Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đang cố gắng giữ lý trí, không để bị bình luận dắt mũi.
Quán cà phê Vọng Hải.
Hạ Tinh bước về phía tôi .
Cô ấy mặc một chiếc áo hai dây cúp n.g.ự.c hình gấu con và quần đùi, mái tóc uốn lợn sóng lớn.
Khác hẳn với dáng vẻ thùy mị, ngoan ngoãn khi đi làm ở tập đoàn Hoắc thị ngày thường.
Khi cô ấy ngồi xuống, tôi loáng thoáng nhìn thấy trên xương quai xanh bị mái tóc che khuất có lưu lại những vết hôn chưa tan hết.
Lồng n.g.ự.c tôi như bị một bàn tay bóp nghẹt, nhói đau âm ỉ.
Tôi tự nhủ với bản thân , trong chuyện này nhất định có hiểu lầm.
Vết hôn trên cổ Hạ Tinh chưa chắc đã liên quan đến Hoắc Hàn Triệt.
Bình luận lại đúng kiểu ai mở nắp vung là nhảy vào : [Nhìn thấy vết hôn liền đau lòng rồi chứ gì?]
[Hạ Tinh đâu chỉ có vết hôn trên cổ, chỗ nào mà chẳng có .]
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
[Đừng nhìn lúc làm việc Hạ Tinh có vẻ thùy mị, nội tâm, chứ riêng tư thì nhiệt tình, phóng khoáng lắm.]
[Đừng nói là Hoắc Hàn Triệt, người đàn ông nào mà chẳng thích kiểu có sự tương phản mạnh mẽ như thế này ?]
[Hoắc Hàn Triệt lần này là nếm mùi bén vị rồi đúng không ?]
[Chứ còn gì nữa? Nếu không thì sao ngày nào vừa tan làm là đã lái xe chạy đến đường Hoàn Hải, ngay cả cuối tuần cũng rú rú trong căn biệt thự ven biển đó không chịu ra ngoài.]
[Những gì trước đây Thịnh Chi nợ anh ấy , anh ấy đều bù đắp lại hết trên người Hạ Tinh rồi .]
Thật sự muốn che cái kênh chat phiền phức này lại quá.
Từng câu từng chữ đều là khiêu khích.
Tôi tuy là nữ phụ trong miệng kênh chat, nhưng hình như tôi chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý đúng không ?
Sao lại nhằm vào tôi với ác ý sâu sắc như vậy chứ?
Sao lại phải khiêu khích mối quan hệ giữa tôi và Hạ Tinh đến thế?
Thu lại suy nghĩ, tôi đơn giản giới thiệu cho Hạ Tinh về công việc của mình , cũng như dự án nghiên cứu gần đây.
Trong mắt cô ấy lộ ra vẻ sùng bái: "Oa, chị Thịnh Chi, chị giỏi quá, không ngờ chị lại là nhà thực vật học."
Tôi lấy ra một bức ảnh chụp mị đằng, đẩy đến trước mặt cô ấy , hỏi: "Hạ Tinh, cô đã từng bị gai của loại thực vật này đ.â.m trúng bao giờ chưa ?"
Hạ Tinh giống như tìm được tri âm, nắm lấy tay tôi , dở khóc dở cười nói : "Sao chị biết được vậy ? Cái này gọi là mị đằng sao ?"
"Mị đằng là mật danh do phòng thí nghiệm của chúng tôi đặt." Tôi quan sát vết sẹo trên đầu ngón tay cô ấy .
Có mười mấy vết sẹo nhỏ dạng lỗ kim.
Cô ấy chậm rãi kể: "Nửa năm trước , tôi cùng một nhóm bạn phượt đi bộ đường dài vào trong thung lũng, tôi nhìn thấy một cây dây leo, chính là cây mị đằng mà chị nói ."
" Tôi đơn thuần thấy nó đẹp nên đã đeo găng tay bứng nó về nhà, trồng trong chậu hoa."
"Có một lần tôi cắt tỉa cành lá, quên đeo găng tay làm vườn nên bị gai đ.â.m trúng."
"Chị biết không ? Tôi vậy mà lại nặn ra một giọt m.á.u màu xanh lam nhạt."
"Còn nảy sinh một
số
.
.. phản ứng
không
tốt
lắm."
