Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Em không phải là một nhân vật trên trang giấy mỏng manh, mặc người định đoạt."
Tôi nâng lấy khuôn mặt anh , bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt tôi , từng chữ từng câu, vô cùng trang trọng:
"Em là con người bằng xương bằng thịt, em biết thay đổi, và anh cũng thế.”
"Pygmalion* đã trút hết thảy tình yêu thương vào bức tượng điêu khắc của mình , tình yêu của ông ấy đã biến bức tượng thành một thiếu nữ sống động.”
*(Pygmalion: Vị vua kiêm nhà điêu khắc trong thần thoại Hy Lạp, người đã yêu chính bức tượng mình tạc nên và được nữ thần Aphrodite thổi hồn cho bức tượng hóa thành người thật).
"Em cũng vậy thôi.
"Từ nhỏ anh dạy em đọc sách viết chữ, tết tóc chải đầu cho em, bảo vệ em mỗi khi em chịu uất ức.
"Anh đã dành cho em nhiều yêu thương đến thế, làm sao em có thể không yêu anh cho được ?
"Cho nên, em cũng tin tưởng anh , sẽ không làm tổn thương em."
Giang Sóc đờ đẫn nhìn tôi .
Rất lâu sau , một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt anh .
Anh siết c.h.ặ.t vòng tay ôm đáp lại tôi , lực đạo lớn đến mức như muốn khảm tôi vào trong xương m.á.u của anh vậy .
11
Tôi khóc một lát thì khôi phục lại chút sức lực.
Đuôi mắt vẫn còn ươn ướt, tôi chậm rãi ngồi thẳng dậy, bắt đầu tính sổ với Giang Sóc.
Tôi nghiêng đầu:
"Cho nên anh thực sự có chứng cuồng X."
Giang Sóc gật đầu.
Tôi ghé sát vào anh , có ý xấu nói :
"Lần trước em trói anh lại , leo lên người anh ngồi , thật ra anh cũng có cảm giác lắm đúng không ?”
"Chẳng qua là vì uống t.h.u.ố.c nên mới khắc chế được bản thân ."
Vành tai Giang Sóc trong nháy mắt đỏ bừng lên.
Anh lại gật đầu một cái.
"Còn nữa, thứ giấu trong két sắt thư phòng của anh căn bản không phải ảnh chụp gia đình gì hết, mà là ảnh chụp trộm em. Chẳng qua là vì sợ bị em phát hiện nên mới tạm thời tráo đổi."
Mặt anh càng đỏ hơn, ngay cả vùng cổ cũng dâng lên một lớp hồng nhạt nhàn nhạt.
Nửa ngày trời, anh mới nặn ra được một tiếng "Ừm" khe khẽ từ trong cổ họng.
Tôi híp mắt lại :
"Cuối cùng, trong ngăn ngầm ở văn phòng của anh , quả thực có giấu đồ chơi nhỏ đặt làm riêng cho em. Chỉ là lần trước em tìm sai chỗ nên không thấy thôi, có phải không ?"
Lần này , Giang Sóc hoàn toàn không dám nhìn tôi nữa rồi .
Anh cẩn thận từng li từng tí hỏi:
"Em có cảm thấy anh biến thái không ?"
"Dĩ nhiên là không rồi ." Tôi nở một nụ cười thật tươi với anh . "Bởi vì em cũng đã muốn làm như thế với anh từ lâu rồi ."
Tôi tựa vào vai anh , nũng nịu nói :
" Nhưng anh vẫn gây ra bóng ma tâm lý cho em rồi , anh phải bồi thường cho em đấy.”
"Bây giờ toàn thân em chẳng có tí sức lực nào, nếu em buông anh ra , anh lại giống như trước đây lén lút bỏ chạy, rồi lại trốn tránh em thì biết làm sao ?"
Giang Sóc không chút do dự quỳ nửa gối xuống.
Tầm mắt ngang bằng với tôi , hai tay anh nắm lấy tay tôi , hơi ấm nơi lòng bàn tay bao bọc lấy các đầu ngón tay tôi .
Lần này , anh tự nguyện bước vào cạm bẫy của tôi .
Anh nói :
"Vậy thì em lại nhốt anh lại đi , được không ?
"Dùng phương thức em thích, khóa anh ở bên cạnh em.
"Chỉ có một mình em có thể nhìn thấy anh , chỉ có một mình em có thể chạm vào anh , chỉ có một mình em sở hữu anh .
"Anh sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa
em nữa."
12
Một lần nữa trở lại căn hầm ngầm quen thuộc.
Tôi hất cằm với Giang Sóc, quen đường quen ngõ ra lệnh:
"Đi, ngồi ngay ngắn trên giường cho em."
