống như đang mong đợi điều gì đó.
Sau khi nhận ra hai tay tôi trống trơn, anh liền lặng lẽ dời ánh mắt đi chỗ khác.
Anh nói với luật sư Lục: "Luật sư Lục, tôi muốn nói chuyện riêng với vợ tôi vài câu, anh ra ngoài ngồi đợi một lát nhé."
"Vâng, thưa tổng giám đốc Hoắc." Luật sư Lục đứng dậy, lướt qua người tôi đi ra ngoài.
08
Trong văn phòng tổng tài lúc này chỉ còn lại tôi và Hoắc Hàn Triệt.
Anh chậm rãi mở lời: "Thịnh Chi, cô đến đây là để bàn với tôi về chuyện ly hôn sao ?"
Ánh mắt tôi đảo qua hai bản thỏa thuận ly hôn đang đặt trên bàn.
"Anh đã soạn sẵn thỏa thuận ly hôn rồi à ?" Tôi cầm một bản lên, nhanh ch.óng lật xem nội dung bên trong.
Anh đã sắp xếp ổn thỏa mọi điều khoản trong thỏa thuận ly hôn rồi .
E rằng, cho dù tôi có nói mình không muốn ly hôn, thì cũng chỉ là tự chuốc lấy nhục nhã mà thôi.
Nhìn từ các điều khoản trong thỏa thuận ly hôn này .
Nếu chúng tôi ly hôn, những tài sản mà tôi được phân chia kéo dài tới tận hai trang giấy.
Tôi
nghiêm túc tìm kiếm từng dòng một.
Nhưng duy chỉ không có ngọn núi và phòng thí nghiệm đó.
Đó lại chính là thứ mà tôi khao khát nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ket-hon-cung-tong-tai-dam-kham/chuong-4.html.]
Tôi không kiềm được lòng mà buột miệng hỏi: "Tại sao lại không có ..."
Hoắc Hàn Triệt ngước mắt lên, ngắt lời tôi : "Không có thứ mà cô muốn nhất đúng không ?"
Tôi gật đầu: " Đúng vậy ."
Trong mắt Hoắc Hàn Triệt thoáng hiện lên vẻ mong chờ thầm kín: "Thịnh Chi, cô muốn thứ gì nhất?"
"Em muốn nhất..." Tôi đang định nói rằng mình muốn phòng thí nghiệm nhất.
Nhưng lời vừa đến bên miệng, tôi đột nhiên tỉnh táo lại .
Tôi không thể nói như vậy được .
Nếu tôi nói ra thứ mình muốn nhất là phòng thí nghiệm.
Hoắc Hàn Triệt chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng.
Màn hình đạn đã sốt ruột đến phát khóc : [Nữ phụ cô mau nói đi chứ.]
[Ba chữ phòng thí nghiệm bộ làm bỏng miệng cô hay sao ?]
[Chỉ cần cô nói ra , anh ta sẽ cho cô mà.]
[Cô có được thứ mình muốn , rồi nhường Hoắc Hàn Triệt lại cho Hạ Tinh, đôi bên cùng có lợi, chẳng phải rất tốt sao ?]
Trong lòng tôi biết rất rõ.
Hôm nay tôi đến đây là để giữ anh lại .
Tôi không muốn ly hôn với Hoắc Hàn Triệt, không đơn thuần là vì anh đã tặng tôi một ngọn núi hay một phòng thí nghiệm.
Mà tôi thực lòng cảm thấy, anh là một người bạn đời vô cùng tốt .
Tôi liền khéo léo chuyển hướng câu trả lời: "Hoắc Hàn Triệt, thứ em muốn nhất... chính là anh ."
09
Trong mắt Hoắc Hàn Triệt lập tức bừng sáng lên một tia hy vọng.
Anh sải bước tiến về phía tôi , siết c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Anh đặt một nụ hôn lên trán tôi , giọng nói khẽ run lên: "Thịnh Chi, anh đã luôn chờ đợi câu nói này của em."
Tôi nhẹ nhàng thở phào một hơi .
Nghĩ thầm, anh ấy thật dễ dỗ dành.
Chỉ một câu nói đã khiến anh rũ bỏ tất cả lớp ngụy trang và sự lạnh lùng của mình .
Vậy là từ giờ không cần phải ly hôn nữa đúng không ?
Màn hình bình luận: [Nam chính đừng tin cô ta , cô ta đang lừa anh đấy.]
[Cô ta căn bản chẳng hề yêu anh , mấy lời ngon tiếng ngọt đó chẳng qua là vì cô ta tham lam khối tài sản mà anh mang lại cho cô ta mà thôi.]
[Nữ chính của anh đang đợi anh ở bên ngoài kìa.]
[Anh có thể tỉnh táo lại , đừng để bị cô ta mê hoặc được không ?]
Hoắc Hàn Triệt ôm tôi một lát, rồi cầm điện thoại lên gọi cho luật sư Lục.
"Luật sư Lục, anh cứ về trước đi , tôi và nhà tôi ..."
Điện thoại của tôi đột nhiên có thông báo tin nhắn đến.
Tôi khẽ thoát ra khỏi vòng tay của anh , mở điện thoại ra xem.
Giang Thần An: [Thịnh Chi, các nhân tố thực vật trong bông hoa mà tôi tìm được ở vách núi đem về rất có khả năng sẽ ức chế được độc tính của mị ma d.ư.ợ.c hiệu.]
[ Nhưng đáng tiếc là bông hoa này sắp héo rồi , tôi cần sự hỗ trợ của cô.]
[Hình ảnh.]
Tôi vô cùng phấn khích.
Ngay lập tức, tôi quay sang nói với Hoắc Hàn Triệt một câu: "Hoắc Hàn Triệt, em phải vào núi một chuyến, tối nay không về đâu , có gì về rồi nói sau nhé."
Chaporia
Bình Luận (0)