Hạ Tinh càng nói càng ngượng ngùng.
Tôi lộ ra vẻ thấu hiểu, gật đầu hỏi vặn lại : "Sau đó thì sao ? Tổng cộng cô bị đ.â.m trúng bao nhiêu lần rồi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ket-hon-cung-tong-tai-dam-kham/chuong-8.html.]
Hạ Tinh tiếp tục nói : "Sau khi bị đ.â.m trúng một lần , giống như bị nghiện vậy , cứ cách ba năm năm ngày tôi lại muốn bị đ.â.m một phát."
"Tính cả trước cả sau tổng cộng có mười hai mười ba lần rồi ."
" Tôi nhớ sau lần thứ ba, cơ thể tôi có chút không khống chế được , lúc nào cũng sẽ…"
Hạ Tinh nói đến đây thì thở dài: "Haiz, tóm lại là rất khó chịu."
Cô ấy chuyển chuyển chủ đề: "Chị Thịnh Chi, tôi không muốn thế này đâu ."
"Phòng thí nghiệm của các chị không phải đang nghiên cứu t.h.u.ố.c giải sao ? Tôi có thể giúp các chị thử t.h.u.ố.c được không ?"
15
Tôi đã báo cho Hạ Tinh biết về những rủi ro khi thử t.h.u.ố.c.
Cô ấy rất kiên định bày tỏ, để thoát khỏi sự khống chế của mị đằng, cô ấy sẵn sàng gánh chịu rủi ro.
Hạ Tinh còn nói , cô ấy không phải là trường hợp cá biệt.
Cô ấy đã tham gia vào một nhóm, trong đó toàn là những người bị biến dị thể chất do bị mị đằng đ.â.m bị thương.
Có một số người thích thú với thể chất này , nhưng phần lớn mọi người lại cảm thấy nó ảnh hưởng đến cuộc sống, muốn chữa trị dứt điểm.
Nhưng đã đi hết các bệnh viện, uống rất nhiều t.h.u.ố.c rồi cũng không có tác dụng.
Cô ấy nói , cô ấy sẽ quay lại hỏi những người muốn chữa trị xem có ai chịu thử t.h.u.ố.c hay không .
Tôi nói tôi sẽ về bàn bạc lại với các cộng sự trong phòng thí nghiệm.
Sau khi xác định t.h.u.ố.c mới không gây hại và không có tác dụng phụ đối với cơ thể người thì sẽ liên lạc lại với cô ấy .
Tôi dặn dò Hạ Tinh: "Sau khi về nhà, cô nhớ xử lý chậu mị đằng kia đi nhé, đừng để bị đ.â.m trúng nữa."
"Vâng ạ." Hạ Tinh gật đầu.
Cô ấy lấy từ trong túi xách ra một hộp bánh quy gấu con nhỏ nhắn, tinh xảo, đưa cho tôi .
Cô ấy thành khẩn nói : "Chị Thịnh Chi, lần trước tôi làm đổ bánh kem của chị, tôi rất xin lỗi ."
"Đây là bánh quy gấu con tự tay tôi làm , chị nếm thử xem."
Trong lòng tôi ấm áp.
Đây mới là Hạ Tinh trong ấn tượng của tôi .
Cô ấy chẳng hề có tâm địa xấu xa gì cả.
Tôi lấy một miếng bánh quy gấu con nếm thử, giòn rụm, thơm ngon.
Tôi khen ngợi: "Ngon lắm."
Mắt cô ấy sáng lên lấp lánh nhìn tôi , duyên dáng nói : " Đúng rồi , tôi và bạn trai đã hẹn nhau đi câu cá biển rồi ."
"Anh ấy sắp đến rồi , nếu không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi trước nhé?"
"Được." Tôi vẫy tay chào tạm biệt cô ấy , ánh mắt dõi theo bóng lưng cô ấy rời đi .
Tôi luôn cảm thấy Hạ Tinh là người rất phóng khoáng, thẳng thắn.
Nhắc đến bạn trai, cô ấy không giống như đang khiêu khích tôi .
Mà giống như bạn trai cô ấy và tôi chẳng liên quan gì đến nhau vậy .
Hạ Tinh đi được vài bước lại quay trở lại , cô ấy nói nhỏ: "Thực ra chị có quen bạn trai tôi đấy."
Chaporia
Bình Luận (0)