Anh ngoan ngoãn làm theo.
Tôi l.i.ế.m khóe môi, gò má nóng bừng, tim đập như đ.á.n.h trống.
Ngón tay run rẩy đưa lên cởi quần áo của anh .
Giang Sóc comple giày da chỉnh tề, bả vai rộng lớn, ngay cả cà vạt cũng được thắt một cách vô cùng ngay ngắn.
Giống như một món quà được đóng gói tinh xảo, đang chờ tôi bóc mở.
Ngón tay tôi nắm lấy nút thắt của cà vạt, khẽ kéo một cái.
Tiếp theo là áo khoác vest, rồi đến áo sơ mi.
Đầu ngón tay tôi bỏng rát, gò má ửng hồng, không dám nhìn xuống dưới .
Lần trước , cũng chỉ lột đến đây mà thôi.
Giang Sóc nhướng mày, ngữ điệu trêu chọc:
"Bên dưới không cởi sao ?"
Đầu ngón tay anh khẽ chạm vào mu bàn tay tôi .
Vừa rất lịch sự, lại vừa suy nghĩ thay cho tôi :
"Em không lột sạch anh ra , nếu anh lại bỏ chạy thì biết làm thế nào?"
Giang Sóc nắm lấy tay tôi , ấn lên thắt lưng da.
Khóa kim loại mát lạnh sượt qua đầu ngón tay tôi .
Một tiếng "cạch" vang lên, thắt lưng được cởi ra .
Tôi giống như bị bỏng, đột ngột lùi lại một bước, gò má đỏ bừng như sắp rỉ m.á.u đến nơi.
Sự mập mờ giống như những sợi tơ dày đặc, lan tỏa trong không khí.
Giang Sóc cười rồi lắc đầu:
"Không trêu em nữa, trước khi ra ngoài anh đã uống t.h.u.ố.c rồi , không làm gì em đâu ."
Lời vừa dứt, tầm mắt của hai chúng tôi đồng thời nhìn xuống phía dưới .
Sắc mặt Giang Sóc lập tức thay đổi:
"Sao
có
thể như thế
được
? Dược hiệu rõ ràng
có
tác dụng trong ba ngày cơ mà.
"
Bình luận hả hê trên nỗi đau của người khác:
[Cười c.h.ế.t mất, tôi đã bảo sao vừa rồi ông anh phản diện lại sến súa, lả lơi thế chứ, hóa ra là cậy vào việc tạm thời tự hoạn thành thái giám, nên mới trêu chọc bé cưng cơ đấy.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-tham-anh-trai-phan-dien/7.html.]
[Không ngờ tới đúng không , t.h.u.ố.c sập nguồn uống nhiều quá không những không sập thật, mà còn sinh ra tính kháng t.h.u.ố.c đấy.]
[Hơn nữa bé cưng của chúng ta là một miếng bánh kem nhỏ vừa thơm vừa mềm đứng ngay bên cạnh thế kia , nếu còn nhịn được nữa thì tôi thấy anh bất lực thật rồi .]
[Húp hà, khổ tận cam lai, bên dưới có thể đến chút nội dung mà người dùng VIP chúng tôi muốn xem được không vậy ?]
Không có d.ư.ợ.c hiệu áp chế, chứng cuồng ái phát tác rất nhanh.
Giang Sóc thở dốc một hơi , giọng nói đè nén nói với tôi :
"Sơ Tuyết, lấy lọ t.h.u.ố.c bên trong áo khoác vest của anh ra đây."
Tôi lục tìm trong áo của anh ra một lọ t.h.u.ố.c:
"Cái này ạ?"
" Đúng thế."
Anh vươn tay định lấy.
Giây tiếp theo, tôi nhanh tay lẹ mắt, thẳng tay vứt sạch chỗ t.h.u.ố.c viên đó ra ngoài.
Sau đó đột ngột ôm chầm lấy cổ anh , hai chân quấn c.h.ặ.t lấy eo anh , hất cằm kiêu ngạo nói :
"Một liều t.h.u.ố.c giải lớn đùng là em gái anh đang ở ngay trước mặt đây rồi , anh còn uống t.h.u.ố.c cái gì nữa?"
Tôi "chụt chụt chụt" hôn mạnh lên mặt anh mấy cái, cười híp mắt nói :
"Bây giờ em chỉ muốn biết , chứng cuồng X của anh trai em rốt cuộc là lợi hại đến mức nào thôi."
13
Tôi đã phải trả giá đắt cho câu nói này của mình .
Ba tiếng sau , toàn thân tôi run rẩy.
Vừa khóc , tôi vừa định với lấy chiếc áo khoác vest của Giang Sóc:
"Anh ơi, hay là anh uống chút t.h.u.ố.c đi ..."
Cả người Giang Sóc đều tràn ngập sự thỏa mãn.
"Bảo bối, bây giờ uống t.h.u.ố.c cũng không còn tác dụng gì nữa rồi ."
Tôi lại muốn với lấy chiếc còng tay từng dùng để giam giữ Giang Sóc lúc trước .
Dù cho có còng anh lại , thì tôi cũng có thể thở dốc được một hơi .
Giang Sóc một phát tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi .
Khẽ kéo một cái, tôi lại một lần nữa ngã nhào vào lòng anh , toàn thân run rẩy.
Kết cục cuối cùng, ngược lại là tay của tôi bị trói lại .
Đến chạy trốn cũng không chạy nổi.
Cho đến khi trực tiếp ngất lịm đi .
Lúc tỉnh lại lần nữa, đã là trưa ngày hôm sau .
Ánh mặt trời ấm áp nhu hòa chiếu lên mi mắt tôi .
Giọng nói của Giang Sóc vô cùng dịu dàng:
"Bảo bối, có chỗ nào không thoải mái không ?"
Tôi chống eo chậm chạp ngồi dậy, lườm anh rách mắt:
"Sau này anh phải uống t.h.u.ố.c đúng giờ cho em, một ngày ba bữa."
Đau eo.
Đau chân.
Cổ tay cũng đau, bên trên còn mang theo một vòng lằn đỏ rõ mồn một.
Ngay cả ngón tay cũng...
Đầu ngón tay truyền đến một cảm giác nặng trịch.
Tôi theo bản năng giơ tay lên, liền nhìn thấy ngay viên kim cương hồng khổng lồ đang đeo trên ngón áp út.
Viên kim cương tỏa ra ánh sáng hồng nhu hòa, tinh tế, dưới ánh đèn phản chiếu ra những đốm sáng li ti.
Tim tôi chấn động mạnh, kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Giang Sóc.
Anh đang rủ mắt xuống, đầu ngón tay khẽ mơn trớn mu bàn tay tôi :
"Viên kim cương hồng này đấu giá được , chính là để tặng cho em.”
"Trước đây anh luôn nghĩ, chúng ta là anh em, tâm tư này không thể nói ra . Viên kim cương hồng này có lẽ mãi mãi cũng không tặng đi được .”
"Chỉ có thể lấy thân phận người anh trai lén lút giữ lại , nhìn thấy nó, giống như là nhìn thấy em vậy ."
Anh khựng lại một chút, chậm rãi quay đầu lại .
Ánh mắt dịu dàng mà trang trọng:
"Bây giờ, anh có thể lấy thân phận của một người chồng để tặng nó cho em.
"Giang Sơ Tuyết, anh yêu em, em có sẵn lòng làm vợ của anh không ?"
Tôi cong mắt cười với anh , ý cười tràn ngập:
"Dĩ nhiên là sẵn lòng rồi .
"Từ sáu năm trước , từ rất lâu rất lâu về trước .
"Em đã sẵn lòng rồi ."
Tôi và anh trong ánh ban mai, đã trao nhau một nụ hôn sâu lắng, triền miên.
Thực ra , tôi cũng có một bí mật chưa nói cho Giang Sóc biết .
Ngày hôm đó khi Lâm Du bỏ t.h.u.ố.c tôi , ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã nhận ra rồi .
Dù sao thì thứ t.h.u.ố.c mê cậu ta hạ, và thứ t.h.u.ố.c hồi trước tôi hạ cho anh trai tôi , là cùng một loại.
Môi tôi vừa chạm vào chén trà , đã ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c quen thuộc.
Tôi là đang cược.
Cược Giang Sóc sẽ không bỏ mặc tôi .
Cược anh sẽ đến cứu tôi .
Cược anh thực sự thích tôi .
Tôi vùi mặt vào hõm cổ của Giang Sóc, lặng lẽ nở một nụ cười .
Giống như việc tôi luôn biết rằng, vận may của mình thực ra rất tệ.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể là oẳn tù tì hay là tung đồng xu, tôi luôn không thắng nổi Giang Sóc.
Thế nhưng mỗi lần đến cuối cùng, anh đều sẽ lén lút lật đồng xu sang mặt mà tôi muốn .
Sau đó xoa xoa tóc tôi , cười nói với tôi rằng:
"Sơ Tuyết thắng rồi , thật lợi hại."
Giữa tôi và anh trai.
Anh mãi mãi sẽ để tôi làm người chiến thắng.
HOÀN
Chaporia
Bình Luận (0)